CHÂN THIỆN MỸ MẾN CHÀO CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM
Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy niệm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy niệm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 21 tháng 9, 2017

QUAN TIỀN ƠN CỨU ĐỘ - Mt 20, 1-16a





CHẦU THÁNH THỂ
Thứ Năm 21.9.2017
Tin Mừng Chúa Nhật XXV Thường Niên A - Mt 20, 1-16a
QUAN TIỀN ƠN CỨU ĐỘ
I/ BẮT ĐẦU GIỜ CHẦU
Kính mời cộng đoàn quỳ, chúng ta bắt đầu giờ Chầu Thánh Thể. Xin cộng đoàn hiệp ý cầu nguyện và xin ơn Thánh Thần.
Lời nguyện mở đầu (Quỳ)
Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể, mỗi người chúng con được Chúa mời gọi vào làm Vườn Nho Nước Trời. Kẻ sớm người muộn, ai cũng được Một Quan Tiền Ơn Cứu Độ. Lòng Chúa thương xót thật bao la hải hà. Trong niềm cảm mến, tri ân, nguyện xin Thánh Thần Chúa ngự đến giúp chúng con tham dự giờ chầu Thánh Thể này thật sốt sắng để tất cả chúng con và cả những ai được Chúa mời gọi giờ phút cuối đời họ, họ cũng lãnh nhận được ơn cứu độ như lòng Chúa thương xót.
Hát: Lạy Chúa Thánh Thần – Cung D – ĐK  + PK1 + ĐK (Sách hát Chầu trang 23) trong khi Linh mục Chủ sự kiệu Mình Thánh Chúa từ Nhà Tạm ra giữa bàn thờ.
Hát: Đây phép nhiệm mầu  – Cung G – PK1 + ĐK (Sách hát Chầu trang 33) sau khi Linh mục chủ sự đặt Mình Thánh Chúa xong.
II/ TIN MỪNG
*Mời cộng đoàn đứng. Chúng ta lắng nghe Lời Chúa. (Trưởng Xóm 5 đọc Tin Mừng Mt 20, 1-16a)
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Mát-thêu.
Khi ấy, Đức Giêsu kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này rằng: "Nước Trời giống như chuyện gia chủ kia, vừa tảng sáng đã ra mướn thợ vào làm việc trong vườn nho của mình. Sau khi đã thỏa thuận với thợ là mỗi ngày một quan tiền, ông sai họ vào vườn nho làm việc. Khoảng giờ thứ ba, ông lại trở ra, thấy có những người khác ở không, đang đứng ngoài chợ. Ông cũng bảo họ: "Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho, tôi sẽ trả cho các anh hợp lẽ công bằng." Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu, rồi giờ thứ chín, ông lại trở ra và cũng làm y như vậy. Khoảng giờ mười một, ông trở ra và thấy còn có những người khác đứng đó, ông nói với họ: "Sao các anh đứng đây suốt ngày không làm gì hết? " Họ đáp: "Vì không ai mướn chúng tôi." Ông bảo họ: "Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho! " Chiều đến, ông chủ vườn nho bảo người quản lý: "Anh gọi thợ lại mà trả công cho họ, bắt đầu từ những người vào làm sau chót tới những người vào làm trước nhất." Vậy những người mới vào làm lúc giờ mười một tiến lại, và lãnh được mỗi người một quan tiền. Khi đến lượt những người vào làm trước nhất, họ tưởng sẽ được lãnh nhiều hơn, thế nhưng cũng chỉ lãnh được mỗi người một quan tiền. Họ vừa lãnh vừa cằn nhằn gia chủ: "Mấy người sau chót này chỉ làm có một giờ, thế mà ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi là những người đã phải làm việc nặng nhọc cả ngày, lại còn bị nắng nôi thiêu đốt." Ông chủ trả lời cho một người trong bọn họ: "Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn. Bạn đã chẳng thỏa thuận với tôi là một quan tiền sao? Cầm lấy phần của bạn mà đi đi. Còn tôi, tôi muốn cho người vào làm sau chót này cũng được bằng bạn đó. Chẳng lẽ tôi lại không có quyền tùy ý định đoạt về những gì là của tôi sao? Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức? " Thế là những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu, còn những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót. 
Xướng: Ðó là lời Chúa – Đáp: Lạy Chúa Ki-tô ngợi khen Chúa.
 *Mời cộng đoàn ngồi.
Hát (sau bài Tin Mừng, trước Suy Niệm):  Chúa Giàu Lòng Xót Thương của NS: Phan HùngCung Am   PK 1 + ĐK (tờ A4 có nhạc và tờ bướm rời chỉ có lời không nhạc)
* Người đã đọc Tin Mừng đọc tiếp Suy Niệm.
CHỦ ĐỀ: QUAN TIỀN ƠN CỨU ĐỘ
III/ SUY NIỆM
Cộng đoàn thân mến!
“Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em.” (Ga 15,12) là tiêu chuẩn mà Chúa Giêsu muốn làm nổi bật qua dụ ngôn được Giáo Hội cho chúng ta lắng nghe hôm nay, chúng ta sẽ ngạc nhiên về cách giải quyết của Thiên Chúa, là người thợ chỉ làm có một giờ cũng lãnh bằng những người thợ làm quần quật suốt ngày. Với cách cư xử của ông chủ vườn nho, Thiên Chúa muốn cho chúng ta thấy cách cư xử độ lượng của Thiên Chúa đối với tất cả mọi người. Ngài cho chúng ta thấy rằng, bất công trong xã hội và tất cả mọi khổ đau của con người chỉ có thể giải quyết được bằng tình thương mà thôi. Sự thật hiển nhiên là thế giới không bao giờ thiếu của cải, có thiếu chăng chỉ là thiếu tình thương, thiếu lòng quảng đại, thiếu sự chia sẻ mà thôi. Thiếu tình thương thì không những người nghèo quằn quại trong đói khổ và cả người giàu cũng héo hắt trong vỏ ốc ích kỷ của mình.
Chúng ta được diễm phúc dự phần vào bàn tiệc Thánh Thể, Tấm Bánh được bẻ ra để chia cho tất cả mọi người. Chúa Giêsu đến với chúng ta qua dấu chỉ ấy để mời gọi chúng ta quảng đại chia sẻ với mọi người. Xã hội sẽ không bao giờ hết những bất công và đau khổ, nhưng bất công và đau khổ sẽ vơi đi biết bao nếu mỗi người biết lấy tình thương, lòng quảng đại và sự chia sẻ đối với nhau. Đó phải là niềm xác tín của chúng ta trong cuộc sống mỗi ngày.
Hát (sau bài Suy Niệm trước cầu nguyện 1*):  Chúa Giàu Lòng Xót Thương của NS: Phan HùngCung Am  PK 2 + ĐK


IV/ CẦU NGUYỆN VỚI CHÚA GIÊ-SU THÁNH THỂ
* Một nam ca viên đọc 2 Lời Cầu Nguyện với CGS Thánh Thể.
1* Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể, tuy chúng con chỉ là những đầy tớ vô dụng (x. Lc 17,10), nhưng chúng con cũng xin hứa hết lòng phục vụ Hội Thánh, để làm cho Hội thánh trổ sinh nhiều hoa trái công bình và yêu thương. Xin cho chúng con biết cộng tác với Chúa mời gọi nhiều người vào làm vườn nho Nước Trời. Xin cho chúng con biết chung vui với Chúa khi có thêm tội nhân và anh chị em lương dân trở về làm con cái Chúa trong gia đình Hội Thánh, để họ cũng được chia sẻ ơn cứu độ với chúng con. Vì chúng con biết rằng: “Chúa muốn cho hết mọi người đều được hưởng ơn cứu độ”.
Hát (sau cầu nguyện 1* trước cầu nguyện 2* ):  Chúa Giàu Lòng Xót Thương
của NS: Phan HùngCung Am PK 3 + ĐK
2* Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể!  Xin hãy ban cho chúng con trái tim bao dung dịu dàng của Chúa. Xin cho trái tim chúng con không vì ích kỷ mà luôn khép lại để chỉ yêu mình và những người thân của mình, nhưng biết mở ra để đón nhận người khác. Xin uốn nắn trái tim sơ cứng của chúng con nên giống trái tim nhân hậu bao dung của Chúa. Xin cho trái tim chúng con vượt lên mọi tranh chấp nhỏ nhen và mọi trả thù ti tiện. Xin cho tâm hồn chúng con luôn bình an, không giận hờn tranh chấp hoặc để bụng ganh ghét với những ai hơn mình. Xin giúp tình cảm của chúng con luôn quân bình: không quá vui khi thành công, mà cũng chẳng chán nản khi thất bại. Xin cho chúng con biết khiêm tốn bình tĩnh nghe những lời phê bình của kẻ khác. Xin cho trái tim chúng con đủ lớn để yêu thương hết mọi người, kể cả những kẻ không ưa chúng con và những người chúng con không ưa họ. Xin cho vòng tay chúng con luôn rộng mở để đón nhận cả thế giới, để không có ai là kẻ thù, nhưng sẵn sàng yêu thương tha thứ để biến kẻ thù thành bạn của chúng con.
Hát (sau cầu nguyện 2* ):  Chúa Giàu Lòng Xót Thương
của NS: Phan HùngCung Am PK 4 + ĐK
V/  KINH NGUYỆN GIA ĐÌNH  *Mời cộng đoàn quỳ. / * Đọc trong giờ Chầu Thánh Thể thay cho Lời Nguyện Cộng Đoàn (Giáo Hội dành 3 năm để hướng về Mục Vụ Gia Đình, năm 2017 là năm đầu tiên. Bản Kinh Nguyện Gia Đình dưới đây của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam được giới thiệu trên trang Web: http://hdgmvietnam.org/kinh-nguyen-gia-dinh/8405.63.8.aspx



