CHÂN THIỆN MỸ MẾN CHÀO CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện kể. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện kể. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2016

SAU PHẠM TĂNG.




Chỗ ở của Phạm Trí gần bên thành đô, cuộc sống phú túc nhưng rất cộ độc, chỉ biết nhờ vào rượu chè làm vui.
Một hôm, sau khi uống rượu say khướt thì vi phạm lệnh cấm đi đêm của thành đô, Bao tri phủ thăng đường hỏi tội:
- “Tổ tiên của ngươi có làm quan lớn không ?”
Trí trả lời:
- “Có ạ ! Tôi là hậu duệ của thừa tướng ạ !”
Bao công hỏi:
- “Tổ tiên của ngươi ai làm thừa tướng ?”
Phạm Trí nói:
- “Là Phạm Tăng ạ !”
Bao công chút xíu nữa là cười lớn, nói:
- “Phạm Tăng và nhà ngươi cách xa mười mấy đời không thể gần, làm sao có thể kéo xuống làm tổ tiên chứ ?”
Thế là ra lệnh đánh hai mươi hèo, mọi người đều cười lớn.
(Sự Lâm Quảng ký)

Suy tư 27:
Ở đời có người “thấy người sang bắt quàng làm họ” nên đã bị người ta chê cười, thường đó là hạng nịnh bợ; có người tuy không quen biết với ai, nhưng đã dùng tiền của vật chất và uy quyền của mình (hoặc của người khác) để ép buộc người khác có họ hàng với mình để mà lợi dụng họ, cả hai hạng người này đều đầy tràn cả trên mặt đất, nhất là những nơi mà tiền bạc là chủ nhân ông.
Có người lại ngược đời hơn, không nhận người thân là có họ hàng với mình, vì người ấy quá nghèo khổ, vì người ấy quá đơn côi, hạng người này trong xã hội tuy ít nhưng vẫn có, mà cụ thể là có những đứa con tuy không chối bỏ cha mẹ mình, nhưng cung cách sống với cha mẹ thì người ta ai cũng biết là họ rất bực mình vì cha mẹ quá quê mùa, cha mẹ quá nghèo nàn, xuất thân từ cái lý lịch bần nông, cho nên họ sợ mà che giấu đi cả lý lịch của cha mẹ mình.
Có nhiều tín hữu, vì quá coi trọng của cải vật chất, cho nên đã từ chối không nhận Thiên Chúa có “họ hàng” với mình, họ thờ ơ trước lời mời gọi hối cải của Thiên Chúa, họ dửng dưng trước nỗi đau khổ của Đức Chúa Giê-su nơi người anh em đồng loại; cũng có nhiều tín hữu chỉ nhận Thiên Chúa làm “họ hàng” trong hai ngày lễ giáng sinh và lễ phục sinh mà thôi, vì họ sợ mắc cở với mọi người.
Đừng ngại nhận Thiên Chúa có “họ hàng” với mình, nhưng hãy vui mừng hân hoan vì được Thiên Chúa yêu thương đón nhận chúng ta làm con cái của Ngài.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư
--------------
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2016

DÒ HỎI NGƯỜI THAM ĂN.


Hình ảnh chỉ có tính minh họa


An Tiêu Quân làm thông phán và vừa mới tới nhiệm sở, cùng đi với ông có một môn khách.
Ba ngày sau, tri châu cùng hội kiến với thông phán và mời môn khách tú tài cùng đi, một lúc sau người làm bếp lên hỏi yến tiệc ngày mai nấu món gì.
Tri châu nói:
- “Giống như thường ngày.”
Người nấu bếp lại hỏi thông phán:
- “Ăn món ngọt hay món mặn, có cần thêm gia vị không ?”
Thông phán nói:
- “Tốt nhất là một chút ngọt, một chút mặn.”
Người nấu bếp gật đầu, rồi lại hỏi môn khách, tú tài nói với người nấu bếp:
- “Ngọt mặn đối với tôi không thành vấn đề, chỉ cần cho nhiều thêm món ăn là được.”
Người nấu bếp nhịn không được bèn cười to lên.
(Sự Lâm Quảng ký)

Suy tư 26:
Có người thích ăn đồ ngọt, có người thích ăn đồ mặn hoặc là có người thích ăn cay, ăn chua.v.v... nhưng cho dù thích ăn gì đi nữa, thì cũng là để nuôi sống thân xác mà thôi.
Có người “sống để mà ăn” nên họ coi việc ăn uống là số một, trên tất cả mọi hoạt động của con người, cho nên họ đã càm ràm khi đồ ăn không ngon, họ đã hết chê món này dở, món kia quá dở ăn không hợp khẩu vị, nên họ đã mắng như tát nước vào mặt người nhà vì nấu cơm không ngon.
Có người “ăn để mà sống”, nên họ coi việc ăn uống chỉ là thứ yếu, ăn cốt để thêm sức khoẻ, để có sức mà làm việc, cho nên họ ăn món nào cũng được, ngon dở đối với họ chỉ là chuyện nhỏ không nhằm nhò gì cho bằng việc quan tâm đến những vất vả của người làm bếp.
Có một vài linh mục có thói quen “sống để mà ăn”, cho nên các ngài không bao giờ ăn lại món đã ăn, dù món đó đã dọn ra nhưng chưa ăn, đem bỏ tủ lạnh hay cất lại vào trong chạn bếp. Tôi đã thấy có linh mục nọ đã to tiếng với bà nấu bếp vì bà dọn thức ăn hồi trưa lại cho ngài ăn tối, dù món ăn đó chưa ai dùng đến.
Có rất nhiều người nghèo khó không cơm ăn áo mặc đang đứng bên vệ đường ngữa tay xin bố thí từng đồng để mua cơm ăn; có rất nhiều em bé sữa mẹ không đủ để bú vì mẹ nó không có gì để ăn; có rất nhiều người rất muốn ăn một bữa cơm đạm bạc dưa muối mà cũng không có mà ăn, đang đợi lòng nhân ái của chúng ta là những người có cơm ăn áo mặc hàng ngày.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư
--------------
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info

Thứ Ba, 20 tháng 9, 2016

THÍCH “GIA HUYNH”


Ảnh có tính minh họa


Lỗ Bao viết văn chương thường gọi tiền là “gia huynh”, về sau người ta cũng dùng hai chữ “gia huynh” để chỉ về tiền.
Có một ông Châu thông phán vì tham ô nên bị giáng xuống làm quan huyện, khi mới tới nhậm chức thì có tên tiểu quan đến thử ông ta, bèn đúc hình một đứa nhỏ bằng bạc nặng một ký đặt trên bàn trong thính đường, sau đó, đi tới nơi chỗ viên quan ở, nói:
- “Gia huynh ở trong thính đường, sau khi nhận thì nói cho cho một tiếng.”
Châu quan huyện nghe tiếng nhưng không thấy người, mà chỉ thấy trên bàn đặt một đứa nhỏ bằng bạc, bèn vội vàng đem vô trong phòng.
Về sau, tên tiểu quan nọ có tội với quan huyện, quan huyện sẽ xử trị nó, nó hết lời cầu xin:
- “Xin coi lại cái mặt của gia huynh đúc có giống cái mặt của tôi không ?”
Quan huyện nói:
- “Gia huynh của mày cũng không mấy thông minh, biết ta thích nó, nhưng từ sau khi đúc nó thì nó lại không đến để gặp ta.”
(Sự Lâm Quảng ký)

Suy tư
Thời xưa người ta gọi tiền là “gia huynh”, “gia huynh” có nghĩa là “người anh cả trong nhà” để có ý nói rằng tiền bạc là chủ của gia đình, không có tiền bạc là không có gì cả; thời nay người ta có rất nhiều cách nói để chỉ về tiền, nào là tiền đô, tờ xanh, tờ đỏ, tờ cứng, tờ mềm...những tiếng “lóng” này không có ý nghĩa thâm thuý gì cả, nhưng dù vậy tiền vẫn là sức mạnh của con người, nó có thể làm cho cán cân công lý nghiêng lệch theo góc độ giá cả của cuộc trao đổi giữa quan toà và tội ác.
Có người coi trọng tiền của vật chất hơn tình nghĩa cha mẹ nên nhẫn tâm giết mẹ để lấy tiền; có người ngày đêm mơn trớn vuốt ve tiền hơn cả âu yếm vợ chồng con cái, nên gia đình tan hoang, vợ chồng li dị và con cái trở thành người bất hạnh, thế là tổ ấm gia đình nay không còn nữa, và xã hội thì như dòng sông vẫn thờ ơ trôi lững lờ trước những nỗi khổ đau của những người bất hạnh.
Đức Chúa Giê-su đã lên tiếng cảnh cáo chúng ta về việc sử dụng tiền của vật chất sao cho phù hợp với Tin Mừng, Ngài nói: “Anh em không thể không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của được.”
Làm tôi tiền bạc cũng có nghĩa là làm tôi ma quỷ và những thói hư tật xấu do tiền bạc mà ra.
“Lạy Đức Chúa Giê-su là Đấng thông suốt mọi sự, Chúa biết rất rõ những gì chúng con muốn, mà cái chúng con muốn chính là được làm tôi Chúa, nhưng trong cuộc sống chúng con vẫn cứ muốn làm tôi tiền của danh vọng, chúng con tham lam của người khác, chúng con bỏ quên danh phận Ki-tô hữu của mình sau lưng để bôn ba đôn đáo chạy theo tiền của vật chất.
Xin Chúa ban cho chúng con có một nghị lực và quyết tâm, để khi sử dụng của cải đời này, chúng con thật sự tìm được sự giàu có của thiên đàng mai sau. Amen”

