CHÂN THIỆN MỸ MẾN CHÀO CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM

Thứ Hai, ngày 22 tháng 12 năm 2014

Luôn ngợi khen Chúa



"Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, và thần trí tôi hoan hỉ trong Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ tôi" (Lc 1,46-47)


Lạy Mẹ Maria, xin cho con hiệp lòng hiệp ý với Mẹ mà ngợi khen Chúa, Đấng Cứu Độ toàn thể nhân loại, trong đó có con để con không phải hư mất đời đời do tội lụy A-đam cũng như tội lỗi của riêng con. Xin cho niềm vui Giáng Sinh tràn ngập tâm hồn những ai đón tiếp Hài Nhi Giê-su. Amen.

NGƯỜI LẠC ĐƯỜNG




Có một người lần đầu tiên đi săn và bị lạc trong rừng sâu, đi rất lâu mà vẫn không tìm được đường ra.
Đột nhiên anh ta nhìn thấy trong rừng cây phía trước mặt có một người đi ra, anh ta rất mừng chạy đến ôm chầm lấy người ấy, phấn khởi nói lớn:
- “Tạ ơn trời đất, tôi bị lạc ở đây đã hơn ngày rồi, nhìn thấy anh thì tôi rất phấn khởi”.
Không ngờ người ấy lạnh lùng nói:
- “Có gì mà phấn khởi chứ, tôi bị lạc ở đây đã hơn một tuần rồi”.
(Ngôn ngữ kỳ diệu của tâm hồn)

Suy tư:
Thông thường người đi săn thì khó mà lạc đường, nhưng mới đi săn lần đầu trong rừng sâu thì rất dễ bị lạc, lý do duy nhất là vì ham đuổi theo con mồi mà quên mất đường về.
Có một vài người Ki-tô hữu vốn là những tín hữu rất nhiệt thành với niềm tin của mình, họ tích cực tham gia các sinh hoạt đoàn thể trong giáo xứ, tích cực cộng tác với cha sở để xây dựng giáo xứ.v.v...nhưng vì xã hội ngày càng biến chuyển nên:
- Có người bận “đi săn” con mồi danh vọng, con mồi quyền lực trong xã hội, thế là họ bị danh vọng quyền lực che lấp đường đến nhà thờ.
- Có người mãi ham đuổi theo con mồi tiền tài, thế là tiền tài làm cho họ mờ mắt không còn thấy con đường đến với Chúa nữa.
- Có người ham đuổi theo con đường xác thịt hưởng thụ, nên xác thịt và sự hưởng thụ làm cho tinh thần và thể xác của họ mất đi sinh khí thần thiêng, thế là họ quanh co trong chốn hồng trần trụy lạc không có lối ra...
Lời Chúa là cái la bàn của người Ki-tô hữu, khi họ mãi mê săn tìm danh vọng, thì Lời Chúa sẽ hướng dẫn họ đi theo danh vọng của Nước Trời là sự khiêm tốn; khi họ theo đuổi con mồi tiền tài, thì Lời Chúa sẽ hướng dẫn họ nên dùng tiền tài để mua lấy Nước Trời; khi họ đam mê săn con mồi lạc thú, thì Lời Chúa hướng dẫn họ đến đời sống thanh cao của các thiên thần trong Nước Trời...
Đi trong rừng sâu cần phải có la bàn để định hướng, sống trong xã hội khoa học càng phát triển và lối sống hưởng thụ, thì Lời Chúa luôn là cái la bàn cho mọi người Ki-tô hữu biết và định hướng đi của mình cho phù hợp với tinh thần Phúc Âm và dễ dàng tìm ra đường về thiên đàng.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info

Nhận biết và cám ơn quà tặng của Thiên Chúa.

Viết bởi LM. Anthony Đinh Minh Tiên, OP


Ngày 22 tháng 12 MV

Bài đọc: I Sam 1:24-28; Lk 1:46-56.