Lạy Thiên Chúa là Cha đầy lòng từ bi nhân hậu,
là cội nguồn của mọi gia đình dưới đất.
Tạ ơn Cha đã thương ban cho gia đình nhân loại
mẫu gương tuyệt vời của Thánh Gia Thất.
Xin Cha ban ơn Phúc-Âm-hóa mọi gia đình,
giúp đưa ánh sáng Tin Mừng Cứu độ,
là ánh sáng chân lý, yêu thương và bình an,
vào mọi lãnh vực đời sống gia đình chúng con.
Cho gia đình trở nên cái nôi của sự sống,
mái ấm của tình thương bao dung và hợp nhất,
ngôi trường giáo dục nên người tốt và hữu ích,
thành trì che chở phẩm giá của mọi người.
Cho mọi tư tưởng và việc làm của vợ chồng,
mang lại an hoà hạnh phúc cho gia đình.
Cho các bạn trẻ tìm gặp nơi ông bà, cha mẹ,
nguồn hỗ trợ cho sự phát triển phẩm giá làm người.
Xin Thánh Gia Thất phù hộ gia đình chúng con,
vững vàng tin yêu trong mọi gian lao thử thách,
và loan báo Chúa Giêsu Kitô là nguồn sống mới,
cho mọi gia đình, bây giờ và mãi mãi… Amen.
 *Cộng đoàn vẫn quỳ.
Hát: “Ta hãy khẩn cầu cho Đức Giáo Hoàng…” (Nguyễn Hữu)
Linh mục Chủ sự đọc Lời Nguyện 1.
Hát: Lòng Chúa ái tuất – Cung F. (Hát PK1 – ĐK. Sách hát chầu trang 31)
Xướng: Chúa đã ban bánh bởi trời cho nhân loại – Đáp: Bánh có đủ mọi mùi thơm ngon.
Linh mục Chủ sự đọc Lời Nguyện 2.
Phép lành Thánh Thể.
VI/ KẾT THÚC
Hát: Giờ đây phó thác (Cung F. Hát ĐK – PK1 – ĐK.  Sách hát chầu trang 63)
Chủ sự: Giờ Chầu Thánh Thể đến đây đã kết thúc. Kính chúc Cộng đoàn ra về bình an và ngủ ngon giấc đêm nay.
Gioakim Phạm Văn Lượng – Xóm Giáo 5.

Tham khảo:
Suy niệm của Radio Veritas Asia
Lời cầu nguyện của Lm. Đan Vinh

Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2016

“Tôi phải làm gì để được sự sống đời đời?"





Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Nhật 10/07/2016, chia thành hai phần có liên hệ chặt chẽ với nhau: (1) Thỉnh vấn về điều răn trọng nhất (Lc 10,25-28); và (2) Dụ ngôn người Samari nhân hậu (cc.29-37).
Thỉnh vấn về điều răn trọng nhất (cc.25-28)
“Có người thông luật kia đứng lên hỏi Đức Giêsu để thử Người rằng: “Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?” Người đáp: “Trong Luật đã viết gì? Ông đọc thế nào? ” Ông ấy thưa: “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết sức lực, và hết trí khôn ngươi, và yêu mến người thân cận như chính mình.” Đức Giêsu bảo ông ta: “Ông trả lời đúng lắm. Cứ làm như vậy là sẽ được sống”.
Câu hỏi của người thông luật là một trong những câu hỏi trung tâm của các tôn giáo: làm thế nào để được sự sống đời đời? Đây không chỉ là một “nố” được đặt ra để tranh luận, mà thực sự là một nỗi niềm khắc khoải trong tâm tư con người.
Đối diện với lời thỉnh vấn của người thông luật, theo kiểu tiến hành thảo luận của các thầy rabbi, Đức Giêsu đặt một câu hỏi cho người đến thỉnh vấn: “Trong Luật đã viết gì? Ông đọc thế nào?”. Bằng cách làm như thế, Đức Giêsu đặt mình vào vị thế của vị tôn sư, chủ động dẫn dắt cuộc thảo luận. Điều đáng ngạc nhiên ở đây là Người đã không đưa ra một lời kêu gọi người đối thoại hối cải, cũng không công bố rằng Nước Thiên Chúa đã đến gần, nhưng lại hỏi người đến thỉnh vấn về điều đã được viết trong Luật Môsê.
Người thông luật trả lời bằng cách trích dẫn Đnl 6,5 và Lv 19,18: “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết sức lực, và hết trí khôn ngươi, và yêu mến người thân cận như chính mình.”
Người thông luật hiểu điều răn ấy như thế nào? “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi…”, nghĩa là gì? Trong thần học Đệ Nhị Luật, lệnh truyền này được đặt trong khung cảnh giao ước giữa Thiên Chúa với dân, và vì thế, được hiểu như là lệnh truyền người ta phải trung thành thực hiện những đòi buộc của giao ước đó. Và như thế, tình yêu mến đối với Thiên Chúa bao hàm lòng tin tưởng và tuân phục hoàn toàn đối với ý muốn của Thiên Chúa. Người yêu mến Thiên Chúa sẽ vâng phục ý muốn của Người “hết lòng, hết linh hồn, hết sức lực, và hết trí khôn” tức là với toàn vẹn con người mình trong hiện hữu, trong ước muốn, trong suy nghĩ và trong hành động. “Và ngươi phải yêu mến người thân cận như chính mình”. Người thân cận trước hết là người ở gần mình, tức là thành viên của Dân được tuyển chọn, người anh em trong lòng tin vào Thiên Chúa. Người thân cận cũng có nghĩa là bạn bè thân hữu. Rồi theo Đnl 10,19 khái niệm người thân cận được mở rộng bao hàm cả những ngoại kiều cư ngụ trong xứ Palestina. Để được sự sống đời đời làm cơ nghiệp, người ta phải yêu mến tất cả những người thân cận đó như chính mình.
Trong Mt và Mc, hai điều răn mến Chúa và yêu người trước tiên được nêu tách rời nhau, sau đó mới được nối kết với nhau. Trong câu trả lời của người thông luật trong Lc, hai điều răn quan trọng ấy được nối kết trong một câu duy nhất, cho thấy tính cách không thể tách lìa giữa hai điều răn này. Đàng khác, nếu tình yêu đối với Thiên Chúa được thể hiện một cách cụ thể trong tình yêu đối với người thân cận thì có nghĩa là chúng ta đang đứng trước vị Thiên Chúa không quy chiếu về chính mình Người, mà là Đấng tỏ mình ra trong quy chiếu về sự thiện hảo dành cho con người.
Khi hai điều răn quan trọng nhất được nối kết chặt chẽ với nhau như thế, thì tôn giáo của hai điều răn này phải được đưa ra khỏi đền thờ để đi vào cuộc sống thường nhật hàng ngày. Đạo phải là thực tại sống hàng ngày được diễn tiến dưới ánh nhìn của Thiên Chúa, và con người ta không còn được phép dừng lại trên sự phân biệt giả tạo giữa những bổn phận đối với Thiên Chúa và những thái độ của họ trong đời sống cộng đồng và xã hội.
Đức Giêsu không phủ nhận câu trả lời của người thông luật. Người nói với ông ta: “Ông trả lời đúng lắm”. Nhưng Người lập tức thêm: “Cứ làm như vậy là sẽ được sống”. Người đòi hỏi ông phải đi ra khỏi tháp ngà của những hiểu biết cao siêu để nhập thế vào cuộc đời cụ thể, bởi lẽ chỉ trong cái cụ thể của cuộc sống thực người ta mới chứng tỏ những điều hiểu biết của mình là xác thực, và chính việc thực hành lòng yêu mến mới đem lại cho người ta sự sống đích thật.
Dụ ngôn người Samari nhân hậu (cc.29-37)
“Nhưng người thông luật muốn chứng tỏ là mình có lý, nên thưa cùng Đức Giêsu rằng: “Nhưng ai là người thân cận của tôi?” (c.29).
Đức Giêsu đã không hề nói rằng người thông luật không có lý. Tại sao ông lại muốn chứng tỏ mình có lý? Có người nghĩ ông muốn Đức Giêsu hiểu rằng câu hỏi mà ông nêu ra cho Đức Giêsu ở đầu cuộc đối thoại là một đề tài đáng giá và ông chờ đợi một diễn từ sâu sắc về vấn đề đó. Có người nghĩ rằng ông muốn “chữa mình” vì đã từng có ý định thử trình độ Đức Giêsu khi ông đến đặt câu hỏi… Thực ra, lý do khiến người thông luật muốn chứng tỏ mình có lý không quan trọng đối với chúng ta. Nhưng câu hỏi của ông đã là cơ hội để tác giả Luca dẫn vào một dụ ngôn có giá trị đưa ra lời giải thích của Kitô giáo về điều răn được nói trong Lv 19,18.
Vì nhiều lý do, một số người đã cố cất công tìm xem thoạt kỳ thuỷ, khi kể dụ ngôn này, Đức Giêsu muốn nhấn mạnh điều gì. Có người nghĩ Người muốn dạy rằng lòng trắc ẩn có giá trị cao hơn nhiều so với việc phụng tự. Người khác nghĩ rằng Đức Giêsu có ý cho thấy những người bị gạt ra bên ngoài các hệ thống tôn giáo vẫn có thể yêu mến và thi hành  thánh ý Thiên Chúa cách hoàn hảo, có khi hoàn hảo hơn những người ở trong hệ thống. Có người nói rằng Đức Giêsu muốn chống lại những sự kỳ thị dựa trên yếu tố tôn giáo, xã hội và chủng tộc. Có người bảo đây là dụ ngôn được kể trong không khí tranh luận chống lại tầng lớp tư tế, hoặc không khí phê phán tôn giáo Do Thái vốn luôn tìm cách tách mình khỏi phần còn lại của thế giới loài người, hoặc không khí tranh luận về tương quan giữa những người Do Thái với lương dân…
Trong tình trạng hiện thời, được nối với cuộc thỉnh vấn về điều răn trọng nhất, dụ ngôn này đã được tác giả Luca sử dụng như một câu chuyện minh hoạ, mô tả thái độ gương mẫu mà người nghe được mời gọi thực hiện theo.
Câu chuyện có khung cảnh là đoạn đường từ Giêrusalem xuống Giêrikhô, dài khoảng 27km, với sự chênh lệch về độ cao vào khoảng 1000m (Giêrusalem nằm ở độ cao 750m trên mặt biển, còn Giêrikhô thấp hơn mặt biển 250m). Đó là đoạn đường rất nguy hiểm với khách bộ hành, thường xuyên xuất hiện những toán cướp hung hãn. Vậy, “có một người kia từ Giêrusalem xuống Giêrikhô, dọc đường bị rơi vào tay kẻ cướp. Chúng lột sạch người ấy, đánh nhừ tử, rồi bỏ đi, để mặc người ấy nửa sống nửa chết” (cc.29-30).
“Tình cờ, có thầy tư tế cũng đi xuống trên con đường ấy. Trông thấy người này, ông tránh qua bên kia mà đi. Rồi cũng thế, một thầy Lêvi đi tới chỗ ấy, cũng thấy, cũng tránh qua bên kia mà đi” (cc.31-32). Cả hai người này đều thuộc về những nhóm có những vai trò quan trọng trong sinh hoạt tại Đền Thờ. Tại sao họ lại tránh qua một bên mà đi khi thấy nạn nhân nằm bên vệ đường như thế? Nói chung, câu trả lời thường được đưa ra là vì các lý do liên quan đến sự thanh sạch theo nghi tiết (x. Lv 21,1tt; Ds 19,11), theo đó, thầy tư tế và thầy Lêvi không dám đụng đến nạn nhân đang nằm bên vệ đường vì nghĩ rằng anh ta đã chết hoặc sợ rằng anh ta sẽ chết trên đường đem đến nhà trọ. Và họ đã bỏ đi.
Nhân vật thứ ba xuất hiện. Bình thường, người nghe chờ đợi sự xuất hiện một giáo dân Do Thái bình thường, nhất là khi hiểu câu chuyện theo hướng bài giáo sĩ. Nhưng, thật thú vị, nhân vật thứ ba lại là một người… Samari: “Một người Samari kia đi đường, tới ngang chỗ người ấy, cũng thấy, và chạnh lòng thương” (c.33). Nhân vật sẽ trở thành mẫu mực trong thực tế không phải là một người thuộc hàng những tín hữu ưu tuyển của Do Thái giáo, mà lại là một anh chàng người Samari, bị ghét bỏ, bị coi là lạc đạo, bị coi là tội lỗi. Đàng khác, khi chọn nhân vật này làm mẫu mực, Đức Giêsu ngầm cho thấy tất cả những lý do tôn giáo và chủng tộc không còn giá trị nữa. Đây là một con người nhìn thấy một con người đang gặp hoạn nạn, vượt khỏi những sự phân biệt chủng tộc, tôn giáo hay quốc gia.
Động từ quan trọng trong câu là động từ “chạnh lòng thương” (spagchnizesthai). Trong Kinh Thánh động từ này được sử dụng để nói về lòng chạnh thương của Thiên Chúa đối với những con người nghèo khổ, yếu đuối. Đó cũng chính là thái độ của Đức Giêsu đối với những con người khốn khổ bần cùng cần được giúp đỡ (xem, thí dụ, Mc 1,41; 6,34; 8,2; Lc 7,13; 15,20). Vì thế, không phải ngẫu nhiên mà nhiều Giáo Phụ hiểu rằng người Samari nhân hậu này là hình ảnh của chính Chúa Kitô.
Người Samari“lại gần, lấy dầu lấy rượu đổ lên vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi đặt người ấy trên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà săn sóc. Hôm sau, ông lấy ra hai quan tiền, trao cho chủ quán và nói: “Nhờ bác săn sóc cho người này, có tốn kém thêm bao nhiêu, thì khi trở về, chính tôi sẽ hoàn lại bác” (cc.34-35). Hành động của người Samari là một gương mẫu tuyệt vời trả lời cho câu hỏi “Tôi phải làm gì..?” (c.25). Ông đã hành động không phải vì ý thức mạnh  mẽ về những lý do siêu nhiên hoặc về việc phải tuân giữ các giới răn. Nhưng ngay nơi cách hành xử đậm chất người như thế, ông đã làm cho cách hành xử của Thiên Chúa nhập thể vào thế giới và ông đã sống điểm cốt yếu của Luật.
Người thông luật đã hỏi rằng “Ai là người thân cận của tôi?” (c.29), tức là theo Luật, tôi phải yêu ai? Nhưng khi kể xong dụ ngôn, Đức Giêsu lại hỏi ông ta: “Vậy theo ông nghĩ, trong ba người đó, ai đã tỏ ra là người thân cận với người đã bị rơi vào tay kẻ cướp?” (c.36), tức là ai là người đã thực hành lòng yêu mến? “Người thông luật trả lời: “Chính là kẻ đã thực thi lòng thương xót đối với người ấy.” Đức Giêsu bảo ông ta: “Ông hãy đi, và cũng hãy làm như vậy” (c.37).
Gợi ý suy niệm:
Nhiều Giáo Phụ và một số nhà chú giải hiện nay hiểu rằng cách hành xử của người Samari trong dụ ngôn phản ánh cách hành xử của chính Chúa Giêsu, và rằng thoạt kỳ thuỷ dụ ngôn này đã được kể như là một câu trả lời cho những người phê phán sự gần gũi của Chúa Giêsu với những kẻ tội lỗi. Hiểu theo nghĩa này, người bị quân cướp đánh trọng thương và vứt bên đường chính là hình ảnh của những người tội lỗi. Chúng ta thấy mình trong hình ảnh người ấy, và được mời gọi tạ ơn Chúa Giêsu vì đã được trở nên “người thân cận” với Chúa Giêsu.
Trong ngữ cảnh cuộc đối thoại với người thông luật về phạm trù “người thân cận”, điểm nhấn ban đầu của dụ ngôn về căn bản được đặt trên sự đối nghịch giữa hai hạng người: một bên là hai thành viên của những lớp người có vai vế trong dân thánh, và do đó, thuộc về số những “người thân cận” theo quan điểm Do Thái; và bên kia là một người Samari bị khinh ghét, bị loại trừ và vì thế, bị coi là không thuộc vào số những kẻ đáng được người ta yêu mến như Luật đòi hỏi. Từ sự đặt đối nghịch hai hạng người đó, Chúa Giêsu lật nhào quan điểm của người Do Thái về “người thân cận”. Thiên Chúa mà Đức Giêsu mạc khải cho chúng ta là Thiên Chúa của lòng trắc ẩn đối với con người tội lỗi. Khi người ta sống theo sự chạnh lòng thương của Người, thì người ta trở nên đáng kính trọng và yêu mến, chứ không phải vì người ta thuộc về một tập hợp được xác định bằng các tiêu chí chủng tộc, xã hội hay văn hoá.
Dụ ngôn người Samari nhân hậu đã được lưu truyền trong Hội Thánh tiên khởi như là một lời dạy dành cho các tín hữu trong cộng đoàn: hình ảnh người Samari nhân hậu này được trình bày như một gương mẫu, và dụ ngôn trong bài Tin Mừng hôm nay trở thành một lời mời gọi các Kitô hữu hãy thực hành lòng yêu mến như người Samari nhân hậu đã làm. Theo nghĩa này, dụ ngôn này trình bày cách hiểu của Hội Thánh Chúa Kitô về luật yêu thương người thân cận được nói trong Lv 19,18.
Dụ ngôn người Samari nhân hậu cũng nói với chúng ta về chủ đề ơn cứu độ. Người ta đạt thấu ơn cứu độ không phải nhờ một vài hoạt động sùng kính riêng tư, nhưng là bằng cách thực hiện trong thực tiễn những đòi hỏi cụ thể của tình yêu mến đầy lòng trắc ẩn đối với người khác, nhất là với những người nghèo khổ, bị áp bức và cô thế cô thân. Các Kitô hữu, nhất là các vị thừa sai, phải luôn biết nhạy cảm trước cảnh nghèo của thế giới và các vấn đề xã hội trầm trọng đang làm cho nhân loại phải âu lo. Mọi thứ nghèo khổ (vật chất, tinh thần, tâm linh) đều mời gọi lòng nhiệt thành tông đồ của chúng ta. Khát vọng chính đáng của người nghèo cũng sẽ là khát vọng chính đáng của chúng ta. Đó là con đường cứu độ dành cho chúng ta, chứ không phải những cách giữ đạo hình thức và giả trá.
Lm. Giuse Nguyễn Thể Hiện, DCCT