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư
--------------
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info

Thứ Hai, 19 tháng 9, 2016

Người Ngu Bỏ Vợ




 Ở miền đồng bằng có một gia đình, cưới một cô gái ở làng Bột Hải về làm vợ cho con, người vợ này có tài đức và có dung mạo, người ta nói trong một trăm cô mới có một cô có tài sắc vẹn toàn như vậy.
Sau khi cưới, tình cảm vợ chồng rất thắm thiết, năm thứ hai thì sinh được một con mập mạp. Ông chồng rất phấn khởi liền đem vợ con đi về thăm mẹ vợ, mẹ vợ rất vui mừng bận cái này bịu cái nọ.
Nhưng sau khi thăm mẹ vợ và trở về nhà, ông chồng lại ly dị vợ. Bà vợ hỏi lý do nguyên cớ tại sao, ông chồng trả lời: "Ði thăm lần này, nhìn thấy mẹ già của cô mặt đầy những vết nhăn, tôi sợ sau này khi cô già rồi thì cũng có những vết nhăn như thế, cho nên tôi phải ly dị cô"
                                                                                    (Tiếu lâm)

Suy tư:
Người ta thường ví các cô gái với hoa: đẹp như hoa, thơm như hoa và cũng mau... tàn như hoa, cũng đúng thôi. Và càng nên tạ ơn Thiên Chúa vì Ngài rất... có lý khi tạo dựng nên phụ nữ, mà ai đó đem phụ nữ sánh với hoa thì cũng khá... thông minh.
Chúng ta thử nghĩ xem: nếu đàn bà con gái mà không nhu mì dễ thương như hoa, từ cử điệu cho đến lời nói đều cứng như khúc gỗ "căm xe" thì có... ma nào mà ưa; nếu đàn bà con gái cứ đẹp hoài không xấu, trẻ mãi không già, thì chắc chắn thế gian sẽ tận thế sớm vì chiến tranh giữa các người đẹp với nhau! Thật hú hồn.
Các nữ tu là những bông hoa đẹp trong vườn bông nhà Chúa, họ đẹp không phải vì họ tô son điểm phấn, cũng chẳng phải họ đi thẩm mĩ viện giải phẫu mắt mũi, mà là vì họ sống đơn sơ, yêu mến và thực hành Lời Chúa dạy. Các cô gái thử bắt chước các nữ tu xem sao, bảo đảm rằng, các cô sẽ được rất nhiều người yêu mến, bởi vì các cô đã được "giải phẫu" tâm hồn trở thành mới mẻ trước con mắt của mọi người, bởi vì Lời Chúa như lưỡi dao sắc bén, giải phẫu từng lời nói, từng hành vi cử chỉ của các cô, làm cho các cô không những trở thành hoa đẹp trong vườn hoa nhà Chúa, mà còn trở thành những bông hoa biết nói Lời Chúa cho mọi người.
Cứ thử xem rồi sẽ thấy.
Các cô sống giữa đời, tuy không phải là những bà xơ, dì phước, nhưng hãy cứ vui vẻ tô điểm đời mình bằng Lời Chúa: khiêm tốn trong hành vi, nhã nhặn trong lời nói, đức hạnh trong việc làm, thì không những được mọi người yêu mến, mà ngay cả Thiên Chúa, Ngài cũng rất yêu nữa là đằng khác!

                                                                                Lm. Giuse Maria Nhân Tài,csjb.
                                                                                (Dịch và viết suy tư)


Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2016

CÂY THÔNG THẲNG TẮP.




Ở Hồ Bắc, một ngày của mùa đông nọ tuyết rơi rất lớn, có quan huyện nọ cùng các quan huyện khác hội lại uống rượu ngâm thơ thưởng thức tuyết rơi.
Quốc sư Dương Tuân Thông vì ly loạn mà ẩn danh chu du khắp nơi, nản chí nản lòng, và cũng may là không ai nhận ra ông ta.
Gặp lúc các quan huyện ngâm thơ ngắm tuyết, thì cũng ghé vào ngồi xuống, sau khi quý khách ngâm thơ xong, cuối cùng thì đến phiên của Tuân Thông, ông ta cao giọng ngâm:
- “To tay to miếng bay ngập trời, thẳng tắp cây thông bị oằn xuống; cười khẩy loại này vật hoa lá, khó mà hòa được mấy thời gian.”
(Sự Lâm Quảng ký)
Suy tư:
Mùa đông các loại cây đều rụng hết lá chỉ còn cành vì không chịu được khí trời lạnh và tuyết rơi, nhưng chỉ có cây thông là vẫn trơ trơ chịu lạnh, lại còn xanh tươi, tuyết rơi trên nó rất là đẹp và nó trở thành niềm vui của các trẻ em trong ngày lễ Noel.
Cây thông, nó cũng là biểu tượng bất khuất của những người anh hùng thà chết chứ không chịu lòn cúi nịnh bợ, thà chết chứ không thà bỏ đức tin của mình như các vị tử đạo của chúng ta. Mỗi một Ki-tô hữu là một cây thông thẳng tắp giữa rừng cây xã hội loài người, mà đến cả những người anh hùng cũng có khi phải cúi lưng chịu khuất phục trước tiền tài, danh vọng và sắc dục. 
Không ai có thể đứng thẳng tắp như cây thông trước sóng gió cuộc đời nếu không có ơn Chúa trợ giúp; cây thông thì không biết đầu hàng trước cám dỗ, nó thà bị gãy ngang chứ không chịu oằn người xuống, người Ki-tô hữu thà chịu ngục tù, chịu roi vọt, chịu mất tất cả chứ không chịu đánh mất đức tin của mình.
“Lạy Đức Chúa Giê-su, Chúa là cây thông vĩ đại không khuất phục trước những lần cám dỗ trong hoang địa, Chúa là cây thông vĩ đại không khuất phục trước những mưu mô hại người của bè phái Pha-ri-siêu và các kinh sư, và cuối cùng Chúa đã chết trên thập giá, nếu nói theo kiểu trần gian, thì Chúa đã chịu chết vì không chịu khuất phục các tư tế đền thờ của đạo Do thái, và như thế đã trở nên nguồn ơn cứu độ cho chúng con.
Xin Chúa ban cho chúng con trong cuộc sống biết trở thành những cây thông thẳng tắp trước những bon chen trần thế, trước những mưu toan bắt hại của người đời, để chúng con trở nên gương mẫu cho các anh em chị em của chúng con. Amen”
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư 
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai

http://nhantai.info

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2016

TRÂU MẬP KHỈ ỐM.



Lúc Yên Thù đang trấn giữ ở Nam Kinh, trong phủ có hai thuộc hạ mà ông ta rất nể nang tên là Trương Nguyên và Vương Kỳ. Thân thể của Trương Nguyên thì to béo mập mạp nên Vương Kỳ gọi là trâu; Vương Kỳ thì xương thẳng ốm nhom nên Trương Nguyên gọi anh ta là khỉ, hai người thường vui vẻ đùa giỡn với nhau.
Một hôm hai người lại nói đùa, Vương Kỳ nói:
- “Trương Nguyên chạm tường thành tám chữ.”
Trương Nguyên uốn lưỡi giống như khỉ nói:
- “Vương Kỳ vọng nguyệt kêu ba tiếng.”
Cả hai cùng cười sảng khoái.
(Quy Điền lục)

Suy tư 16:
Con trâu thì to lớn còn con khỉ thì gầy ốm, đó là chuyện đương nhiên của tạo hoá, nhưng nếu con khỉ mập béo hơn con trâu thì đúng là chuyện ngược đời và đáng để cho chúng ta suy nghĩ.
Trong cuộc sống có rất nhiều cái ngược đời xảy ra nhưng ai cũng cảm thấy bình thường và không mấy suy nghĩ băn khoăn, chẳng hạn như có người dạy đứa con mới tập nói của mình những lời tục tỉu, những câu chửi tục, và khi đứa con nói lại đúng như thế thì ông cha bà mẹ lại cười hô hố khuyến khích con nói tiếp, đó không phải là chuyện ngược đời sao ? Cha mẹ nào khi sinh con ra cũng mong muốn cho con sau này trở nên người tốt, nhưng lại tập cho con những điều xấu trước khi nó có trí khôn, giống như muốn có quả ngon ngọt ăn mà lại đem hạt giống èo ọp ươm trong đất xấu, đó không phải là chuyện ngược đời sao ? Chuyện ngược đời thì ở đâu cũng có thể xảy ra được, nhưng nếu mỗi người khi nhìn thấy cái ngược đời ấy mà phản tỉnh, mà suy tư, mà lo âu, mà băn khoăn, thì chuyện ngược đời dứt khoát là không thể xảy ra.
Vì những cái ngược đời ấy mà Đức Chúa Giê-su đã xuống thế làm người, mang thân phận con người để sửa lại tất cả những cái ngược đời nơi nhân loại tội lỗi, Ngài đã trả lại sự công chính cho người bị áp bức, đem lại tự do cho người bị tù đày .
Tôi cũng sẽ thành một người ngược đời nếu tôi không sống đúng với Tin Mừng mà tôi đã tin và đang rao giảng; tôi cũng sẽ trở thành kẻ ngược đời nếu tôi cứ cố chấp với những khuyết điểm nơi người anh em chị em của tôi khi mà tôi –so với họ- thì có quá nhiều thói hư tật xấu...