1/ Bài đọc I: 24 Sau khi cai sữa cho con, bà đưa nó lên với mình, mang theo một con bò mộng ba tuổi, hai thùng bột và một bầu da đầy rượu. Bà đưa con vào Nhà ĐỨC CHÚA tại Si-lô; đứa trẻ còn nhỏ lắm.
25 Họ sát tế con bò và đưa đứa trẻ đến với ông Ê-li.
26 Bà nói: "Thưa ngài, xin thứ lỗi, tôi xin lấy mạng sống ngài mà thề: tôi là người đàn bà đã đứng bên ngài, tại đây, để cầu nguyện với ĐỨC CHÚA.
27 Tôi đã cầu nguyện để được đứa trẻ này, và ĐỨC CHÚA đã ban cho tôi điều tôi đã xin Người.
28 Đến lượt tôi, tôi xin nhượng nó lại cho ĐỨC CHÚA. Mọi ngày đời nó, nó sẽ được nhượng cho ĐỨC CHÚA." Và ở đó, họ thờ lạy ĐỨC CHÚA.

2/ Phúc Âm: 46 Bấy giờ bà Ma-ri-a nói:
"Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa,
47 thần trí tôi hớn hở vui mừng
vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi.
48 Phận nữ tỳ hèn mọn,
Người đoái thương nhìn tới;
từ nay, hết mọi đời
sẽ khen tôi diễm phúc.
49 Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi
biết bao điều cao cả,
danh Người thật chí thánh chí tôn!
50 Đời nọ tới đời kia,
Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người.
51 Chúa giơ tay biểu dương sức mạnh,
dẹp tan phường lòng trí kiêu căng.
52 Chúa hạ bệ những ai quyền thế,
Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường.
53 Kẻ đói nghèo, Chúa ban của đầy dư,
người giàu có, lại đuổi về tay trắng.
54 Chúa độ trì Ít-ra-en, tôi tớ của Người,
55 như đã hứa cùng cha ông chúng ta,
vì Người nhớ lại lòng thương xót
dành cho tổ phụ Áp-ra-ham
và cho con cháu đến muôn đời."
56 Bà Ma-ri-a ở lại với bà Ê-li-sa-bét độ ba tháng, rồi trở về nhà.


GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Nhận biết và cám ơn quà tặng của Thiên Chúa.

Nhận ra hồng ân Thiên Chúa ban cho đã khó, biết cám ơn Thiên Chúa còn khó hơn. Trong Phúc Âm, Chúa chữa lành 10 người phong cùi; nhưng chỉ có một người ngọai biết quay trở lại để cám ơn Thiên Chúa. Cám ơn Thiên Chúa đã khó, biết dâng lại những gì Thiên Chúa ban còn khó hơn gấp bội. Thế mà có những người mẹ không con, sau khi được Thiên Chúa ban cho một người con, lại dám can đảm hy sinh dâng lại người con duy nhất để làm việc cho Thiên Chúa. Các Bà tuy rất thương và muốn con ở với mình, nhưng lòng biết ơn Thiên Chúa mạnh hơn tính ích kỷ cá nhân. Các bà biết rõ: nếu Thiên Chúa không can thiệp, chẳng bao giờ các bà có được người con đó.
Các Bài đọc hôm nay tường thuật tâm tình biết ơn của hai người mẹ anh hùng này. Trong Bài đọc I, Bà Anna hiểu thấu nỗi ô nhục của người không có con: đối phương của Bà chọc tức Bà. Quá đau khổ, Bà cầu xin Thiên Chúa thương ban cho mình một mụn con, và sẽ dâng nó lại cho Thiên Chúa để phục vụ trong Đền Thờ. Khi được Thiên Chúa ban cho một con trai, Samuel, Bà đã giữ lời hứa, dâng con mình lại cho Thiên Chúa. Trong Phúc Âm, Đức Trinh Nữ Maria biết rõ mình chỉ là một nữ tỳ tầm thường trước mặt Thiên Chúa; nhưng được Thiên Chúa cất nhắc lên thiên chức “Mẹ Đấng Cứu Thế” là do hòan tòan quyền năng và tình yêu của Thiên Chúa. Mẹ Maria cũng sẵn sàng dâng Chúa Giêsu lại cho Thiên Chúa, để Ngài hòan tất sứ vụ đã được Chúa Cha trao phó.

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:

1/ Bài đọc I: Bà Anna dâng lại đứa trẻ Thiên Chúa ban để nó phục vụ Thiên Chúa.