Chủ Nhật, 19 tháng 6, 2016

CHÚA NHẬT 12 TN C 19-06-16-Giáo Xứ Công Lý



Giáo Xứ Công Lý


Thắp sáng tin yêu hy vọng
 




SỐ 30.C CHÚA NHẬT 12 TN C 19-06-16
Học thuộc lòng đoạn Kinh Thánh
Lời Chúa: "Người ta nghĩ Thầy là ai ?" (Lc 9,18)
Lời Chúa :  Gcr 12, 10-11 ; Gal 3, 26-29 ; Lc 9, 18-24  
TỪ BỎ LUÔN CAO ĐẸP - Lm.Jos Tạ Duy Tuyền
Người đi theo Chúa thời nào cũng rất đông. Số đông ở đây không chỉ là những bậc tu hành mà cả những tín hữu vẫn được gọi là môn đệ Chúa. Số đông đi theo Chúa nhưng đáng tiếc họ vẫn mang cồng kềnh những tham sân si đi theo. Họ mang gánh nặng nề không chỉ của cải mà cả đam mê tật xấu. Họ đi theo Chúa nhưng vẫn ngổn ngang những lọc lừa dối gian để tìm kiếm danh vọng trần gian.
Đây cũng là lý do nhiều người nói rằng “tin đạo chứ không tin người có đạo”. Vì sự thực, vẫn còn đó người có đạo mà vẫn hãm hại lẫn nhau, vẫn cờ bạc rượu chè, vẫn “trốn Chúa lộn chồng”. Vẫn còn đó những vết nhơ bởi những tranh giành quyền lực, địa vị xảy ra trong Giáo hội và ngay cả các xứ đạo. . .
Xem ra đi theo Chúa mà thiếu từ bỏ sẽ làm mất đi vẻ đẹp của Tin mừng. Tâm hồn khó thanh thản để được bình an khi trong lòng vẫn còn khư khư giữ lấy danh lợi thú trần gian. Đôi khi vì không muốn từ bỏ sẽ làm cho con người mất niềm vui của bình an tâm hồn và biến mình trở nên ích kỷ tầm thường.
Có một nhà hiền triết đã dạy các đệ tử mình như sau: - Này các con, nếu trong túi của các con có ba con rắn độc chui vào, lúc đó các con ngủ có ngon không?
- Thưa thầy, chúng con ngủ không ngon.
Thầy hỏi:- Làm sao các con ngủ mới ngon?
Các đệ tử thưa:- Chừng nào chúng con đuổi được ba con rắn độc ra khỏi nhà, chừng đó chúng con ngủ mới ngon.
Thầy nói: - Đúng vậy, ba con rắn độc ở trong nhà nên các con ngủ không ngon. Nhưng ba con rắn độc đó chưa độc bằng ba thứ độc tham, sân, si. Vì tham, sân, si sẽ giết chết tình người nơi các con và các con sẽ chẳng bao giờ có bình an khi nó đang ở trong các con.
Con rắn độc trong con người chúng ta chính là những tham sân si. Tức là lòng tham, sự nóng giận, tính mệ muội. Nếu chúng ta không chế ngự 3 con rắn độc này nó sẽ cắn lương tâm chúng ta và làm hại những người xung quanh.
Hôm nay Chúa mời gọi những ai là môn đệ của Chúa cần phải biết sống buông bỏ những tham sân si ấy. Đừng mang nó trong mình kẻo nó làm cản trở đôi chân truyền giáo của chúng ta. Hãy để Chúa làm chủ tâm hồn mình chứ đừng để những danh lợi thú làm mờ lương tri. Hãy từ bỏ để tâm hồn được thanh thoát. Từ bỏ những tham lam vô độ. Từ bỏ những đam mê bất chính. Nhờ từ bỏ mà ta nên chứng nhân của Tin mừng. Một chứng tá không chỉ bằng lời mà bằng chính đời sống thanh thoát khỏi những bon chen vật chất, những đam mê tội lỗi. Một chứng tá hùng hồn khi biết hy sinh vác thập giá của bổn phận hằng ngày một cách trung tín theo Chúa.
Xin Chúa giúp chúng ta luôn can đảm bước theo Chúa cho dẫu có thiệt thòi đời này nhưng sẽ được trọng thưởng triều thiên vinh quang mai sau trên quê trời. Amen.
*****
TỜ GIẤY TRẮNG VÀ CÂY VIẾT
Khi nhắc đến ông Leonardo da Vinci, chúng ta thường nghĩ đến những phát minh khoa học và những bức họa nổi tiếng của ông. Chúng ta không biết rằng để giải trí ông Leonardo de Vinci còn sưu tầm những chuyện cổ tích hoặc đặt ra những câu chuyện vui sau đây về một cuộc đối thoại tưởng tượng giữa một tờ giấy trắng và cây viết :
Tờ giấy trắng từ lâu nằm ù lì trên bàn giấy cùng với những đồng bạn khác, nhưng bỗng nó được chọn đem ra nằm giữa bàn và chịu cảnh cây viết mực đen ngòm vẽ lên nó không biết bao nhiêu là dấu hiệu mà nó không hiểu gì cả. Nó phàn nàn với cây viết như sau :
- Tại sao anh lại làm thế ? Anh vẽ trên mình tôi những dấu đen làm mất đi sự trong trắng ban đầu. Anh làm nhục tôi như thế này sao ? Anh làm hư cả cuộc đời tôi rồi.
Nhưng cây viết trả lời :- Không đâu anh giấy ạ, anh hiểu lầm tôi rồi. Tôi không bôi đen anh đâu, tôi vẽ lêân anh những dấu hiệu, những dòng chữ kể từ nay anh không còn là tờ giấy vô dụng nữa, nhưng có mang trên mình những sứ điệp. Anh trở thành kẻ cộng tác với con người. Lưu giữ những tư tưởng cao siêu. Và vì thế được con người nâng niu, bảo vệ. Anh sẽ được sống mãi để trợ giúp cho con người.
Tờ giấy chưa kịp trả lời cây viết thì nó bỗng nhìn thấy một bàn tay người quơ lấy những tờ giấy khác, trước kia trắng tinh nay đã đổi mầu, đầy bụi mà quăng vào ngọn lửa bên cạnh. Tờ giấy bị vẽ trên mình những lằn mực đen kia mới hiểu được hành động của cây viết và lấy làm sung sướng, vì được trở thành như người cộng tác lưu giữ trong kho tàng trí khôn con người (R.Veritas, Mạch nước trường sinh, tr 52).
--------
Cuộc đời mỗi người chúng ta có thể được so sánh như tờ giấy trắng kia, nếu không chấp nhận để cho bàn tay Thiên Chúa viết vào đó những dòng chữ, những chương trình hành động, thì sẽ không được hạnh phúc trở thành người cộng tác với Thiên Chúa, trở thành kẻ lưu truyền sự khôn ngoan của Thiên Chúa, từ thế hệ này sang thế hệ khác. Tờ giấy không hiểu được những hành động của cây viết vẽ những dấu lạ trên mình nó, con người cũng chắc chắn không thể nào hiểu được ý định của Thiên Chúa là ý định khôn ngoan, hợp lý nhất để đưa con người đến hạnh phúc.
****
Hỏi hỏi đức tin:   Đeo chuỗi Mân Côi như dây chuyền được không?  [Giải đáp của Cha Edward McNamara, Dòng Đạo Binh Chúa Kitô, LC, giáo sư phụng vụ của Đại học Regina Apostolorum, Nữ Vương các Thánh Tông Đồ, Rôma.] - Nguyễn Trọng Đa dịch thuật
Hỏi: "Tôi đã thấy một số người đeo chuỗi Mân Côi vào cổ như một sợi dây chuyền, và trong thực tế, một nữ học sinh lớp năm hỏi tôi liệu việc đeo chuỗi Mân Côi như thế là có tội không. Tôi trả lời với học sinh ấy rằng tôi không tin rằng đó là một tội tự thân (per se), nhưng vì chuỗi là một lời cầu nguyện tuyệt vời và được ưa chuộng nhất của Đức Mẹ, nên tôi nghĩ rằng việc ấy là thiếu kính trọng, không kính cẩn (không phân biệt là chuỗi đã được làm phép hay chưa).
Học sinh ấy liền hỏi về vòng chuỗi 10 hạt đeo ở tay của tôi: “Còn việc đeo vòng chuỗi 10 hạt này thì sao, thưa cô?”. Đó là một câu hỏi hay, trong ánh sáng của Thánh giá và chuỗi Mân Côi, hoặc vòng chuỗi 10 hạt, dường như có mặt ở khắp nơi trong những ngày này, như là đồ trang sức thời trang. Thưa cha, tôi nên trả lời thế nào với cô bé?" (J. M., Leavenworth, Kansas. Mỹ).
Đáp: Sự tương đồng gần nhất với một qui định về đề tài này được tìm thấy tại Điều 1171 của Bộ Giáo Luật. Mời đọc: "Các đồ vật đã được cung hiến hay làm phép để dùng vào việc phụng tự phải được sử dụng cách kính cẩn, không được dùng vào việc phàm tục hay bất xứng, cho dù những vật thánh ấy thuộc sở hữu của tư nhân" (Bản dịch Việt ngữ của các Linh Mục: Nguyễn Văn Phương, Phan Tấn Thành, Vũ Văn Thiện, Mai Ðức Vinh).
Rất có thể rằng luật này không hoàn toàn áp dụng cho trường hợp của chúng ta, vì nó đề cập chủ yếu đến các vật thánh dành cho phụng vụ, như chén lễ và lễ phục, hơn là tràng chuỗi. Nhưng đồng thời, sự gợi ý để sử dụng các vật thánh với sự kính trọng và kính cẩn như thế, có thể được mở rộng một cách hợp lý cho tràng chuỗi, thánh giá, huy chương và các vật tương tự.
Ngoài ra, việc đeo một đồ vật thánh là không giống như cách sử dụng nó một cách thế tục hoặc không phù hợp. Trong thực tế, tu sĩ nhiều Dòng tu đeo chuỗi Mân Côi như một phần của bộ áo Dòng của họ, thường đeo từ dây lưng. Cũng có nhiều trường hợp lịch sử là giáo dân đeo chuỗi Mân Côi cho các mục đích đạo đức. Thí dụ, trong cuốn sách "Bí mật của Kinh Mân Côi", Thánh Louis de Montfort minh họa các kết quả tích cực của việc mang chuỗi Mân Côi, trong một tập phim về cuộc đời của vua Alfonso VI xứ Galicia và Leon.
Tôi nghĩ rằng chìa khóa để trả lời câu hỏi này có thể được tìm thấy trong thư Thánh Phaolô: "Vì vậy, dù ăn, dù uống, hay làm bất cứ việc gì, anh em hãy làm tất cả để tôn vinh Thiên Chúa" (1 Cr 10:31, Bản dịch Việt ngữ của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ). Nói cách khác, không nên có các hành động thờ ơ hoặc không thích hợp trong cuộc sống của một Kitô hữu.
 Nếu lý do đeo chuỗi Mân Côi là như một tuyên xưng đức tin, như một lời nhắc nhở để lần chuỗi, hoặc vì lý do tương tự "để tôn vinh Thiên Chúa", thì không có gì để phản đối. Nhưng sẽ là bất kính khi đeo chuỗi như là đơn thuần đồ trang sức.
Đây là điều cần nhớ kỹ trong trường hợp đeo một chuỗi Mân côi quanh cổ. Trước hết, trong khi chưa được rõ, nó không phải là một thực hành chung của người Công Giáo.
Thứ hai, trong thời gian gần đây, một số nghệ sĩ công chúng tên tuổi đã phổ biến thời trang đeo chuỗi Mân Côi quanh cổ, và không chính xác là "làm tất cả để tôn vinh Thiên Chúa". Và đã xuất hiện trong một số miền của Mỹ và các nơi khác, việc đeo chuỗi quanh cổ đã trở thành một huy hiệu băng đảng liên quan đến sự nhận dạng thành viên.
Do đó, trong khi một người Công Giáo có thể đeo chuỗi Mân Côi quanh cổ vì một mục đích tốt, người ấy nên xem xét liệu sự thực hành này sẽ được hiểu một cách tích cực chăng, trong bối cảnh văn hóa của mình. Nếu bất kỳ sự hiểu lầm là có khả năng xảy ra, thì tốt hơn là nên tránh sự thực hành ấy.
Đồng thời, là người Công Giáo, chúng ta nên cho rằng ý định của người đeo chuỗi Mân Côi là tốt đẹp, trừ ra khi các yếu tố bên ngoài muốn nói đến việc khác.
Lý luận tương tự cũng được nhận xét với việc mang vòng chuỗi 10 hạt và nhẫn hạt, mặc dù trong trường hợp này có ít nguy cơ nhầm lẫn ý nghĩa. Chúng không bao giờ là đồ trang sức thuần túy, nhưng được đeo như một dấu hiệu của đức tin.
Theo một số nguồn, chuỗi 10 hạt hoặc nhẫn hạt đã được sử dụng trong thời gian bách hại, vì chúng dễ dàng được che giấu, và có thể được sử dụng, mà không thu hút sự chú ý không mong muốn.
Chúng cũng trở nên phổ biến nơi các binh lính Công Giáo ở tiền tuyến, đặc biệt trong Chiến tranh thế giới thứ I.
Quan trọng hơn nhiều so với việc đeo chuỗi Mân Côi, là thực sự dùng chuỗi, kể cả công khai, để lần chuỗi và cầu nguyện. Như thế, nó thực sự được làm "để tôn vinh Thiên Chúa."
Sau bài trả lời trên, một độc giả, hiện là một nhà truyền giáo giáo dân ở Honduras, cung cấp thêm nhận xét sau đây:
"Theo kinh nghiệm của tôi ở El Salvador và Honduras, không phải là lạ khi nhìn thấy đàn ông và cả đàn bà đeo tràng chuỗi quanh cổ. Các tràng hạt này thường rất rẻ tiền, bằng nhựa hoặc gỗ. Người đeo chúng phần lớn là người nghèo, và đa số họ có một đức tin mạnh mẽ. Mặc dù điều này có thể là không phổ biến ở Mỹ và Châu Âu, tôi nhìn thấy điều này ở đây thường xuyên hơn.
"Trong một cách nào đó, đây là một cách thức để người dân – hầu hết là người trẻ tuổi - xác định mình là người Công Giáo. Một số nhân viên mục vụ giáo dân đeo chuỗi, vì họ không có thánh giá để đeo.
"Tuy nhiên, tôi đã nghe nói rằng có một số thành viên băng đảng ở các thành phố ở Honduras, đeo chuỗi Mân côi như là một loại bùa hộ mệnh, để bảo vệ họ. Tôi không nghĩ rằng đó là một cách để xác định thành viên băng đảng của họ, nhưng là một cách tìm kiếm sự an ủi trong thế giới rất bất an của người nghèo đô thị. Đó là trường hợp hoàn toàn khác.
"Nhưng điều quan trọng là hãy nhớ rằng ở đây giữa người nghèo, việc đeo chuỗi quanh cổ, mặc dù nó có vẻ như là một loại "trang sức", là một biểu lộ của đức tin.
"Tôi không biết liệu các người trẻ thường lần chuỗi không, nhưng trong số rất nhiều người dân ở các vùng nông thôn ở đây tại Honduras, việc lần chuỗi là thường có - thường trong các nhóm gia đình, trong cộng đoàn cơ bản, hoặc thậm chí trên đài phát thanh Công Giáo nữa. Chuỗi Mân Côi, được lần hoặc đeo quanh cổ, là phổ biến ở đây".
Cám ơn bạn nhiều. Tôi tin rằng thông tin soi sáng này hoàn chỉnh và khẳng định lực đẩy trung tâm của câu trả lời của tôi: rằng việc đeo chuỗi Mân Côi và các thực hành tương tự chỉ có thể được đánh giá, bằng cách chú ý xem xét bối cảnh địa phương. (Zenit.org )