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư
-------------
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info

Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2016

ĐỐI THOẠI VỚI QUỶ THẦN.


Ngải tử trên đường đi qua một ngôi miếu, thì thấy có một người bộ hành vượt không qua được con đường hầm trước miếu, bèn lấy tượng thần trong miếu bắc ngang giẫm lên mà đi qua.
Lúc sau lại có người đi tới, thấy tượng thần bị ngã thì than thở mãi không thôi, bèn cầm lên và không ngừng lau chùi, sau khi lấy áo chùi sạch sẽ, thì đem bỏ lại chỗ của tượng thần, khấu đầu vấn an rồi mới bỏ đi.
Một lúc sau, Ngải tử nghe trong miếu có tiếng của tên quỷ nhỏ:
- “Đại vương là thần, nên giáng họa cái thằng cha làm nhục ngài để phạt nó.”
Thần nói:
- “Nếu phải giáng họa, thì nên giáng họa cái thằng đến sau.”
Tiểu quỷ nói:
- “Tại sao chứ, không phải cái thằng đến trước làm nhục đại vương sao, còn cái thằng đến sau thì rất cung kính với đại vương sao ?”
Thần nói:
- “Người đến trước đã không tin thần, thì làm sao có thể giáng họa cho nó chứ ?”
Ngải tử nghe xong nói:
- “À, thì ra quỷ thần cũng sợ người hung tợn !”
(Ngải tử tạp thuyết)

Suy tư 3:
Người ta thường nói, ma quỷ chỉ dọa nạt được những người yếu bóng vía, chứ những người có “lá gan to bằng trời” thì nó không dám dọa nạt, vì những người ấy có sợ quỷ ma đâu mà dọa với nạt.
Trong đời sống thiêng liêng, thì bất kỳ ai, ma quỷ cũng đều không tha, khi thì bị nó dọa nạt, mà nếu nó không dọa nạt thì nó cám dỗ, dù anh can đảm, dù anh mạnh khỏe thì nó cũng không chừa. Trái lại, nó rất sợ những người có ý chí quyết tâm biết cậy vào ơn Chúa để đứng dậy, những người này, ma quỷ phải gờm, vì chính họ biết đề cao cảnh giác trước những cám dỗ của ma quỷ và đồng bọn.
Các thánh nam nữ đã chứng minh điều ấy cho chúng ta thấy rõ: không một vị thánh nào mới lọt lòng mẹ đều trở nên đại thánh hay tiểu thánh, các ngài đều có những khuyết điểm, và có khi phạm tội rất thậm tệ, nhưng nhờ ơn Chúa và quyết tâm, các ngài đã trở nên những vị thánh thời danh của Giáo Hội, ma quỷ chỉ sợ những người như thế.
Thời đại khoa học người ta không tin có ma quỷ, nhưng ma quỷ vẫn tồn tại; người ta không tin có ma quỷ, nhưng việc làm của ma quỷ thì rất rõ ràng nơi những người sống buông tuồng, sống theo đam mê xác thịt; người ta loại trừ ma quỷ ra khỏi thế giới khoa học, nhưng người ta thích làm những chuyện của ma quỷ như: kiêu căng, chém giết, hảm hiếp, trộm cắp và sống không công bằng...
“Lạy Chúa Giêsu, ở đâu có ma quỷ là ở đó có tội ác, ở đâu có Chúa là ở đó có tình thương, chúng con hiểu rất rõ về điều ấy, nhưng chúng con đã không thực hiện được tình yêu của Chúa trong cuộc sống của chúng con, khiến cho rất nhiều người vì chúng con mà phải lìa xa Chúa và bỏ Giáo Hội. Xin Chúa ban cho chúng con có một tâm hồn đầy tràn tình yêu của Chúa, để chúng con bù đắp vào những nơi mà ma quỷ đã phá hoại tình đoàn kết yêu thương của anh em chúng con- Amen”

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư
--------------
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info

Thứ Năm, 18 tháng 8, 2016

TỂ TƯỚNG DỜI CHUÔNG.


Ảnh có tính minh họa

Nước Tề có một ông quan lớn, mấy triều vua đều làm quan, học thức quảng bác, làm quan đến tể tướng, phàm việc quốc gia đại sự đều do ông ta định đoạt.
Một hôm, Tề vương hạ lệnh dời đô, có một cái chuông đồng quý giá nặng năm ngàn cân, ước tính cần phải có năm trăm người mới có thể dời nó đi được, hồi ấy nước Tề nhân lực rất ít mà người phụ trách không nghĩ ra cách gì để dời chuông.
Tể tướng nói:
- “Xì, chỉ là việc nhỏ, có gì mà khó chứ ? Mặc dù cái chuông này cần đến năm trăm người mới dời được, vậy thì ta đem nó đục ra thành năm trăm miếng nhỏ rồi sai một người dời trong năm trăm ngày là xong.”
Người chủ quản mới vỡ lẽ, rất phấn khởi theo phương pháp đó mà dời chuông.
(Ngải tử tạp thuyết)

Suy tư
Kế sách của tể tướng nước Tề quả thật là “vĩ đại”, kế sách này bây giờ có tên gọi là “làm nghèo đất nước”. Cái chuông là gia bảo của quốc gia, bây giờ nghe theo kế sách ấy mà đục thành năm trăm miếng, cho một người khiên trong năm trăm ngày, dù cho khiên xong năm trăm ngày thì cái chuông ấy chỉ là một đống sắt đồng vụn, chỉ có nước đem đi bán như đồ phế thải, còn làm ăn gì được nữa !
Như thế mới biết thông minh và khôn ngoan thì không giống nhau, anh có thể là người thông minh học đâu nhớ đó, đọc vanh vách xuất xứ từng quyển sách đã xem qua, nhưng chưa chắc anh là người khôn ngoan. Còn người khôn ngoan thì không nhất thiết phải là người thông minh, họ là những người suy nghĩ trước khi nói, và lời nói của họ được người ta trân trọng nghe theo.
Có rất nhiều người thông minh nhưng cái thông minh ấy không giúp ích gì được cho tổ quốc, cho Giáo Hội và cho cộng đoàn của họ, bởi vì sự thông minh của họ được đặt trên chủ nghĩa ích kỷ của cá nhân, họ dùng óc thông minh của mình để đục khoét của công, để thủ lợi cho mình, để phản đối Giáo Hội, để gây chia rẽ trong cộng đoàn, nói theo kiểu tu đức, thì họ là những người phung phí ân sủng của Thiên Chúa ban cho mình.

Ai biết sử dụng ân sủng của Chúa ban cho, ấy là người khôn ngoan, chắc chắn họ sẽ được Nước Trời làm gia nghiệp đời đời.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư
--------------
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info

Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2016

CON NHÁI NỔI GIẬN




Ngày xửa ngày xưa, long vương đi dạo ven biển thì gặp một con nhái, long vương hỏi nhái:
- “Lúc vui vẻ hoặc lúc phẫn nộ, thì mi sẽ như thế nào ?
Con nhái trả lời:
- “Lúc tôi vui vẻ thì thích kêu oạp oạp ầm vang dưới trời đêm trăng thanh gió mát; khi tôi giận dữ thì trương to cặp mắt lồi ra con ngươi, tiếp theo là kích thích ruột và bụng phình lên, và cuối cùng thì ruột và bụng đã tràn ngập hơi.”
(Ngải Tử tạp thuyết)

Suy tư 96:
Cách con nhái nổi giận thì chẳng khác chi con người khi nổi giận đó là phùng má trợn mắt.
Con người ta khi giận dữ thì trợn cặp mắt đỏ kè, tay run run, mặt đỏ tía và miệng há toang ra để chửi tục, đúng là một bức chân dung không mấy đẹp đẽ oai phong.
Đức Chúa Giê-su mời gọi chúng ta học nơi Ngài sự “hiền lành và khiêm nhượng trong lòng”, “trong lòng” chứ không phải bên ngoài, bởi vì khi trong lòng có sự khiêm tốn và hiền lành thật sự, thì nó sẽ bày tỏ ra bên ngoài nơi lời nói và hành vi của chúng ta. Có một điều mà không ai chối cãi được đó là người hiền lành đi đến đâu thì cũng đều được người ta thương mến, và ngừơi khiêm tốn đi đến đâu thì cũng được người ta kính phục và tôn trọng, nhưng Đức Chúa Giê-su mời gọi chúng ta trở nên người vừa hiền lành vừa khiêm nhượng trong lòng, bởi vì anh có thể có đức tính hiền lành, nhưng anh không khiêm nhượng, nhưng nếu anh có đức khiêm nhượng thì đồng thời anh cũng có luôn sự hiền lành, bởi vì khiêm nhượng là nền tảng của mọi nhân đức, và mọi đức hạnh đều từ khiếm nhượng mà ra.
Ai cũng thích mình có bộ mặt hiền lành, nhưng ai cũng “sẵn sàng” nổi nóng với người khác khi quyền lợi của mình hoặc ai đó làm sai ý mình; ai cũng thích mình sống khiêm tốn với mọi người, nhưng ai cũng “sẵn sàng” lên mặt dạy đời cho người khác.
Đố các bạn tại sao kỳ vậy ? Thưa là vì chữ “muốn” và chữ “thực hành” thì không giống nhau. Ai cũng muốn, nhưng không phải ai cũng thực hành. Hơn nữa thánh Phao-lô tông đồ cũng đã nói: “Điều tôi muốn thì tôi không làm, nhưng điều tôi không muốn thì tôi lại làm”.
Đúng là kỳ quặc thật, nhưng những ai có tâm hồn bình an của Thiên Chúa thì lại không cảm thấy kỳ quặc chút nào cả.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư
---------------
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2016