1.1/ Nỗi ô nhục của người vợ không con: Ông Elkanah có hai vợ: một bà tên là Anna, một bà tên là Peninnah. Bà Peninnah có con, còn bà Anna không có con. Đến ngày ông Elkanah dâng hy lễ, ông thường chia các phần cho bà Peninnah, vợ ông, và cho các con trai con gái bà ấy. Còn bà Anna, ông chia cho một phần ngon vì ông yêu bà, mặc dù Đức Chúa đã làm cho bà không sinh sản được. Bà kia, đối thủ của bà, cứ chọc tức để hạ nhục bà, vì Đức Chúa đã làm cho bà không sinh sản được. Ông Elkanah vẫn làm như thế năm này qua năm khác, mỗi lần ông lên Nhà của Đức Chúa tại Shiloh; còn bà kia cứ chọc tức bà Anna như thế. Mỗi lần xảy ra, Bà chỉ biết khóc và không chịu ăn.

1.2/ Bà Anna cầu nguyện và xin Thiên Chúa ban cho một đứa con: Tâm hồn cay đắng, bà cầu nguyện với Đức Chúa và khóc nức nở. Bà khấn hứa rằng: "Lạy Đức Chúa các đạo binh, nếu Ngài đoái nhìn nỗi khổ cực của nữ tỳ Ngài đây, nếu Ngài nhớ đến con và không quên nữ tỳ Ngài, nếu Ngài cho nữ tỳ Ngài một mụn con trai, thì con sẽ dâng nó cho Đức Chúa mọi ngày đời nó, và dao cạo sẽ không đụng tới đầu nó." Tư-tế Eli khuyên: "Bà hãy về bình an. Xin Thiên Chúa của Israel ban cho bà điều bà đã xin Người!" Bà thưa: "Ước chi nữ tỳ của ngài đây được đẹp lòng ngài!" Rồi bà Anna ra về; bà dùng bữa và nét mặt bà không còn sầu khổ như trước nữa.

1.3/ Lời cầu xin của Bà Anna được Thiên Chúa nhận lời: Sau đó, ông Elkanah ăn ở với bà Anna, vợ mình, và Đức Chúa đã nhớ đến bà. Ngày qua tháng lại, bà Anna thụ thai, sinh con trai và đặt tên cho nó là Samuel, vì bà nói: "Tôi đã xin Đức Chúa được nó." Năm sau, Elcanah lên Shiloh với cả gia đình, để dâng hy lễ thường niên cho Đức Chúa, và để giữ trọn lời khấn hứa của mình. Bà Anna không lên, và bà nói với chồng: "Đợi cho đến khi đứa trẻ cai sữa đã. Khi đó em sẽ đưa nó đi, nó sẽ ra mắt Đức Chúa và sẽ ở lại đó mãi mãi." Ông Elkanah bảo bà: "Em nghĩ thế nào là phải thì cứ làm; cứ ở lại cho đến khi cai sữa cho nó. Chỉ xin Đức Chúa thực hiện lời Người."

1.4/ Bà Anna dâng lại cho Thiên Chúa người con Ngài ban tặng: Sau khi cai sữa cho con, bà đưa nó lên với mình, mang theo một con bò mộng ba tuổi, hai thùng bột và một bầu da đầy rượu. Bà đưa con vào Nhà Đức Chúa tại Shiloh; đứa trẻ còn nhỏ lắm. Họ sát tế con bò và đưa đứa trẻ đến với ông Eli. Bà nói: "Thưa ngài, xin thứ lỗi, tôi xin lấy mạng sống ngài mà thề: tôi là người đàn bà đã đứng bên ngài, tại đây, để cầu nguyện với Đức Chúa. Tôi đã cầu nguyện để được đứa trẻ này, và Đức Chúa đã ban cho tôi điều tôi đã xin Người. Đến lượt tôi, tôi xin nhượng nó lại cho Đức Chúa. Mọi ngày đời nó, nó sẽ được nhượng cho Đức Chúa." Và ở đó, họ thờ lạy Đức Chúa.

2/ Phúc Âm: Đức Mẹ Maria ngợi khen và tạ ơn Thiên Chúa.

2.1/ Thiên Chúa là nguồn mạch mọi ơn lành: Mẹ Maria biết rõ mình chỉ là một nữ tỳ hèn hạ trước mặt Thiên Chúa; hơn nữa, Mẹ cũng chỉ là một tạo vật thấp hèn được Thiên Chúa tạo dựng. Nhưng chỉ vì Thiên Chúa đã đóai thương nhìn đến, mà Mẹ được cất nhắc lên để làm Mẹ Đấng Cứu Thế. Hồng ân này không những làm cho mẹ được ơn cứu độ, mà còn ban rộng ra đến tất cả mọi người. Với tâm tình biết ơn Thiên Chúa, Mẹ vui mừng ca tụng Ngài: "Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa, Đấng cứu độ tôi. Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới; từ nay, hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc. Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, danh Người thật chí thánh chí tôn!”