DĨA CƠM TRÊN TƯỜNG
Chuyện kể rằng, tại một cái quán nhỏ ở thành phố Venice xinh đẹp, những vị khách đến đây đã gọi cho mình 1 ly cà phê và không quên gọi thêm một ly "trên tường". Cô phục vụ sẽ dán lên tường một tờ giấy như là ly cà phê ảo. Người khách uống phần của mình và trả tiền cho ly cà phê tượng trưng. Sau đó, những người có nhu cầu uống cà phê nhưng không có tiền vẫn có thể vào quán, lấy một tờ giấy trên tường, yêu cầu quán phục vụ cho mình mà không phải trả tiền.
Câu chuyện lãng mạn, y như cái thành phố Venice đã gợi cho bác sĩ Huỳnh Thanh Hiển (Bệnh viện Tâm thần TPHCM) một ý tưởng đem “ly cà phê trên tường” bên tận trời Tây về Sài Gòn – thành phố ông đang sống. Khi đề xuất với nhóm bạn là bác sĩ của nhiều bệnh viện, ý tưởng này được ủng hộ nhiệt tình. Nhưng để câu chuyện trở nên thực tế với người nghèo, các bác sĩ đã biến tấu thành “dĩa cơm trên tường”.
Họ chọn 4 quán cơm ở gần Bệnh viện Chợ Rẫy, Bệnh viện Nhi đồng 1, Nhi đồng 2 và một quán cơm trên đường Mạc Đĩnh Chi (quận 1) để gắn những “dĩa cơm trên tường”. Các bác sĩ đã dùng số tiền mà họ quyên góp được, mua sẵn những suất cơm ở 4 quán đó rồi phát phiếu cho bệnh nhân, người nghèo. Đến bữa, người có phiếu “dĩa cơm trên tường” chỉ cần đến một trong 4 quán cơm này để nhận được những suất cơm miễn phí. Họ được phục vụ bình đẳng như những vị khách có tiền khác.
Ấy vậy mà khi ngồi trò chuyện cùng bác sĩ Võ Xuân Sơn (Giám đốc Phòng khám Quốc tế Exon) – một trong những bác sĩ tham gia chương trình, ông vẫn áy náy: “Thực lòng, tụi anh muốn làm được nhiều hơn, nhưng sức chỉ có thế”. Ông đang muốn nói đến 70 “dĩa cơm trên tường” phát đến bệnh nhân và người lao động nghèo mỗi ngày, trong suốt 6 tháng qua. Ông chê con số đó như thế…còn ít.
“Ly cà phê trên tường” của Venice là một phiên bản rất lãng mạn về lòng tử tế. Nhưng người viết bài này tin rằng, “dĩa cơm trên tường”- phiên bản Sài Gòn của các bác sĩ cũng lãng mạn chẳng kém. Ai đó sẽ hiểu nếu thấy cậu bé đánh giày đang nhảy chân sáo, cầm trên tay “dĩa cơm trên tường”. Hôm ấy, cậu có thể bảo toàn 20 ngàn đồng được mẹ “biên chế” tiền cơm cho cả ngày. Sự lãng mạn cũng nằm trong đôi mắt lấp lánh khi nhận “dĩa cơm trên tường” của một ông lão đang chăm cháu trong Bệnh viện Nhi đồng 2. Ông đã ăn cơm chay từ thiện hàng tháng trời để “thằng cháu đích tôn được ăn cơm thịt”…Sự lãng mạn nào ai đong đếm được bằng 70 dĩa cơm hay hơn thế nữa. Quan trọng là cách người ta đã trao cho nhau như thế nào.
KHƯƠNG QUỲNH (Báo Lao Động)
LỄ THÁNH NỮ MARIA MADALENA  ngày 22.07 
                   đã được nâng lên bậc Lễ Kính
#‎GNsP -   ĐTC Phanxicô quyết định ngày Lễ Nhớ hàng năm của Thánh Nữ Maria Madalena vào ngày 22.07 nay là Lễ Kính. Đức TGM Roche là thư ký của Thánh Bộ Phụng Tự và Kỷ Luật Bí Tích. Ngài đã công bố bằng một văn thư về quyết định này vào ngày 10 tháng 6 nói: "nhằm để tôn kính vị chứng nhân đầu tiên chứng kiến sự Phục Sinh của Đức Kitô".
"Thánh Nữ là người làm chứng cho Chúa Kitô phục sinh và công bố sứ điệp Phục sinh của Chúa. Sau đó các Tông đồ mới công bố cùng một sứ điệp như ngài."
Đức TGM Roche nói thêm: "nâng Thánh Nữ lên bậc Lễ Kính là cử chỉ phù hợp và đúng với việc cử hành phụng vụ vì các Tông Đồ đều nằm bậc Lễ Kính."     Ngài đã gọi Thánh Nữ Maria Madalena là "gương mẫu của cho tất cả nữ giới trong Giáo Hội. Thánh Nữ đã có sứ mạng đặc biệt, và với việc nâng lên bậc Lễ Kính mới xứng đáng dành cho Thánh Nữ". (theo CNA)