Chỉ vì lương thiện, cậu bé đánh giày đã trở thành doanh nhân giàu có




Một ngày, người đàn ông tên Walt đến thị trấn công tác. Tại sân của nhà ga, anh đã gặp một cậu bé đánh giày, cậu hỏi: “Thưa ngài, ngài có cần đánh giày không ạ?”, Walt nhìn xuống chân thấy giày không quá bẩn bèn lắc đầu từ chối lời mời.
Rồi anh hướng đến đoàn tàu chuẩn bị chạy, cậu bé đánh giày tỏ vẻ xấu hổ, trong tâm cậu lóe lên lời khẩn cầu, cậu vội nói: “Thưa ngài, cháu chưa được ăn gì cả ngày nay, ngài có thể cho cháu mượn chút tiền được không ạ? Cháu sẽ cố gắng đánh giày, một tuần sau cháu trả lại cho ngài!”. Walt nhìn và thấy quần áo của cậu bé rách rưới, người gầy nhom, thế là anh liền rút trong túi ra và đưa cho cậu mấy đồng. Cậu bé đánh giày vô cùng cảm kích nói lời cảm ơn, rồi cậu chạy vội đi.
Walt nghĩ thầm: “Lại một tên lừa đảo trên đường phố…” Thế là sau một ngày thì anh quên ngay sự việc.
Nhiều tuần lễ sau, Walt lại đi qua nhà ga đó, anh đột nhiên nghe thấy tiếng gọi từ xa: “Thưa ngài, xin chờ một chút ạ!”. Anh trông thấy cậu bé đánh giày gầy nhom hôm nọ, cậu bé đem tiền đến trả cho anh. Lúc này, Walt mới nhớ ra là cậu bé đánh giày đã vay tiền của mình. Cậu bé vừa nói vừa thở hổn hển: “Cháu ở đây đợi ngài đã lâu rồi, cuối cùng, hôm nay cháu cũng đã trả được tiền cho ngài!”. Walt đã cầm lấy đồng tiền đã ẩm ướt vì mồ hôi tay của cậu bé, đột nhiên anh cảm thấy, đứa bé này quả thật rất đặc biệt. Thế là một ý nghĩ chợt lóe lên, anh thấy cậu bé này rất phù hợp với nhân vật nam chính trong kịch bản phim của anh.
Walt vốn là một đạo diễn phim điện ảnh, lúc đó anh đang làm công tác chuẩn bị cho một bộ phim. Anh đã xem không dưới 100 đứa trẻ trong các trường học diễn để tuyển chọn, nhưng vẫn chưa hài lòng. Lúc này, anh phát hiện, cậu bé đánh giày này có thể là nhân vật nam chính trong kịch bản! Thế rồi, anh lấy mấy đồng tiền đưa cho cậu bé và nói: “Những đồng tiền lẻ này chú muốn đưa cho cháu, không cần trả lại. Ngày mai cháu đến văn phòng công ty điện ảnh trong thành phố tìm chú, chú sẽ tặng cháu một niềm vui vô cùng lớn.” Nói xong, Walt cảm thấy vô cùng ấm áp và rời đi, chờ đợi cậu bé đến.
Hôm sau, bảo vệ của công ty điện ảnh báo cho Walt biết, ngoài cửa có một đoàn những đứa trẻ ăn mặc rách rưới. Walt vô cùng kinh ngạc, anh đi ra cửa và nhìn thấy cậu bé đánh giày hôm qua chạy tới, với sự vui vẻ, cậu bé nói: “Thưa ngài, những đứa trẻ này cũng giống như cháu, không cha, không mẹ, là những đứa trẻ lang thang, chúng cũng muốn có được niềm vui lớn.” Walt không ngờ được tình huống này, một đứa trẻ nghèo lang thang nhưng vô cùng lương thiện. Sau một hồi quan sát, anh thấy cậu bé có một ít đặc điểm phù hợp với nhân vật nam chính trong kịch bản phim. Sau cùng, anh quyết định chọn cậu bé đánh giày thủ vai nam chính, hơn nữa còn ra quyết định không cần phải diễn thử: “Lương thiện không cần phải thi tuyển”.
Tên của cậu bé là Vinícius de Oliveira, là người mà đạo diễn Walt nổi tiếng đã gặp ở nhà ga. Bộ phim cậu bé thủ vai chính đã đạt hơn 50 giải thưởng. Sau này Vinícius de Oliveira cũng đã thành lập một công ty điện ảnh và trở thành chủ tịch, cậu còn viết một tự truyện “Cuộc đời diễn xuất của tôi”. Trên trang bìa cuốn sách, anh đặc biệt viết dòng bút ký: “Lương thiện không cần thi tuyển”, phía dưới anh lại viết: “Là vì tôi lương thiện, đem cơ hội nhường cho người khác, nhưng cũng bởi vì lương thiện, cuộc đời đã không quên tôi.”
Đây là câu chuyện có thật, một cậu bé đánh giày, bởi vì lương thiện, nên thành công đã tìm đến với cậu. Lúc đó cậu đem vận may của mình đi chia sẻ với người khác vô điều kiện. Cậu bé thiện lương như vậy nên đã diễn thành công nhân vật có tính cách tương tự, hơn nữa, vai diễn của cậu đã làm cảm động lòng người.

Thứ Tư, 30 tháng 12, 2015

Khúc Sơn Vô Chỉ



Sách Trang Tử có truyện:

Khúc Sơn Vô Chỉ lúc trẻ có lần phạm tội bị chặt hết các ngón chân.

Một hôm Vô Chỉ đến xin vào học tại lớp Khổng Tử đang dạy.
Thấy Vô Chỉ, Khổng Tử Hỏi;
Luc trẻ ngươi lầm lỗi làm hại đến thân thể,,,
bây giờ còn muốn đi học,,, ngươi thấy còn kịp không???

Vô Chỉ diềm tĩnh trả lời;
Lúc thiếu thời tôi lầm lỗi làm hại đến thân thể,,,
Bây giờ tôi mới biết còn có nhiều cái quý hơn ngón chân của tôi nên tôi đến xin học nơi thầy.
Không có cái gì mà Trời không che được,,, không có cái gì mà Đất không chở được
Tôi xem thầy như Trời, như Đất,,, nào ngờ thầy lại hỏi tôi câu này.

Khổng Tử chợt thẹn, bèn nói với Vô Chỉ;
Ta không nên nói thế. Xin mời vào giảng cho các học trò của ta.


Vô Chỉ lẳng lặng cúi đầu bỏ đi.

Thứ Năm, 5 tháng 11, 2015

Câu chuyện cậu bé đi tìm mẹ khiến cả nước Đức cảm động




Bé trai Derby hơn 9 tuổi là một cậu bé bị bỏ rơi và lớn lên ở cô nhi viện. Cậu bé mong muốn được tìm thấy mẹ. Tình yêu của Derby đối với người mẹ trong mơ của mình và con đường tìm mẹ đặc biệt của em đã làm cảm động người dân nước Đức.
 “Mẹ ơi, con đã tìm mẹ từ rất lâu lắm rồi! Con xin mẹ đừng bỏ con nữa, được không mẹ?”. (Ảnh: Internet)
Con đường tìm mẹ đặc biệt của Derby
Tháng 2/1994, ở phía Bắc nước Đức tuyết trắng phủ dầy đặc, trại trẻ mồ côi Yite Luo nằm bên ven sông Rhine, tĩnh lặng trong gió tuyết. Sáng sớm hôm ấy, nữ tu sĩ Terri, 50 tuổi ra ngoài làm việc. Lúc vừa ra đến cổng, bà láng máng nghe thấy có tiếng trẻ con khóc. Bà liền tìm theo tiếng khóc thì phát hiện một bé trai tóc vàng được đặt trong một bụi cây ở cạnh cổng trại. Nữ tu sĩ này đã đưa cậu bé về trại trẻ nuôi dưỡng và đặt tên cho cậu là Derby.
Bảy năm ở cô nhi viện, cậu bé Derby lớn lên khỏe mạnh và ngoan ngoãn. Cậu bé có tấm lòng lương thiện, nhưng tính cách lại có chút u buồn. Một ngày thời tiết nắng ráo, các nữ tu sĩ đã dẫn bọn trẻ đi qua một rừng cây để đến một đồng cỏ xanh ở ven bờ sông dạo chơi. Những người ở trong thị trấn gần rừng cây đều chỉ vào những đứa trẻ này và nói: “Những đứa trẻ này đều là bị cha mẹ bỏ rơi, nếu con mà không nghe lời, mẹ cũng sẽ đem bỏ con vào cô nhi viện đấy!”
Nghe thấy những lời nói này, Derby cảm thấy vô cùng đau lòng. Cậu bé không nhịn được liền hỏi nữ tu sĩ:“Mẹ ơi! Tại sao cha mẹ con lại không cần con? Có phải là họ ghét con không?” Giọng nói của cậu bé tràn đầy bi thương không hề giống với lời nói của những đứa trẻ khác cùng độ tuổi.
Nữ tu sĩ nghe xong giật mình hỏi Derby: “Tại sao con lại nghĩ như vậy?”
Derby trả lời: “Tại vì con nghe thấy mọi người đều nói như vậy, chúng con đều là những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi!”
Nữ tu sĩ an ủi cậu bé: “Mặc dù mẹ chưa từng gặp mặt mẹ của con, nhưng mẹ tin rằng nhất định mẹ của con rất yêu thương con. Trên đời này không có người mẹ nào là không yêu thương con của mình cả. Năm đó mẹ của con để con lại, chắc chắn là vì một lý do bất đắc dĩ nào đó thôi”.
Derby nghe xong lặng im không nói lời nào, nhưng từ đó trở đi cậu bé thay đổi rất nhiều. Cậu thường xuyên đứng bên cửa sổ của cô nhi viện nhìn ra dòng sông Rhine. Cậu hy vọng những dòng nước đang chảy trên sông Rhine có thể đem tình cảm của cậu đến với mẹ.