2.2/ Thiên Chúa xót thương những ai kính sợ Ngài: Biết kính sợ Thiên Chúa không những là nguồn gốc mọi khôn ngoan, mà còn là điều kiện để được hưởng muôn ơn lành. Chỉ trong 3 câu ngắn ngủi, tác giả của Bài Magnificat đã nêu lên 3 điều cách mạng chính của Thiên Chúa:
(1) Cách mạng luân lý: Thiên Chúa chống kẻ kiêu căng và đề cao người khiêm nhường; trong khi người thế gian thường thích kiêu căng, cậy sức mình, và khinh thường Thiên Chúa.
(2) Cách mạng xã hội: Thiên Chúa lật đổ người quyền thế xuống khỏi ngai vàng và nâng cao những kẻ thấp hèn; trong khi người thế gian thường cậy quyền thế và đàn áp kẻ khó nghèo.
(3) Cách mạng kinh tế: Thiên Chúa cho kẻ đói nghèo được dư dật và đuổi người giầu về tay trắng; trong khi ở thế gian: người giầu lại giầu thêm, còn kẻ nghèo càng nghèo hơn.

2.3/ Thiên Chúa trung thành thực thi Lời Hứa: Tất cả những gì Thiên Chúa hứa, Ngài sẽ thực thi; không phải vì con người xứng đáng được hưởng, nhưng chỉ vì lòng thương xót của Ngài: “Chúa độ trì Israel, tôi tớ của Người, như đã hứa cùng cha ông chúng ta, vì Người nhớ lại lòng thương xót dành cho tổ phụ Abraham và cho con cháu đến muôn đời."

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:

- Thiên Chúa là Đấng giầu lòng xót thương: nếu chúng ta kiên trì biểu lộ niềm tin của chúng ta, Ngài sẽ ban cho chúng ta điều chúng ta xin.
- Chúng ta phải có lòng khiêm nhường và biết kính sợ Thiên Chúa. Chúng ta phải có lòng biết ơn về những quà tặng Thiên Chúa ban.
- Quà tặng Chúa ban là để phục vụ, chứ không ích kỷ giữ cho mình. Chúng ta phải biết dùng những quà tặng Thiên Chúa ban để phục vụ Ngài.


Chủ Nhật, ngày 21 tháng 12 năm 2014

Giê-su, Con Thiên Chúa làm người



"Này trinh nữ sẽ thụ thai, hạ sinh một con trai và đặt tên là Giêsu." (Lc 1,31)


Lạy Mẹ Maria, Mẹ đã sinh hạ Ngôi Hai, Con Thiên Chúa để ơn cứu độ được lan tỏa trên toàn thể nhân loại. Xin giúp con sống xứng đáng là Ki-tô hữu để ơn cứu độ ấy hiệu quả trên con. Amen.