Uống quá nóng có thể gây ung thư thực quản

           
 (TTO) Cơ quan nghiên cu ung thư ca T chc Y tế thế gii (WHO)  hôm 15-6 khuyến cáo vic ung đ ung nhit đ quá nóng s gây nguy cơ ung thư cao. 
Hãng tin AFP dẫn lời ông Christopher Wild, giám đốc Cơ quan Nghiên cứu ung thư quốc tế (IARC): “Các kết quả nghiên cứu cho thấy việc uống các loại đồ uống quá nóng là một nguyên nhân nhiều khả năng dẫn tới chứng ung thư thực quản. Chính nhiệt độ chứ không phải bản thân đồ uống là nguyên nhân gây ung thư”.
​Uống quá nóng có thể gây ung thư thực quản


Khuyến cáo của IARC đưa ra dựa trên đánh giá hơn 1.000 nghiên cứu khoa học về các đặc tính có thể gây ung thư từ cà phê và một loại đồ uống thảo dược nổi tiếng của Nam Mỹ.
Cả hai loại đồ uống này đều bị liệt vào loại “có khả năng gây ung thư cho người” từ năm 1991, thời điểm các đánh giá cuối cùng về chúng được đưa ra. Các bằng chứng liên quan được thu thập kể từ đó tới nay, theo IARC, cho thấy cả hai loại đồ uống này đều không liên quan tới nguy cơ gây ung thư cao.
Tuy nhiên, có một số chứng cứ cho thấy việc uống chúng ở nhiệt độ cao hơn 65 độ C có thể gây ung thư thực quản.
Báo cáo của IARC viết: “Các nghiên cứu tại những khu vực như Trung Quốc, Cộng hòa Hồi giáo Iran, Thổ Nhĩ Kỳ và Nam Mỹ, những nơi vẫn thường uống trà và trà thảo dược khi còn rất nóng (khoảng 70 độ C), nhận thấy nguy cơ ung thư thực quản tỉ lệ thuận với mức nhiệt độ cao khi uống”.
Và IARC kết luận: “Việc uống đồ uống ở nhiệt độ trên 65 độ C được xếp vào diện gây nguy cơ ung thư ở người”.
Nghiên cứu của IARC cũng đã tính tới các nhân tố khác có thể làm sai lạc trong đánh giá về nguy cơ ung thư như uống rượu và hút thuốc.



CÁC NGÀY LỄ TRONG TUẦN:
·               21/06/16  TH BA  Th. Lu-y Gon-da-ga, tu sĩ    
·               22/06/16  TH TƯ : Th.Gio-an Phi-sơ, gm mc và Tô-ma Mô, tđ
·               24/06/16  TH SÁU : Sinh nht thánh Gio-an Ty Gi
THÔNG TIN: Thứ Sáu 24-6-2016: Sinh nhật Thánh Gioan Baotixita,  Thánh lễ lúc 17g30, (Lễ Trọng) Mừng bổn mạng Đức Hồng Y, cha tổng đại diện và cha Xứ. Xin  mời cộng đoàn tham dự Thánh Lễ để cầu nguyện cho các ngài.Giáo Xứ Công Lý