Derby thường xuyên đứng bên cửa sổ của cô nhi viện nhìn ra dòng sông Rhine. Ánh mắt của em không khỏi mong mỏi, khát khao tìm thấy mẹ. (Ảnh: Internet)
Vào “ngày của mẹ” năm 2003, không khí ấm áp của ngày lễ lại một lần nữa dấy lên khát vọng mãnh liệt được gặp mẹ của Derby. Ngày hôm đó, các kênh truyền hình đều đưa tin về các hoạt động ăn mừng, đăng tải những hình ảnh về tình mẹ con. Có một cậu bé 6 tuổi, mồ hôi chảy đầm đìa trên người đang giúp mẹ cắt cỏ. Mẹ của cậu bé nhìn cậu bé mà cảm động rơi nước mắt. Derby khi xem tới hình ảnh này đã nói với nữ tu sĩ: “Con cũng muốn được làm việc giúp mẹ! Mẹ ơi! Mẹ có biết cha mẹ của con đang ở đâu không ạ?”
Nữ tu sĩ trầm tư, không nói được lời nào, bởi vì suốt mấy năm qua bà không hề nhận được tin tức gì của cha mẹ cậu bé cả. Đột nhiên, Derby chạy ra ngoài đường, cậu cứ chạy, trên đường có rất nhiều người mẹ nhưng lại không có ai là mẹ của cậu bé cả. Derby đau khổ và gào khóc.
Mấy tháng sau, khi Derby được 9 tuổi, cậu bé rời khỏi cô nhi viện để đến học tập ở một ngôi trường gần đó. Một lần lên lớp, thầy giáo kể cho học sinh nghe một câu chuyện: “Thời xưa, có một vị hoàng đế rất yêu thích chơi cờ vây, vì vậy ông liền quyết định ban thưởng cho người phát minh ra trò chơi này. Kết quả, người phát minh này lại mong muốn ban thưởng cho anh ta mấy hạt gạo. Tại ô thứ nhất trên bàn cờ đặt một hạt gạo, ô thứ hai đặt hai hạt gạo, tại ô thứ 3 số hạt gạo gấp lên 4 lần…Theo đó suy ra, đến khi bỏ đầy bàn cờ thì số hạt gạo đã là 18 triệu tỷ hạt”.

Cậu chuyện này làm cho hai con mắt của Derby lập tức sáng lên. Cậu nghĩ nếu như cậu giúp một người, sau đó yêu cầu người đó giúp 10 người khác…Với cách này, Derby hy vọng một ngày nào đó biết đâu người được yêu cầu trợ giúp lại là mẹ cậu. Ý nghĩ này đã khiến Derby vui mừng khôn tả. Từ đó về sau, mỗi lần cậu làm một việc tốt giúp một người nào đó, lúc người đó cảm ơn cậu, cậu đều nói: “Xin cô (chú…) hãy giúp đỡ 10 người khác ạ! Đó là cách cảm ơn lớn nhất đối với cháu!”. Những người này sau khi nghe xong, đều vô cùng cảm kích trước tấm lòng lương thiện của cậu bé. Tất cả họ đều thực hiện lời hứa của mình, mỗi khi họ giúp ai đó họ lại đề nghị người kia giúp đỡ 10 người khác. Cứ như vậy, toàn bộ người dân ở thành phố đó đều âm thầm thực hiện lời hứa của mình.http://tinhhoa.net/chuyen-la-bon-phuong/

http://tinhhoa.net/
Sức mạnh của “10 việc tốt”
Derby không thể ngờ mình lại có thể giúp đỡ ông Rick, một người dẫn chương trình nổi tiếng của Đức.
Rick là một người dẫn chương trình nổi tiếng của Đức. Mặc dù ông đã 50 tuổi nhưng với ngôn ngữ hài hước hóm hỉnh của mình, ông vẫn thu hút sự yêu mến của khán giả. Các chương trình của ông gần như đều vạch trần hết những bí mật của những người nổi tiếng. Tuy nhiên, có lẽ là do áp lực từ hãng truyền hình và sự cạnh tranh trong công việc, hơn nữa phải chứng kiến quá nhiều mảng tối của xã hội nên vào năm 2003, ông mắc bệnh trầm cảm và không thể tiếp tục được công việc.
Tháng 10/2003, ông đã xin đài truyền hình cho ông được nghỉ dưỡng một năm. Ông hy vọng trong thời gian nghỉ ngơi, ông có thể thả long để sức khỏe được tốt hơn lên. Một thời gian ngắn sau, ông Rick đã tới thành phố mà Derby đang sinh sống để tham quan. Ông đã bị vẻ đẹp của dòng sông Rhine thu hút. Một lần khi trời chạng vạng tối, đang đi trên bờ sông dạo chơi thì bệnh tim của ông đột nhiên tái phát. Ông chưa kịp lấy thuốc từ trong túi ra uống thì đã ngã ngất xỉu trên mặt đất. Cậu bé Derby lúc ấy đang câu cá trên bờ sông phát hiện ra ông bị ngất xỉu nên đã gọi điện cho xe bệnh viện đến đưa ông đi cấp cứu.
Nhờ được cấp cứu kịp thời, ông Rick đã qua khỏi, ông nắm lấy đôi tay của Derby và nói: “Cháu bé, ông phải làm sao để cảm ơn cháu đây? Nếu như cháu cần tiền, ông có thể cho cháu rất nhiều tiền!”.
Derby nghe xong liền lắc đầu nói: “Nếu như ông có thể giúp đỡ 10 người khác khi họ cần sự giúp đỡ, như vậy chính là ông đã cảm ơn cháu rồi ạ!”.
Ông Rick cảm thấy khó hiểu liền hỏi cậu bé: “Cháu cái gì cũng đều không cần sao?”. Derby cười và lắc đầu.
Ông Rick liền bị cậu bé kỳ lạ này thu hút. Ông đã để lại cách liên lạc cho Derby và đưa cậu bé trở về trường. Trước khi ông Rick rời đi, Derby lại dặn dò ông một lần nữa: “Cháu xin ông nhất định hãy làm đủ “10 việc tốt” ạ!”Ông Rick nhìn qua đôi mắt đang rực sáng của cậu bé, trong lòng ông cảm thấy ấm áp thế là ông nghiêm túc gật đầu.
Từ đó về sau, ông Rick cảm thấy sống vui vẻ hơn và chăm chú giúp đỡ 10 người khác. Mỗi lần giúp đỡ được một người, trong lòng ông lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Nhất là những lúc họ nói lời “cảm ơn” với ông, ông cảm thấy bản thân mình có giá trị hơn rất nhiều.
Chưa đến nửa kỳ nghỉ phép, ông Rick đã trở lại đài truyền hình làm việc. Khi ông quay lại làm việc, tất cả mọi người đều ngạc nhiên vì sự thay đổi chóng mặt của ông. Ông trở nên vui tươi, lạc quan và hòa đồng với mọi người hơn.
Ngày 01/12/2003, ông Rick lần đầu tiên lên sóng truyền hình sau kỳ nghỉ dài. Tại đây ông đã nói với khán giả: “Trước đây, tôi đã nói rất nhiều những câu chuyện của người khác, hôm nay tôi sẽ kể câu chuyện của chính mình”.Ông xúc động kể về sức mạnh của “10 việc tốt” trong vòng một tiếng đồng hồ. Cuối cùng, ông nói: “Có lẽ, không ai tin đây là chuyện thật, nhưng chuyện này đã tiếp thêm rất nhiều động lực sống cho tôi. Xin các bạn cũng hãy giúp đỡ 10 người khác khi họ cần giúp, tôi tin rằng bạn cũng sẽ cảm nhận được loại cảm giác kỳ diệu này!”
Thông qua truyền hình, chương trình của ông Rick được phát sóng trên khắp nước Đức. Mọi người đều rất xúc động về câu chuyện này. Đã có rất nhiều người gọi điện cho ông Rick nói rằng họ sẵn lòng làm “10 việc tốt”này. Thậm chí còn rất nhiều khán giả yêu cầu được nghe Derby nói chuyện trên truyền hình bởi vì họ muốn gặp cậu bé lương thiện này.
Tháng 1/2004, Derby đã đến đài truyền hình chia sẻ về câu chuyện của mình. Tại hiện trường, có người đã hỏi cậu: “Tại sao cậu lại có suy nghĩ như vậy?”. Derby cảm thấy do dự, cậu cắn môi đứng lặng một lúc, rồi mới cất tiếng kể rõ chuyện đời mình. Rất nhiều người đã vô cùng xúc động và bật khóc trước tình yêu vô bờ bến của cậu bé dành cho mẹ mình.
Ông Rick đã ôm chặt lấy thân thể gầy yếu của Derby và nói: “Mẹ của cháu nhất định yêu cháu vô cùng, cháu nhất định sẽ tìm được mẹ!”