ĐTC: Giáo hội là người mẹ chứ không phải con buôn



VRNs (20.12.20114) – theo news.va- Hôm thứ 6, 19.12, Đức Thánh Cha Phanxicô nói rằng có nhiều trường hợp ‘vô sinh’ trong Giáo hội và nơi dân Thiên Chúa, một loại vô sinh xuất phát từ quyền lực và sự ích kỷ. Giáo hội là một người mẹ chứ không phải là một con buôn. Đó là những ý chính trong bài giảng của ĐTC vào Thánh lễ sáng tại nguyện đường Santa Marta.  
Suy tư của ĐTC về ý tưởng vô sinh và làm mẹ được gợi hứng từ 2 bài đọc trong Kinh thánh kể về việc hạ sinh kỳ diệu của Samson và Gioan Tẩy Giả, cả hai đều được sinh ra từ những người mẹ bị mang tiếng hiếm muộn. Theo Kinh Thánh những ai bị hiếm muộn bị coi là dấu hiệu của một con người không có khả năng tiến về phía trước. Do đó Giáo Hội mời gọi chúng ta suy tư về vấn đề vô sinh nơi dân Chúa.
 Vô sinh và Sáng tạo mới
Từ việc vô sinh, Thiên Chúa có thể tái tạo một dòng dõi mới, một cuộc sống mới. Và đó là sứ điệp cho ngày nay. Khi nhân loại kiệt sức và không còn khả năng tiến về phía trước thì ân sủng Chúa đến, Con Chúa Trời đến để cứu độ chúng ta. Và đó chính là một cuộc Tạo Thành mở đường cho một cuộc sáng tạo mới.
Sứ điệp hôm nay là một cuộc sáng tạo thứ hai đem đến khi mà trái đất đã ra kiệt sức. Chúng ta đang chờ đợi sự mới mẻ của Thiên Chúa và đó là những gì Giáng sinh đem đến. Các bà mẹ của Samson và Gioan Tẩy Giả chỉ có thể sinh con nhờ tác động của Thần Khí Chúa. Và chúng ta tự hỏi rằng, sứ điệp Thánh Kinh muốn chuyển tải điều gì từ 2 câu chuyện này? Câu trả lời là chúng ta phải mở lòng ra cho Thánh Thần Chúa vì chúng ta không thể tự mình làm được điều gì cả.
 Mở ra cho sự mới mẻ của Thiên Chúa
Điều này làm cho tôi nghĩ đến Mẹ Giáo Hội của chúng ta. Đồng thời tôi cũng nghĩ đến những trường hợp ‘vô sinh’ ở trong Mẹ Giáo Hội chúng ta là vác gánh nặng của các Giới Răn, trường phái Pelagianism [cho rằng tự sức mình có khả năng đem đến ơn cứu độ], chúng ta mang nó trong xương tủy của chúng ta, và như thế trở nên vô sinh. Giáo Hội là một người mẹ và chỉ trở thành mẹ khi Giáo Hội mở ra cho sự mới mẻ của Thiên Chúa, cho sức mạnh của Thánh Thần. Khi Giáo hội nói với chính mình: “Tôi đã làm tất cả mọi thứ xong xuôi nhưng tôi không thể tiến về phía trước được nữa thì Chúa Thánh Thần sẽ đến”.
 Một người mẹ chứ không phải một con buôn
Đức Thánh Cha suy tư tiếp về Giáo hội cần mở ra để trở nên một người mẹ nhờ đức tin.
“Và hôm nay cũng là một ngày để cầu nguyện cho Mẹ Giáo Hội chúng ta, bởi vì còn nhiều trường hợp ‘vô sinh’ trong dân Thiên Chúa. Sự vô sinh xuất phát từ tính ích kỷ, từ đam mên quyền lực … khi Giáo Hội tin rằng mình có thể làm tất cả mọi thứ, Giáo hội mang lấy trách nhiệm về lương tâm của dân Chúa. Khi Giáo Hội đi theo con đường của những người Biệt phái, của phái Sa-đốc, theo lối mòn đạo đức giả thì Giáo Hội trở nên vô sinh. Chúng ta hãy cầu nguyện cho Giáo Hội.  Giáng sinh này là thời điểm mở ra đón nhận quà tặng của Thiên Chúa và phải biết ngạc nhiên trước hoạt động của Chúa Thánh Thần và đó chính là một Giáo Hội sinh con, một người mẹ Giáo Hội. Nhiều lúc tôi nghĩ rằng ở một số nơi, Giáo Hội dường như thể giống như là một con buôn hơn là một người mẹ.”
Đức Thánh Cha kết luận bài giảng của mình bằng cách khẩn nài Thiên Chúa ban ân sủng để có khả năng sinh sản và làm mẹ trong Giáo Hội để tất cả mọi thành phần trong Giáo Hội là một người mẹ, giống như Đức Maria.