Thắp sáng tin yêu hy vọng
 




SỐ 30.C CHÚA NHẬT 12 TN C 19-06-16
Học thuộc lòng đoạn Kinh Thánh
Lời Chúa: "Người ta nghĩ Thầy là ai ?" (Lc 9,18)
Lời Chúa :  Gcr 12, 10-11 ; Gal 3, 26-29 ; Lc 9, 18-24  
TỪ BỎ LUÔN CAO ĐẸP - Lm.Jos Tạ Duy Tuyền
Người đi theo Chúa thời nào cũng rất đông. Số đông ở đây không chỉ là những bậc tu hành mà cả những tín hữu vẫn được gọi là môn đệ Chúa. Số đông đi theo Chúa nhưng đáng tiếc họ vẫn mang cồng kềnh những tham sân si đi theo. Họ mang gánh nặng nề không chỉ của cải mà cả đam mê tật xấu. Họ đi theo Chúa nhưng vẫn ngổn ngang những lọc lừa dối gian để tìm kiếm danh vọng trần gian.
Đây cũng là lý do nhiều người nói rằng “tin đạo chứ không tin người có đạo”. Vì sự thực, vẫn còn đó người có đạo mà vẫn hãm hại lẫn nhau, vẫn cờ bạc rượu chè, vẫn “trốn Chúa lộn chồng”. Vẫn còn đó những vết nhơ bởi những tranh giành quyền lực, địa vị xảy ra trong Giáo hội và ngay cả các xứ đạo. . .
Xem ra đi theo Chúa mà thiếu từ bỏ sẽ làm mất đi vẻ đẹp của Tin mừng. Tâm hồn khó thanh thản để được bình an khi trong lòng vẫn còn khư khư giữ lấy danh lợi thú trần gian. Đôi khi vì không muốn từ bỏ sẽ làm cho con người mất niềm vui của bình an tâm hồn và biến mình trở nên ích kỷ tầm thường.
Có một nhà hiền triết đã dạy các đệ tử mình như sau: - Này các con, nếu trong túi của các con có ba con rắn độc chui vào, lúc đó các con ngủ có ngon không?
- Thưa thầy, chúng con ngủ không ngon.
Thầy hỏi:- Làm sao các con ngủ mới ngon?
Các đệ tử thưa:- Chừng nào chúng con đuổi được ba con rắn độc ra khỏi nhà, chừng đó chúng con ngủ mới ngon.
Thầy nói: - Đúng vậy, ba con rắn độc ở trong nhà nên các con ngủ không ngon. Nhưng ba con rắn độc đó chưa độc bằng ba thứ độc tham, sân, si. Vì tham, sân, si sẽ giết chết tình người nơi các con và các con sẽ chẳng bao giờ có bình an khi nó đang ở trong các con.
Con rắn độc trong con người chúng ta chính là những tham sân si. Tức là lòng tham, sự nóng giận, tính mệ muội. Nếu chúng ta không chế ngự 3 con rắn độc này nó sẽ cắn lương tâm chúng ta và làm hại những người xung quanh.
Hôm nay Chúa mời gọi những ai là môn đệ của Chúa cần phải biết sống buông bỏ những tham sân si ấy. Đừng mang nó trong mình kẻo nó làm cản trở đôi chân truyền giáo của chúng ta. Hãy để Chúa làm chủ tâm hồn mình chứ đừng để những danh lợi thú làm mờ lương tri. Hãy từ bỏ để tâm hồn được thanh thoát. Từ bỏ những tham lam vô độ. Từ bỏ những đam mê bất chính. Nhờ từ bỏ mà ta nên chứng nhân của Tin mừng. Một chứng tá không chỉ bằng lời mà bằng chính đời sống thanh thoát khỏi những bon chen vật chất, những đam mê tội lỗi. Một chứng tá hùng hồn khi biết hy sinh vác thập giá của bổn phận hằng ngày một cách trung tín theo Chúa.
Xin Chúa giúp chúng ta luôn can đảm bước theo Chúa cho dẫu có thiệt thòi đời này nhưng sẽ được trọng thưởng triều thiên vinh quang mai sau trên quê trời. Amen.
*****
TỜ GIẤY TRẮNG VÀ CÂY VIẾT
Khi nhắc đến ông Leonardo da Vinci, chúng ta thường nghĩ đến những phát minh khoa học và những bức họa nổi tiếng của ông. Chúng ta không biết rằng để giải trí ông Leonardo de Vinci còn sưu tầm những chuyện cổ tích hoặc đặt ra những câu chuyện vui sau đây về một cuộc đối thoại tưởng tượng giữa một tờ giấy trắng và cây viết :
Tờ giấy trắng từ lâu nằm ù lì trên bàn giấy cùng với những đồng bạn khác, nhưng bỗng nó được chọn đem ra nằm giữa bàn và chịu cảnh cây viết mực đen ngòm vẽ lên nó không biết bao nhiêu là dấu hiệu mà nó không hiểu gì cả. Nó phàn nàn với cây viết như sau :
- Tại sao anh lại làm thế ? Anh vẽ trên mình tôi những dấu đen làm mất đi sự trong trắng ban đầu. Anh làm nhục tôi như thế này sao ? Anh làm hư cả cuộc đời tôi rồi.
Nhưng cây viết trả lời :- Không đâu anh giấy ạ, anh hiểu lầm tôi rồi. Tôi không bôi đen anh đâu, tôi vẽ lêân anh những dấu hiệu, những dòng chữ kể từ nay anh không còn là tờ giấy vô dụng nữa, nhưng có mang trên mình những sứ điệp. Anh trở thành kẻ cộng tác với con người. Lưu giữ những tư tưởng cao siêu. Và vì thế được con người nâng niu, bảo vệ. Anh sẽ được sống mãi để trợ giúp cho con người.
Tờ giấy chưa kịp trả lời cây viết thì nó bỗng nhìn thấy một bàn tay người quơ lấy những tờ giấy khác, trước kia trắng tinh nay đã đổi mầu, đầy bụi mà quăng vào ngọn lửa bên cạnh. Tờ giấy bị vẽ trên mình những lằn mực đen kia mới hiểu được hành động của cây viết và lấy làm sung sướng, vì được trở thành như người cộng tác lưu giữ trong kho tàng trí khôn con người (R.Veritas, Mạch nước trường sinh, tr 52).
--------
Cuộc đời mỗi người chúng ta có thể được so sánh như tờ giấy trắng kia, nếu không chấp nhận để cho bàn tay Thiên Chúa viết vào đó những dòng chữ, những chương trình hành động, thì sẽ không được hạnh phúc trở thành người cộng tác với Thiên Chúa, trở thành kẻ lưu truyền sự khôn ngoan của Thiên Chúa, từ thế hệ này sang thế hệ khác. Tờ giấy không hiểu được những hành động của cây viết vẽ những dấu lạ trên mình nó, con người cũng chắc chắn không thể nào hiểu được ý định của Thiên Chúa là ý định khôn ngoan, hợp lý nhất để đưa con người đến hạnh phúc.
****
Hỏi hỏi đức tin:   Đeo chuỗi Mân Côi như dây chuyền được không?  [Giải đáp của Cha Edward McNamara, Dòng Đạo Binh Chúa Kitô, LC, giáo sư phụng vụ của Đại học Regina Apostolorum, Nữ Vương các Thánh Tông Đồ, Rôma.] - Nguyễn Trọng Đa dịch thuật
Hỏi: "Tôi đã thấy một số người đeo chuỗi Mân Côi vào cổ như một sợi dây chuyền, và trong thực tế, một nữ học sinh lớp năm hỏi tôi liệu việc đeo chuỗi Mân Côi như thế là có tội không. Tôi trả lời với học sinh ấy rằng tôi không tin rằng đó là một tội tự thân (per se), nhưng vì chuỗi là một lời cầu nguyện tuyệt vời và được ưa chuộng nhất của Đức Mẹ, nên tôi nghĩ rằng việc ấy là thiếu kính trọng, không kính cẩn (không phân biệt là chuỗi đã được làm phép hay chưa).
Học sinh ấy liền hỏi về vòng chuỗi 10 hạt đeo ở tay của tôi: “Còn việc đeo vòng chuỗi 10 hạt này thì sao, thưa cô?”. Đó là một câu hỏi hay, trong ánh sáng của Thánh giá và chuỗi Mân Côi, hoặc vòng chuỗi 10 hạt, dường như có mặt ở khắp nơi trong những ngày này, như là đồ trang sức thời trang. Thưa cha, tôi nên trả lời thế nào với cô bé?" (J. M., Leavenworth, Kansas. Mỹ).
Đáp: Sự tương đồng gần nhất với một qui định về đề tài này được tìm thấy tại Điều 1171 của Bộ Giáo Luật. Mời đọc: "Các đồ vật đã được cung hiến hay làm phép để dùng vào việc phụng tự phải được sử dụng cách kính cẩn, không được dùng vào việc phàm tục hay bất xứng, cho dù những vật thánh ấy thuộc sở hữu của tư nhân" (Bản dịch Việt ngữ của các Linh Mục: Nguyễn Văn Phương, Phan Tấn Thành, Vũ Văn Thiện, Mai Ðức Vinh).
Rất có thể rằng luật này không hoàn toàn áp dụng cho trường hợp của chúng ta, vì nó đề cập chủ yếu đến các vật thánh dành cho phụng vụ, như chén lễ và lễ phục, hơn là tràng chuỗi. Nhưng đồng thời, sự gợi ý để sử dụng các vật thánh với sự kính trọng và kính cẩn như thế, có thể được mở rộng một cách hợp lý cho tràng chuỗi, thánh giá, huy chương và các vật tương tự.
Ngoài ra, việc đeo một đồ vật thánh là không giống như cách sử dụng nó một cách thế tục hoặc không phù hợp. Trong thực tế, tu sĩ nhiều Dòng tu đeo chuỗi Mân Côi như một phần của bộ áo Dòng của họ, thường đeo từ dây lưng. Cũng có nhiều trường hợp lịch sử là giáo dân đeo chuỗi Mân Côi cho các mục đích đạo đức. Thí dụ, trong cuốn sách "Bí mật của Kinh Mân Côi", Thánh Louis de Montfort minh họa các kết quả tích cực của việc mang chuỗi Mân Côi, trong một tập phim về cuộc đời của vua Alfonso VI xứ Galicia và Leon.
Tôi nghĩ rằng chìa khóa để trả lời câu hỏi này có thể được tìm thấy trong thư Thánh Phaolô: "Vì vậy, dù ăn, dù uống, hay làm bất cứ việc gì, anh em hãy làm tất cả để tôn vinh Thiên Chúa" (1 Cr 10:31, Bản dịch Việt ngữ của Nhóm Phiên Dịch Các Giờ Kinh Phụng Vụ). Nói cách khác, không nên có các hành động thờ ơ hoặc không thích hợp trong cuộc sống của một Kitô hữu.
 Nếu lý do đeo chuỗi Mân Côi là như một tuyên xưng đức tin, như một lời nhắc nhở để lần chuỗi, hoặc vì lý do tương tự "để tôn vinh Thiên Chúa", thì không có gì để phản đối. Nhưng sẽ là bất kính khi đeo chuỗi như là đơn thuần đồ trang sức.
Đây là điều cần nhớ kỹ trong trường hợp đeo một chuỗi Mân côi quanh cổ. Trước hết, trong khi chưa được rõ, nó không phải là một thực hành chung của người Công Giáo.
Thứ hai, trong thời gian gần đây, một số nghệ sĩ công chúng tên tuổi đã phổ biến thời trang đeo chuỗi Mân Côi quanh cổ, và không chính xác là "làm tất cả để tôn vinh Thiên Chúa". Và đã xuất hiện trong một số miền của Mỹ và các nơi khác, việc đeo chuỗi quanh cổ đã trở thành một huy hiệu băng đảng liên quan đến sự nhận dạng thành viên.
Do đó, trong khi một người Công Giáo có thể đeo chuỗi Mân Côi quanh cổ vì một mục đích tốt, người ấy nên xem xét liệu sự thực hành này sẽ được hiểu một cách tích cực chăng, trong bối cảnh văn hóa của mình. Nếu bất kỳ sự hiểu lầm là có khả năng xảy ra, thì tốt hơn là nên tránh sự thực hành ấy.
Đồng thời, là người Công Giáo, chúng ta nên cho rằng ý định của người đeo chuỗi Mân Côi là tốt đẹp, trừ ra khi các yếu tố bên ngoài muốn nói đến việc khác.
Lý luận tương tự cũng được nhận xét với việc mang vòng chuỗi 10 hạt và nhẫn hạt, mặc dù trong trường hợp này có ít nguy cơ nhầm lẫn ý nghĩa. Chúng không bao giờ là đồ trang sức thuần túy, nhưng được đeo như một dấu hiệu của đức tin.
Theo một số nguồn, chuỗi 10 hạt hoặc nhẫn hạt đã được sử dụng trong thời gian bách hại, vì chúng dễ dàng được che giấu, và có thể được sử dụng, mà không thu hút sự chú ý không mong muốn.
Chúng cũng trở nên phổ biến nơi các binh lính Công Giáo ở tiền tuyến, đặc biệt trong Chiến tranh thế giới thứ I.
Quan trọng hơn nhiều so với việc đeo chuỗi Mân Côi, là thực sự dùng chuỗi, kể cả công khai, để lần chuỗi và cầu nguyện. Như thế, nó thực sự được làm "để tôn vinh Thiên Chúa."
Sau bài trả lời trên, một độc giả, hiện là một nhà truyền giáo giáo dân ở Honduras, cung cấp thêm nhận xét sau đây:
"Theo kinh nghiệm của tôi ở El Salvador và Honduras, không phải là lạ khi nhìn thấy đàn ông và cả đàn bà đeo tràng chuỗi quanh cổ. Các tràng hạt này thường rất rẻ tiền, bằng nhựa hoặc gỗ. Người đeo chúng phần lớn là người nghèo, và đa số họ có một đức tin mạnh mẽ. Mặc dù điều này có thể là không phổ biến ở Mỹ và Châu Âu, tôi nhìn thấy điều này ở đây thường xuyên hơn.
"Trong một cách nào đó, đây là một cách thức để người dân – hầu hết là người trẻ tuổi - xác định mình là người Công Giáo. Một số nhân viên mục vụ giáo dân đeo chuỗi, vì họ không có thánh giá để đeo.
"Tuy nhiên, tôi đã nghe nói rằng có một số thành viên băng đảng ở các thành phố ở Honduras, đeo chuỗi Mân côi như là một loại bùa hộ mệnh, để bảo vệ họ. Tôi không nghĩ rằng đó là một cách để xác định thành viên băng đảng của họ, nhưng là một cách tìm kiếm sự an ủi trong thế giới rất bất an của người nghèo đô thị. Đó là trường hợp hoàn toàn khác.
"Nhưng điều quan trọng là hãy nhớ rằng ở đây giữa người nghèo, việc đeo chuỗi quanh cổ, mặc dù nó có vẻ như là một loại "trang sức", là một biểu lộ của đức tin.
"Tôi không biết liệu các người trẻ thường lần chuỗi không, nhưng trong số rất nhiều người dân ở các vùng nông thôn ở đây tại Honduras, việc lần chuỗi là thường có - thường trong các nhóm gia đình, trong cộng đoàn cơ bản, hoặc thậm chí trên đài phát thanh Công Giáo nữa. Chuỗi Mân Côi, được lần hoặc đeo quanh cổ, là phổ biến ở đây".
Cám ơn bạn nhiều. Tôi tin rằng thông tin soi sáng này hoàn chỉnh và khẳng định lực đẩy trung tâm của câu trả lời của tôi: rằng việc đeo chuỗi Mân Côi và các thực hành tương tự chỉ có thể được đánh giá, bằng cách chú ý xem xét bối cảnh địa phương. (Zenit.org )