Tình yêu của hàng ngàn người mẹ
Sau sự tình ấy, toàn bộ người dân biết chuyện này đã đề ra chiến dịch “10 việc tốt”. Trước đây, mọi người đều lạnh lùng thì giờ đây lại đối xử với nhau rất có tình. Mọi người đều mong rằng người mà mình đang giúp chính là mẹ của cậu bé Derby kia.
Derby đã trở nên rất nổi tiếng và đài truyền hình cũng giúp cậu tìm mẹ, nhưng mẹ của Derby mãi vẫn không thấy xuất hiện…
Tháng 2/2004, một sự việc bất hạnh và đau lòng đã xảy ra với Derby. Nơi Derby sinh sống là một khu phố nghèo. Sau khi Derby nổi tiếng, các tay xã hội đen nghĩ rằng cậu bé có nhiều tiền. Đêm ngày 16/02/2004, trên đường trở về trường học, Derby đã bị một nhóm lưu manh vây quanh, nhưng bọn họ không tìm thấy tiền trên người cậu bé, nên đã đâm trọng thương cậu bé.
Cậu bé Derby bị đâm thủng bụng và gan, cậu nằm trên vũng máu mãi đến hai tiếng đồng hồ sau mới được cảnh sát tuần tra phát hiện. Họ đưa cậu bé vào bệnh viện cấp cứu. Tại bệnh viện, trong lúc hôn mê, Derby một mực gọi“Mẹ! Mẹ! Mẹ!…” mãi không thôi.
Đài truyền hình tiếp sóng trực tiếp tình trạng của Derby. Tất cả mọi người đều cầu nguyện cho cậu. Mấy chục sinh viên đến quảng trường Alexanderplatz, nắm tay nhau thành một vòng tròn và kêu gọi: “Mẹ! Mẹ!…”Những tiếng gọi này làm cảm động những người qua đường, họ liền gia nhập vào nhóm đứng xếp thành hình trái tim. Số người tham gia càng lúc càng đông lên, trái tim cũng càng lúc càng lớn hơn.
Điều cảm động hơn nữa là có hàng trăm người mẹ đã gọi điện đến đài truyền hình xin được giả làm mẹ của Derby. Cô Rita, một giáo sư tại trường đại học Munich đã khóc nức nở và nói: “Derby là một đứa trẻ tốt như vậy, được giả làm mẹ của cậu bé, tôi cảm thấy vô cùng tự hào”. Một phụ nữ khác 35 tuổi gọi điện đến nói: “Tôi từ nhỏ đã không có mẹ. Tôi cũng vô cùng khát khao được gặp mẹ. Tôi có thể hiểu được tâm tình của Derby”.
Có hàng trăm người mẹ đã gọi điện đến để xin được làm mẹ của Derby, nhưng mẹ của Derby thì chỉ có một. Cho nên, đài truyền hình đã thảo luận và chọn cô Judy làm mẹ của Derby. Bởi vì cô ấy sống cùng thành phố với cậu bé, hơn nữa giọng nói của cô ấy cũng giống với giọng của cậu bé, như vậy sẽ càng có cảm giác thân thiết hơn.
Sáng sớm ngày 17/02/2004, sau một thời gian dài bị hôn mê, cậu bé Derby đã mở mắt. Cô Judy đã ôm một bó hoa loa kèn đẹp xuất hiện ở đầu giường của Derby. Cô nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Derby và nói: “Con trai Derby yêu quý! Mẹ chính là mẹ của con đây!”. Derby dường như nhìn thấy ánh mặt trời, đôi mắt cậu đột nhiên sáng rực lên, cậu đã rất ngạc nhiên và hỏi:“Mẹ thực sự là mẹ của con sao?”. Cô Judy dùng hết sức ngậm lấy nước mắt và gật gật đầu. Tất cả mọi người có mặt ở đây cũng mỉm cười nhìn Derby và gật đầu. Hai dòng nước mắt nóng chảy ra từ đôi mắt của Derby:“Mẹ ơi, con đã tìm mẹ từ rất lâu lắm rồi! Con xin mẹ đừng bỏ con nữa, được không mẹ?”
Cô Judy gật đầu và nghẹn ngào nói: “Con trai yêu quý của mẹ, con hãy yên tâm đi, mẹ sẽ không bao giờ rời xa con nữa…!”. Trên khuôn mặt tái nhợt của Derby nở một nụ cười. Cậu còn muốn nói nhiều hơn nữa nhưng đã không còn sức lực nữa rồi…
Đây là ngày cuối cùng của Derby ở trên cõi đời này, cậu bé luôn nắm thật chặt bàn tay của mẹ mà không buông ra, cậu cũng không muốn nhắm mắt lại vì muốn được nhìn thấy mẹ nhiều hơn… Tất cả mọi người đều òa khóc, cảm thấy như trái tim mình đang vỡ tan ra.
Hai giờ sáng ngày 18/02/2004, Derby đã nhắm mắt lại, vĩnh viên rời xa thế gian nhưng đôi bàn tay của cậu bé vẫn còn nắm chặt bàn tay của mẹ.

Theo Daikynguyenvn / 

Thứ Hai, 3 tháng 8, 2015

Mặt trời và mặt trăng, cái nào quan trọng hơn?

CTM nhận qua Email của:
daodac268@gmail.com

Có một câu chuyện kể rằng: Một ngày nọ, có một người hỏi một vị lão tiên sinh, mặt trời và mặt trăng, cái nào quan trọng hơn?

Vị lão tiên sinh kia suy nghĩ nửa ngày, mới trả lời: “Là mặt trăng, mặt trăng quan trọng hơn”. “tại sao?”

“Bởi vì mặt trăng chiếu sáng vào ban đêm, đó là thời điểm chúng ta cần ánh sáng nhất, còn mặt trời lại chiếu sáng vào ban ngày mà ban ngày chúng ta đã có đủ ánh sáng rồi.”

 Bạn có lẽ sẽ cười vị lão tiên sinh này là hồ đồ, nhưng mà bạn không biết là có rất nhiều người cũng nghĩ như thế sao? Người mà hàng ngày chăm sóc bạn, bạn cũng không cảm nhận được điều gì cả? Nhưng nếu là một người xa lạ ngẫu nhiên giúp đỡ bạn, bạn sẽ cho rằng đó là một người tốt, cha mẹ và người thân của bạn luôn luôn vì bạn mà hy sinh, mà đánh đổi nhưng bạn lại cảm thấy đó là việc đương nhiên, thậm chí có khi còn thấy phiền toái. Một khi người ngoài làm một việc na ná như thế thì bạn lại sẽ hết sức cảm kích. Đây chẳng phải là giống như đã hồ đồ“cảm kích ánh trăng mà phủ nhận mặt trời” hay sao?



Một cô gái đã có một cuộc tranh cãi với mẹ của mình, tức giận đến mức tông cửa chạy ra ngoài và quyết định không bao giờ trở về ngôi nhà chán ghét này nữa. Cô đã đi lang thang cả ngày ở bên ngoài, đến lúc bụng đói cồn cào, nhưng lại không có một đồng tiền nào, mà lại không muốn trở về nhà để ăn cơm. Mãi đến lúc trời tối, cô mới đi vào một quán mì, ngửi thấy mùi mì thơm tỏa ra. Cô thực sự rất muốn được ăn một bát, nhưng trên người không có tiền, chỉ có thể liên tục nuốt nước miếng.

Bỗng nhiên, ông chủ quán mì ân cần hỏi han: “Cháu gái, cháu có muốn ăn mì không?”, cô gái ngượng ngùng trả lời: “à, nhưng mà, cháu không mang tiền”. Ông chủ nghe xong cười to: “haha, không sao cả, hôm nay cứ coi như bác mời cháu đi!”

150504-cuoc-doi-thoai-trong-quan-mi-1-thumb
                                                                   (Ảnh minh họa)

Cô gái quả thực không thể tin vào lỗ tai mình, cô ngồi xuống, ngay lúc đó, một bát mì được mang ra, cô ăn say sưa, và nói: “Bác chủ quán, bác thật là một người tốt!”

Ông chủ quán nói,: “Ồ, sao cháu lại nói vậy?”, cô gái trả lời: “Chúng ta vốn không quen biết nhau, bác lại đối xử tốt với cháu như vậy, không giống như mẹ của cháu, hoàn toàn không hiểu được những nhu cầu và ý nghĩ của cháu, thật là bực mình!”