Hoàng Minh


Chút suy tư cuối mùa Vọng 2014






WGPSG -- Những con đường dẫn vào thánh đường giáo xứ đã bắt đầu tràn ngập những ánh đèn lung linh đầy màu sắc. Đi lễ buổi sáng khi ánh kim ô chưa kịp tỏ rạng, ta có cảm giác như đi dưới ngàn vì sao lấp lánh. Người ta đang gấp rút hoàn thành những cây thông, hang đá, máng cỏ, treo đèn kết hoa để chuẩn bị đón mừng đại lễ Giáng Sinh kỉ niệm 2014 năm Chúa Ngôi Hai giáng thế.
Trong mùa Vọng, mỗi giáo xứ đều có những buổi tĩnh tâm, mỗi Kitô hữu đều được nghe những lời mời gọi sám hối, xưng tội… để chuẩn bị không chỉ mừng lễ Giáng Sinh mà còn chuẩn bị đón Chúa đến lần thứ hai trong cuộc đời mỗi người. Xin cùng lắng đọng tâm hồn và mở lòng ra để mỗi người trong chúng ta không chỉ chuẩn bị đón Chúa Giáng Sinh bằng những dấu chỉ bên ngoài nhưng còn thật sự đón Chúa đến trong tâm hồn mỗi người qua Tin Mừng Chúa nhật cuối mùa Vọng.
Sau khi nguyên tổ phạm tội, Thiên Chúa liền thực hiện lời hứa cứu độ con người, lời hứa này gắn liền với một trinh nữ tên là Maria. Đức Maria là người được Thiên Chúa tiền định đầu tiên, để khai mở một con đường cho Đấng Cứu Thế vào trần gian. Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca thuật lại: Khi ấy, thiên thần Gabriel được Chúa sai đến một thành xứ Galilêa, tên là Nadarét, đến với một trinh nữ đã đính hôn với một người tên là Giuse, thuộc chi họ Ðavít, trinh nữ ấy tên là Maria. Thiên thần vào nhà trinh nữ và chào rằng: "Kính chào trinh nữ đầy ơn phước, Thiên Chúa ở cùng trinh nữ".
Thách đố lòng tin của Đức Maria bắt đầu từ lời chào đó của sứ thần. Mẹ bối rối và tự hỏi lời chào đó có ý nghĩa gì. "Maria đừng sợ, vì đã được ơn nghĩa với Chúa. Này trinh nữ sẽ thụ thai, hạ sinh một con trai và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao trọng và được gọi là Con Ðấng Tối Cao. Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngôi báu Ðavít tổ phụ Người. Người sẽ cai trị đời đời trong nhà Giacóp, và triều đại Người sẽ vô tận".
Ơn phước được chọn làm Mẹ Đấng Cứu Thế đã làm Mẹ càng bối rối hơn vì "Việc đó xảy đến thế nào được, vì tôi không biết đến người nam?". Mẹ bối rối để tìm kiếm thánh ý Chúa, chứ không phải vì hoang mang sợ hãi. Khi sứ thần giải thích đó là ý Thiên Chúa và do quyền phép Chúa Thánh Thần, Mẹ bắt đầu suy nghĩ và chọn lựa. Một sự chọn lựa của lòng tin, nhưng vẫn có sự giằng co; và cuối cùng, Mẹ đã chọn thuộc về Chúa: "Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời Thiên thần truyền".
Thế là hai tiếng “xin vâng” được cất lên từ trái tim Mẹ. Một khi xin vâng, Mẹ cũng đem cả lòng tin chấp nhận để Thiên Chúa sống trong Mẹ; có nghĩa là, Mẹ đã chấp nhận cộng tác và gánh vác mọi sự, không gì lay chuyển hai tiếng xin vâng nữa. Hai tiếng xin vâng của Mẹ Maria có giá trị ngàn trùng, để lấy lại những gì đã mất từ Eva bất tuân. Hai tiếng xin vâng của Mẹ nhẹ nhàng nhưng tràn đầy sức mạnh của lòng tin, tràn đầy sự vâng phục trong hành trình tin yêu của Mẹ đối với Thiên Chúa.
Nếu như trước khi xin vâng, Đức Maria tin tưởng vào ý Chúa thì sau tiếng xin vâng Mẹ đã tin tưởng và phó thác vào quyền năng của Thiên Chúa một cách mạnh mẽ và xác tín hơn. Cho dù đã tiên liệu từ trước, nhưng Thiên Chúa vẫn để Mẹ tự do quyết định, và quyết định xin vâng của Mẹ đã khiến Ngôi Lời nhập thể trong cung lòng Mẹ. Đây là một cử chỉ khiêm hạ của Thiên Chúa hết lòng yêu thương, tự hủy ra không để nâng con người lên.
Khi ngỏ lời với Đức Maria, mặc nhiên Thiên Chúa đã tha thứ cho con người. Để mở đường cho Con Thiên Chúa nhập thể làm người cứu độ chúng ta, Thiên Chúa bắt đầu lại câu chuyện với con người từ Đức Maria. Mẹ Maria đã đại diện cho nhân loại đón nhận cuộc nói chuyện này bằng thái độ xin vâng tín thác. Mẹ đã không đặt điều kiện xin vâng như một hợp đồng hai chiều bắt Thiên Chúa phải cho Mẹ điều này, điều kia mà chỉ hoàn toàn phó thác mọi sự trong tay Chúa an bài với ý thức thân phận con người “là tôi tớ Chúa”.
 Mùa Vọng là thời gian của hy vọng, đợi chờ trên nền tảng tin tưởng và phó thác như Mẹ Maria năm xưa. Tin tưởng Thiên Chúa không bao giờ thất vọng về con người, nên chúng ta cũng đừng thất vọng về tha nhân và chính mình. Phó thác cho Thiên Chúa Tình yêu, nên dù tội lỗi có ngập tràn, khổ đau có chồng chất, chúng ta vẫn một niềm cậy trông vào ơn cứu độ của Ngài. Tin tưởng và phó thác là đôi mắt của người Kitô hữu nhìn vào Chúa mà hy sinh, từ bỏ tội lỗi. Là bài ca xin vâng vang lên trong mỗi phút giây cuộc sống dù buồn vui, sướng khổ.
Lạy Chúa, chúng con đang bước vào những ngày cuối cùng của mùa Vọng 2014 với không khí se lạnh của những ngày cuối năm nhưng cũng rất ấm áp trong tình yêu thương qua kế hoạch cứu độ của Ngài. Xin cho chúng con biết noi gương Mẹ Maria luôn tin tưởng và phó thác vào Thiên Chúa Tình yêu qua những tiếng xin vâng trong suốt cuộc đời.
Xin cho chúng con nhận biết, những ngày chúng con đang sống mãi mãi là mùa Vọng để chúng con luôn chuẩn bị, trang hoàng tâm hồn chúng con bằng Lời Chúa, để mỗi khi cất tiếng hát “Trời cao hãy đổ sương xuống…” chúng con lại được cảm nghiệm hơn nữa tình yêu thương của Chúa qua con trẻ Emmanuel – Thiên Chúa ở cùng chúng con.