DĨA CƠM TRÊN TƯỜNG
Chuyện kể rằng, tại một cái quán nhỏ ở thành phố Venice xinh đẹp, những vị khách đến đây đã gọi cho mình 1 ly cà phê và không quên gọi thêm một ly "trên tường". Cô phục vụ sẽ dán lên tường một tờ giấy như là ly cà phê ảo. Người khách uống phần của mình và trả tiền cho ly cà phê tượng trưng. Sau đó, những người có nhu cầu uống cà phê nhưng không có tiền vẫn có thể vào quán, lấy một tờ giấy trên tường, yêu cầu quán phục vụ cho mình mà không phải trả tiền.
Câu chuyện lãng mạn, y như cái thành phố Venice đã gợi cho bác sĩ Huỳnh Thanh Hiển (Bệnh viện Tâm thần TPHCM) một ý tưởng đem “ly cà phê trên tường” bên tận trời Tây về Sài Gòn – thành phố ông đang sống. Khi đề xuất với nhóm bạn là bác sĩ của nhiều bệnh viện, ý tưởng này được ủng hộ nhiệt tình. Nhưng để câu chuyện trở nên thực tế với người nghèo, các bác sĩ đã biến tấu thành “dĩa cơm trên tường”.
Họ chọn 4 quán cơm ở gần Bệnh viện Chợ Rẫy, Bệnh viện Nhi đồng 1, Nhi đồng 2 và một quán cơm trên đường Mạc Đĩnh Chi (quận 1) để gắn những “dĩa cơm trên tường”. Các bác sĩ đã dùng số tiền mà họ quyên góp được, mua sẵn những suất cơm ở 4 quán đó rồi phát phiếu cho bệnh nhân, người nghèo. Đến bữa, người có phiếu “dĩa cơm trên tường” chỉ cần đến một trong 4 quán cơm này để nhận được những suất cơm miễn phí. Họ được phục vụ bình đẳng như những vị khách có tiền khác.
Ấy vậy mà khi ngồi trò chuyện cùng bác sĩ Võ Xuân Sơn (Giám đốc Phòng khám Quốc tế Exon) – một trong những bác sĩ tham gia chương trình, ông vẫn áy náy: “Thực lòng, tụi anh muốn làm được nhiều hơn, nhưng sức chỉ có thế”. Ông đang muốn nói đến 70 “dĩa cơm trên tường” phát đến bệnh nhân và người lao động nghèo mỗi ngày, trong suốt 6 tháng qua. Ông chê con số đó như thế…còn ít.
“Ly cà phê trên tường” của Venice là một phiên bản rất lãng mạn về lòng tử tế. Nhưng người viết bài này tin rằng, “dĩa cơm trên tường”- phiên bản Sài Gòn của các bác sĩ cũng lãng mạn chẳng kém. Ai đó sẽ hiểu nếu thấy cậu bé đánh giày đang nhảy chân sáo, cầm trên tay “dĩa cơm trên tường”. Hôm ấy, cậu có thể bảo toàn 20 ngàn đồng được mẹ “biên chế” tiền cơm cho cả ngày. Sự lãng mạn cũng nằm trong đôi mắt lấp lánh khi nhận “dĩa cơm trên tường” của một ông lão đang chăm cháu trong Bệnh viện Nhi đồng 2. Ông đã ăn cơm chay từ thiện hàng tháng trời để “thằng cháu đích tôn được ăn cơm thịt”…Sự lãng mạn nào ai đong đếm được bằng 70 dĩa cơm hay hơn thế nữa. Quan trọng là cách người ta đã trao cho nhau như thế nào.
KHƯƠNG QUỲNH (Báo Lao Động)
LỄ THÁNH NỮ MARIA MADALENA  ngày 22.07 
                   đã được nâng lên bậc Lễ Kính
#‎GNsP -   ĐTC Phanxicô quyết định ngày Lễ Nhớ hàng năm của Thánh Nữ Maria Madalena vào ngày 22.07 nay là Lễ Kính. Đức TGM Roche là thư ký của Thánh Bộ Phụng Tự và Kỷ Luật Bí Tích. Ngài đã công bố bằng một văn thư về quyết định này vào ngày 10 tháng 6 nói: "nhằm để tôn kính vị chứng nhân đầu tiên chứng kiến sự Phục Sinh của Đức Kitô".
"Thánh Nữ là người làm chứng cho Chúa Kitô phục sinh và công bố sứ điệp Phục sinh của Chúa. Sau đó các Tông đồ mới công bố cùng một sứ điệp như ngài."
Đức TGM Roche nói thêm: "nâng Thánh Nữ lên bậc Lễ Kính là cử chỉ phù hợp và đúng với việc cử hành phụng vụ vì các Tông Đồ đều nằm bậc Lễ Kính."     Ngài đã gọi Thánh Nữ Maria Madalena là "gương mẫu của cho tất cả nữ giới trong Giáo Hội. Thánh Nữ đã có sứ mạng đặc biệt, và với việc nâng lên bậc Lễ Kính mới xứng đáng dành cho Thánh Nữ". (theo CNA)

Uống quá nóng có thể gây ung thư thực quản

           
 (TTO) Cơ quan nghiên cu ung thư ca T chc Y tế thế gii (WHO)  hôm 15-6 khuyến cáo vic ung đ ung nhit đ quá nóng s gây nguy cơ ung thư cao. 
Hãng tin AFP dẫn lời ông Christopher Wild, giám đốc Cơ quan Nghiên cứu ung thư quốc tế (IARC): “Các kết quả nghiên cứu cho thấy việc uống các loại đồ uống quá nóng là một nguyên nhân nhiều khả năng dẫn tới chứng ung thư thực quản. Chính nhiệt độ chứ không phải bản thân đồ uống là nguyên nhân gây ung thư”.
​Uống quá nóng có thể gây ung thư thực quản


Khuyến cáo của IARC đưa ra dựa trên đánh giá hơn 1.000 nghiên cứu khoa học về các đặc tính có thể gây ung thư từ cà phê và một loại đồ uống thảo dược nổi tiếng của Nam Mỹ.
Cả hai loại đồ uống này đều bị liệt vào loại “có khả năng gây ung thư cho người” từ năm 1991, thời điểm các đánh giá cuối cùng về chúng được đưa ra. Các bằng chứng liên quan được thu thập kể từ đó tới nay, theo IARC, cho thấy cả hai loại đồ uống này đều không liên quan tới nguy cơ gây ung thư cao.
Tuy nhiên, có một số chứng cứ cho thấy việc uống chúng ở nhiệt độ cao hơn 65 độ C có thể gây ung thư thực quản.
Báo cáo của IARC viết: “Các nghiên cứu tại những khu vực như Trung Quốc, Cộng hòa Hồi giáo Iran, Thổ Nhĩ Kỳ và Nam Mỹ, những nơi vẫn thường uống trà và trà thảo dược khi còn rất nóng (khoảng 70 độ C), nhận thấy nguy cơ ung thư thực quản tỉ lệ thuận với mức nhiệt độ cao khi uống”.
Và IARC kết luận: “Việc uống đồ uống ở nhiệt độ trên 65 độ C được xếp vào diện gây nguy cơ ung thư ở người”.
Nghiên cứu của IARC cũng đã tính tới các nhân tố khác có thể làm sai lạc trong đánh giá về nguy cơ ung thư như uống rượu và hút thuốc.



CÁC NGÀY LỄ TRONG TUẦN:
·               21/06/16  TH BA  Th. Lu-y Gon-da-ga, tu sĩ    
·               22/06/16  TH TƯ : Th.Gio-an Phi-sơ, gm mc và Tô-ma Mô, tđ
·               24/06/16  TH SÁU : Sinh nht thánh Gio-an Ty Gi

THÔNG TIN: Thứ Sáu 24-6-2016: Sinh nhật Thánh Gioan Baotixita,  Thánh lễ lúc 17g30, (Lễ Trọng) Mừng bổn mạng Đức Hồng Y, cha tổng đại diện và cha Xứ. Xin  mời cộng đoàn tham dự Thánh Lễ để cầu nguyện cho các ngài.