Ông chủ quán lại cười: “haha, cháu gái, bác chẳng qua mới chỉ cho cháu một bát mì thôi, mà cháu đã cảm kích bác như thế, thế mà mẹ của cháu đã nấu cơm cho cháu hai mươi mấy năm nay, cháu chẳng phải là càng nên cảm kích mẹ của cháu hay sao?”

Nghe ông chủ quán nói xong, cô gái như tỉnh giấc mơ, lập tức nước mắt trào ra, cô bỏ mặc nửa bát mì còn lại mà vội vàng chạy về nhà.

Mới đến ngõ trước cổng nhà, cô đã nhìn thấy bóng mẹ xa xa, đang lo lắng nhìn quanh bốn phía cổng ra vào, trái tim cô như thắt lại, cô cảm thấy muốn nói một ngàn lần một vạn lần lời xin lỗi với mẹ của mình. Nhưng cô còn chưa kịp mở miệng thì mẹ của cô đã nghênh đón và nói: “trời ơi, con cả ngày đã đi đâu thế này? Mau mau, đi vào nhà rửa chân tay, ăn cơm tối đi.”

Tối hôm đó, cô gái mới cảm nhận được sâu sắc tình yêu của mẹ đối với mình.

Khi đã quen với sự hiện diện của mặt trời, mọi người đã quên mất là nó đem lại cho mọi người ánh sáng, khi đã quen với sự chăm sóc của người thân, mọi người thường quên mất họ đã cho mình sự ấm cúng, một người quen được chăm sóc từng li từng tí thì ngược lại sẽ không thấy biết ơn, vì họ cho rằng, ban ngày đã đủ ánh sáng rồi, cho nên mặt trời là dư thừa, không cần thiết.

Hy vọng trong chúng ta mỗi người đều biết mặt trời và mặt trăng, cái nào quan trọng hơn.



Trong cuộc sống thực tại, chúng ta thường hay không để mắt đến những điều mình đã có, cho rằng chúng là lẽ đương nhiên, không có gì quan trọng với mình, mà lại đi phàn nàn số phận bất công, như thể là thế giới này thiếu nợ chúng ta rất nhiều thứ vậy.

Kỳ thực, biết ơn cũng là một loại thái độ tích cực của cuộc sống, đúng như một số người đã nói: “Hãy cảm ơn người đã làm bạn tổn thương bởi vì họ là người đã tôi luyện ý chí của bạn, hãy cảm ơn người đã lừa dối bạn bởi vì họ đã làm phong phú thêm kinh nghiệm của bạn, hãy cảm ơn người đã coi thường bạn bởi vì họ đã làm thức tỉnh lòng tự tôn của bạn…”. Cần phải mang một tấm lòng biết ơn, biết ơn số phận, biết ơn hết thảy những người đã giúp bạn trưởng thành, biết ơn hết thảy những gì ở xung quanh mình.

Để có một tấm lòng biết ơn, yêu cầu chúng ta cần phải để tâm quan sát, dụng tâm cảm ngộ, càng cần chúng ta phải biết yêu thương. Cỏ cây sinh trưởng phát triển mạnh mẽ là để báo đáp ân huệ của mặt trời mùa xuân, chim chóc liều mình kiếm ăn là để báo đáp ân huệ được nuôi nấng, cây mạ phát triển khỏe mạnh là để báo đáp ân huệ của dòng nước mát, con cái cố gắng học tập là để báo đáp công ơn sinh thành và dạy dỗ của cha mẹ.

Hãy học cách biết ơn đi! Khi bạn cảm ơn cuộc đời, cuộc đời sẽ ban thưởng cho bạn ánh nắng mặt trời rực rỡ. Bạn oán trách trời đất, khả năng cuối cùng chỉ có hai bàn tay trắng mà thôi! Không phải vậy sao? Mây cuốn mây bay, hoa nở hoa tàn đều đáng để chúng ta quý trọng, cảm ơn mặt trăng, càng cần phải cảm ơn mặt trời!

21-bai-hoc-ve-cuoc-song-6

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2015

NGHI NGƯỜI TRỘM RÌU



Có người làm mất cái búa rìu, nghi ngờ đứa con của người hàng xóm ăn cắp, nhìn nó đi trên đường giống như người ăn cắp cái búa rìu của mình, cách nói năng của nó cũng giống như người ăn cắp, thái độ động tác của nó tất cả đều giống người ăn cắp cái búa.
Về sau người bị mất trộm tìm được cái búa rìu đang lúc sàng sẩy thóc. Ông ta lại nhìn đứa con người hàng xóm, từ thái độ động tác của nó không có một chút gì là giống người ăn trộm cái búa rìu!
( Liệt tử )

Suy tư:
Nghi ngờ là căn bệnh bất trị của con người, nó giống như bệnh ung thư giết dần giết mòn cuộc sống vui tươi, dễ thương của người ta.
Vợ chồng nghi ngờ nhau: gia đinh tan nát, hạnh phúc thiếu dưỡng khí chết mất tiêu.
Bạn bè nghi ngờ nhau: nảy sinh đố kỵ, mưu mô xuất hiện.
Yêu nhau mà luôn nghi ngờ nhau: nên chia tay nhau.
Trong cộng đoàn, mọi người nghi ngờ nhau: là nơi trú ẩn chắc chắn nhất của ma qủy, và là nơi sinh ra những gương mù, gương xấu cho mọi người.
Nghi ngờ chính là con đẻ của kiêu căng và ghét ghen.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư
---------------
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info

Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2015

EM BÉ TRAI DŨNG CẢM


Chị của em bé trai bị bệnh nặng cần chuyền máu gấp, mà máu của em bé trai và chị cùng loại máu, cho nên bác sĩ hỏi em bé có muốn đồng ý hiến máu cho chị mình không ?
Em bé trai lộ vẻ kinh hoàng trên mặt, do dự một chút rồi cắn răng nói: “Đồng ý.”
Sau khi chuyền máu xong, em bé trai mặt trắng bệt hỏi bác sĩ:
- “Thưa bác sĩ, lúc nào thì con chết ?”
Té ra em bé trai tưởng lầm rằng chuyền máu cho chị thì mình phải chết, cho nên sự do dự trước đó của em chính là đưa ra một quyết định quá lớn là hy sinh chính m
(Ngôn ngữ kỳ diệu của tâm hồn)

Suy tư:
Có những lúc chúng ta –người Ki-tô hữu- dạy con em của mình tập sống hy sinh, nhưng không –hoặc chưa- dạy các em có tinh thần dũng cảm khi hy sinh, nên sự hy sinh của các em có khi biểu hiện cách tiêu cực, nghĩa là ít hoặc không có sự yêu thương:
- Ở gia đình, cha mẹ dạy con lớn hy sinh phần tốt cho em nó, nhưng sau đó lại lén lút đem phần tốt hơn cho nó, thế là các em hy sinh phần nhỏ để được phần lớn hơn. Hy sinh này chỉ có chút chút yêu thương, không dũng cảm.
- Ở trường học, thầy cô dạy các em hy sinh giúp đỡ bạn bè, nhưng công bố ai hy sinh giúp đỡ nhiều thì cho thêm điểm hạnh kiểm, thế là học sinh giúp bạn là để được thêm điểm. Hy sinh này không có yêu thương và không dũng cảm.
- Ở nhà thờ, các dì phước và các anh chị giáo lý viên dạy các em thi đua làm việc hy sinh, để khi kết thúc thi đua là có phần thưởng, thế là các em vì phần thưởng mà hy sinh. Hy sinh này loại này thì yêu thương và dũng cảm bị bóng dáng phần thưởng che khuất.
Hy sinh, dù là tiêu cực thì vẫn tốt hơn, nhưng hy sinh như em bé trai thì thật dũng cảm, vì em biết hy sinh là chết chứ không được hứa hẹn phần thưởng, nhưng vì yêu thương chị mà hy sinh.
Đức Chúa Giê-su đã hy sinh chết để cho chúng ta được sống.
Đó cũng là sự hy sinh của người Ki-tô hữu chúng ta hôm qua, hôm nay, ngày mai và mãi mãi như thế.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư
---------------------
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info


Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2015

ĐIỆN THOẠI CHO MẸ






Có một bé trai, bố mẹ đã sớm ly dị, nó và bà nội hai người dựa vào nhau mà sống.
Ở trường học, mỗi ngày sau khi ăn trưa xong thì nó liền chạy đi lấy một đồng xu bỏ vào trong máy điện thoại bên hành lang, khiểng chân lên gọi điện.
Nếu tình cờ đi ngang qua, anh sẽ nghe thấy âm thanh của trẻ con, rất thân mật nói:
- “Má, má đã ăn cơm chưa ? Tan học má có đến đón con không ? Nhớ mua cho con đồ chơi điện tử nhé !” vừa nói vừa cười vui vẻ, sau đó, khi chuông báo hiệu giờ nghỉ trưa em bé bịn rịn không muốn gác điện thoại.
Một hôm, lớp của nó đột ngột tập họp các học sinh và nó vội vàng chạy đi tập họp nên không kịp gác điện thoại, thầy giáo đi ngang qua cầm điện thoại định gác lên, nhưng ông ta tò mò nghe thử, tiếng nói trong ống liên hợp chuyền lại: “Số điện thoại mà bạn gọi không liên lậ được, số điện thoại mà bạn gọi không liên lạc được...”
Ngay lập tức nước mắt của thầy giáo trào ra...
(Ngôn ngữ kỳ diệu của tâm hồn)