CHÚA NHẬT IV Mùa Vọng - NĂM B (21/12/2014) Lc 1,26-38



LỜI NGUYỆN TÍN HỮU
CHÚA NHẬT IV Mùa Vọng - NĂM B (21/12/2014)
Lc 1,26-38
-         Lời Mời: (Chủ Tế tùy nghi)

Anh Chị Em thân mến,
Qua phụng vụ Chúa Nhật thứ IV Mùa Vọng hôm nay, Hội Thánh làm nổi bật  hình ảnh Đức Maria như là gương mẫu cho tất cả những ai đang khao khát đón nhận Đấng Cứu Thế. Trong tâm tình cảm tạ với quyết tâm sống theo gương Mẹ, chúng ta cùng hiệp ý cầu nguyện:

Lời Nguyện: Xướng viên.

1)    Thiên Thần Gabriel được Thiên Chúa sai đến truyền tin cho Đức Maria. Chúng ta cùng cầu nguyện xin Cha cho mọi thành phần trong Hội Thánh luôn ý thức và tích cực dấn thân trong sứ vụ loan báo Tin Mừng cứu độ cho mọi người trong thời đại hôm nay.

Chúng con nguyện xin Cha!

2)     “Và triều đại Người sẽ vô cùng, vô tận”. Cộng đoàn cùng hiệp ý cầu xin Cha cho mọi dân tộc trên thế giới biết qui phục vương quyền của Thiên Chúa cùng nỗ lực xây dựng một thế giới hòa bình và chan chứa tình yêu thương.

Chúng con nguyện xin Cha!

3)    Thiên thần nói với Đức Maria: “Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được”. Chúng ta cùng cầu nguyện xin Cha cho những người đang gặp thử thách trong đức tin được thêm niềm hy vọng để luôn tin tuo73ngv ào quyền năng và tình thường của Cha.\\

Chúng con nguyện xin Cha!

4)    Đức Maria thưa: “Tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói”. Chúng ta cùng hiệp ý cầu nguyện cho mọi người trong cộng đoàn luôn biết đón nhận và quảng đại cộng tác vào kế hoạch của Thiên Chúa theo gương Mẹ Maria.

Chúng con nguyện xin Cha!