Suy tư:
Khi bố mẹ ly dị: tội nghiệp nhất là con cái.
Khi bố mẹ ly dị: đau khổ nhất là con cái.
Khi bố mẹ ly dị: đáng thương nhất là con cái.
Khi bố mẹ ly dị thì chính bố mẹ cầm dao đâm ngay tim con mình; khi bố mẹ ly dị là bố mẹ đẩy con cái xuống vực thẳm cuộc đời.
Bố mẹ ly dị là bởi vì họ ích kỷ chỉ biết mình bị phản bội đau khổ, không hợp nhau, mà không biết việc mình làm (ly dị) gây nhiều hậu quả cho con cái mình sau này, đó là một tội, tội không chu toàn trách nhiệm làm bố mẹ của mình.
Em bé trai không phải đi gọi điện thoại cho mẹ vì bố mẹ đã ly dị không ở với em, nhưng em bỏ tiền vào máy điện thoại rồi làm bộ điệu như là phone cho mẹ mình, bởi vì em muốn được như các bạn: phone cho mẹ và muốn nủng nịu với mẹ như các bạn cùng lớp. Nhu cầu có mẹ và tình thương của mẹ nơi em bé trai thật mãnh liệt, bởi vì em cũng có bố mẹ mà như không có.
Ly dị không phải là giải pháp tốt để giải quyết vấn đề hôn nhân, nhưng nó -ly dị- là bàn tay của ma quỷ xô họ đi từng bước một xuống vũng lầy tội lỗi trong tự ái, kiêu căng, hưởng thụ và buông thả...
Khi bố mẹ muốn ly dị thì hãy nghĩ ngay đến những đứa con của mình, và ngày ra trước tòa phán xét của Thiên Chúa.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư.
---------------------
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015

Bầy chó hoang tới dự đám tang để tỏ lòng biết ơn ân nhân





Bầy chó hoang tới dự đám tang để tỏ lòng biết ơn ân nhân
Nguồn: http://giaoducthoidai.vn/chuyen-la/bay-cho-hoang-toi-du-dam-tang-de-to-long-biet-on-an-nhan-826187-l.html
Khi người phụ nữ này chết, bầy chó hoang đã đến đám tang để tỏ lòng biết ơn đối với người đã cho chúng thức ăn.
Lúc còn sống, bà Margarita Suarez - Một người yêu động vật sống ở Merida (Mexico/ đã dành phần lớn đời mình để chăm sóc và cưu mang những con vật hoang mà bà gặp. 
Và điều kì diệu đã xảy ra, vào chính đám tang của bà, một bầy chó hoang và một chú chim đã xuất hiện để bày tỏ sự tôn kính và tiếc thương tới người phụ nữ nhân hậu này.
Khi bà còn sống, thường có một đám đông các con vật hoang tập trung trước cửa nhà bà Suarez và bà mang rất nhiều thức ăn cho chúng ăn. Bà cũng luôn mang theo bên mình một túi đồ ăn để phòng khi gặp con vật nào thì cho chúng ăn.


Cả gia đình bà Mgarita đều rất ngạc nhiên trước sự xuất hiện của những con chó hoang trong đám tang.

Khi bà Mgarita qua đời, những thành viên trong gia đình bà không khỏi ngạc nhiên khi thấy những con chó hoang xuất hiện trong phòng tang lễ , nơi đặt thi thể bà.
Những con chú chó hoang này thậm chí còn đi theo xe tang của Suarez tới tận nhà tang lễ, chúng chỉ tản đi sau khi thi thể của bà được chuẩn bị để đưa đi hỏa táng.
Margarita bắt đầu cho những chú chó hoang ăn từ khi bà còn là một đứa trẻ. Thậm chí bà còn luôn mang theo bên mình một túi thức ăn để cho mỗi chú chó bà vô tình gặp.
Cứ như vậy, bà làm bạn với rất nhiều chú chó và giờ đây, trong đám tang của bà, chúng đến để tiếc thương cho người phụ nữ nhân hậu đã cưu mang chúng.
Ban đầu, những nhân viên nhà tang lễ đã không biết phải làm gì với những chú chó này, nhưng cuối cùng họ để chúng vào khi họ nhận ra rằng chúng đến đây là để tiễn đưa bà Margarita.
Cháu gái của bà Margarita chia sẻ: “Để bày tỏ sự mất mát, chúng chỉ biết nhảy lên và đứng bằng 2 chân sau. Đây quả thật là một điều kì diệu.”
Theo afamily.vn


Lời nói


Ngày xưa ở 1 vùng thôn xóm kia, có 1 người thiếu phụ trẻ khá xinh đẹp. Chồng cô đi lính xa nhà, người thiếu phụ ấy phải ở nhà với mẹ chồng…Cô chăm sóc mẹ chồng và mọi chuyện trong nhà rất chu đáo. Mọi người trong vùng ai cũng thầm khen cô là người nết na…Trong vùng không đàn ông yêu cô vì cô còn trẻ và xinh đẹp… Trong số đó có tên yêu cô đến điên cuồng… Nhiều lần tán tỉnh cô nhưng đều bị cô từ chối…
Hắn từ yêu hóa ra căm hận. Hắn đi rêu rao khắp làng rằng cô đã không giữ tròn trinh tiết của người vợ, là 1 người phụ nữ thiếu đức hạnh… Tin đồn cứ truyền khắn nơi trong vùng, mọi người nhìn cô với 1 ánh mắt khác đi. Rồi tin đồn cũng tới tai bà mẹ chồng của cô. Bà nghi ngờ và đối xử khác với cô… Không thể nào chịu nổi những lời dèm pha của mọi người, lại bị người thân xa cách, cô buồn lắm…
Một lần quá đỗi tuyệt vọng cô đã tìm đến cái chết. Cái chết của cô làm cho tên khốn kiếp đã tung những tin đồn không hay về cô vô cùng ân hận và hối lỗi…Hắn cảm thấy bị lương tâm dằn vặt… Hắn tìm đến cụ già nhất làng và là người hiểu biết nhất để kể hết mọi chuyện và xin ông một lời khuyên.
Cụ già nghe xong mọi chuyện không nói gì dẫn hắn lên trên ngọn đồi của làng.Cụ xé chiếc gối và thả xuống.Những bông gòn theo gió bay đi mọi hướng. Cụ già bảo hắn đi nhặt lại những bông gòn đó rồi dồn lại vào gối. Hắn ngạc nhiên lắm, vì làm sao có thể nhặt được đấy đủ. Cụ già nhìn hắn rồi nghiêm nghị nói:
- Những lời do con người nói ra cũng như những bông gòn kia vậy, không thể nào lấy lại được. Khi lời đã nói ra thì làm sao có thể rút lại được.
(st)


Thứ Năm, 26 tháng 3, 2015

NGÀY MAI ĂN CƠM MIỄN PHÍ



Ông chủ nhà hàng ăn uống nọ đột nhiên có một suy nghĩ hết sức kỳ quặc, trước cửa hàng dán một tờ quảng cáo “ngày mai ăn cơm miễn phí.”
Tờ quảng cáo vừa dán lên thì qua ngày hôm sau bắt đầu, khách đến ăn mỗi ngày đều có tăng lên, té ra tâm lý của mọi người thấy rẻ mà đến. Nhưng ăn cơm xong thì ai cũng phải trả tiền rồi mới được ra khỏi cửa, lý do rất đơn giản: ngay mai thì chưa đến, nên hôm nay vẫn cứ phải trả tiền !
Mỗi người khi vào ăn thì đều tưởng rằng mình làm ông chủ.
(Ngôn ngữ kỳ diệu của tâm hồn)

Suy tư:
Hể việc gì có chữ “chùa” là người ta đến nhiều, như: ăn cơm chùa, coi hát chùa, coi chim chùa.v.v...bởi vì “chùa” có nghĩa là miễn phí, mà con người ta thì thích miễn phí, nhất là ăn miễn phí.
Đời sống nội tâm của con người ta cũng có những việc miễn phí nhưng rất ít người tham dự:
- Làm việc bác ái là làm công việc miễn phí, tự nguyện, nhưng nó lại làm cho cuộc sống có ý nghĩa hơn, vậy mà có rất ít người tình nguyện làm việc bác ái.
- Nói lời khuyến khích là làm việc miễn phí, tự nguyện, nhưng nó lại làm cho tình người thêm đậm đà, vậy mà có rất ít người biết nói lời khuyến khích.
- Phục vụ tha nhân là làm việc miễn phí, nhưng nó lại làm cho cuộc sống của mình thêm phong phú và biết cảm thông hơn, vậy mà có rất ít người biết phục vụ người khác.
Đức Chúa Giê-su đã thiết lập các bí tích và hoàn toàn “miễn phí” cho người lãnh nhận, nhất là bí tích Thánh Thể và bí tích Giải Tội, và chỉ có một điều kiện duy nhất là đã giao hòa với Thiên Chúa và anh chị em. Nhưng lại có nhiều Ki-tô hữu không muốn đến lãnh nhận ân sủng miễn phí này, thật là uổng và đáng tiếc vô cùng.
Ở đời cái miễn phí nào cũng có cái giá của nó, chỉ có tình yêu của Thiên Chúa dành cho con người là hoàn toàn tự nguyện mà thôi.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch và viết suy tư
---------------
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info