-         Lời Kết: (Chủ Tế tùy nghi)

Lạy Cha, xin thương nhậm lời chúng con cầu nguyện và giúp chúng con biết noi gương Mẹ Maria sẵn sàng đón nhận và cộng tác vào công trình cứu độ Đức Giêsu Kitô, Con Một Thiên Chúa. Chúng con cầu xin nhờ Đức Ki-tô, Chúa chúng con. Amen.

Thiên Chúa “xây nhà” cho con người.

Viết bởi LM. Anthony Đinh Minh Tiên, OP

Chủ Nhật IV Mùa Vọng, Năm B

Bài đọc: II Sam 7:1-5, 8-11, 16; Rom 16:25-27; Lk 1:26-38. 

1/ Bài đọc I: 1 Khi vua được yên cửa yên nhà và ĐỨC CHÚA đã cho vua được thảnh thơi mọi bề, không còn thù địch nào nữa, 2 thì vua nói với ngôn sứ Na-than: "Ông xem, tôi được ở nhà bằng gỗ bá hương, còn Hòm Bia Thiên Chúa thì ở trong lều vải." 3 Ông Na-than thưa với vua: "Tất cả những gì ngài ấp ủ trong lòng, xin ngài cứ đi mà thực hiện, vì ĐỨC CHÚA ở với ngài." 4 Nhưng ngay đêm ấy, có lời ĐỨC CHÚA phán với ông Na-than rằng: 5 "Hãy đi nói với tôi tớ của Ta là Đa-vít: ĐỨC CHÚA phán thế này: Ngươi mà xây nhà cho Ta ở sao?
8 Bây giờ ngươi hãy nói với tôi tớ Ta là Đa-vít như sau: ĐỨC CHÚA các đạo binh phán thế này: Chính Ta đã cất nhắc ngươi, từ một kẻ lùa chiên ngoài đồng cỏ, lên làm người lãnh đạo dân Ta là Ít-ra-en. 9 Ngươi đi đâu, Ta cũng đã ở với ngươi; mọi thù địch ngươi, Ta đã diệt trừ cho khuất mắt ngươi. Ta sẽ làm cho tên tuổi ngươi lẫy lừng, như tên tuổi những bậc vĩ nhân trên mặt đất.
10 Ta sẽ cho dân Ta là Ít-ra-en một chỗ ở, Ta sẽ định cư chúng, và chúng sẽ ở luôn tại đó, chúng sẽ không còn run sợ, và quân gian ác cũng không còn tiếp tục áp bức chúng như thuở ban đầu,
11 kể từ thời Ta đặt các thủ lãnh cai quản dân Ta là Ít-ra-en. Ta sẽ cho ngươi được thảnh thơi, không còn thù địch nào nữa, ĐỨC CHÚA báo cho ngươi biết là ĐỨC CHÚA lập cho ngươi một nhà. 16 Nhà của ngươi và vương quyền của ngươi sẽ tồn tại mãi mãi trước mặt Ta; ngai vàng của ngươi sẽ vững bền mãi mãi."

2/ Bài đọc II: 25 Vinh danh Thiên Chúa, Đấng có quyền năng làm cho anh em được vững mạnh theo Tin Mừng tôi loan báo, khi rao giảng Đức Giê-su Ki-tô. Tin Mừng đó mặc khải mầu nhiệm vốn được giữ kín tự ngàn xưa 26 nhưng nay lại được biểu lộ như lời các ngôn sứ trong Sách Thánh. Theo lệnh của Thiên Chúa, Đấng hằng có đời đời, mầu nhiệm này được thông báo cho muôn dân biết, để họ tin mà vâng phục Thiên Chúa. 27 Chỉ mình Thiên Chúa là Đấng khôn ngoan thượng trí. Kính dâng Người mọi vinh quang đến muôn thuở muôn đời, nhờ Đức Giê-su Ki-tô. A-men. 

3/ Phúc Âm: 26 Bà Ê-li-sa-bét có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gáp-ri-en đến một thành miền Ga-li-lê, gọi là Na-da-rét, 27 gặp một trinh nữ đã thành hôn với một người tên là Giu-se, thuộc dòng dõi vua Đa-vít. Trinh nữ ấy tên là Ma-ri-a. 28 Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: "Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà." 29 Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì. 30 Sứ thần liền nói: "Thưa bà Ma-ri-a, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa. 31 Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su.32 Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít, tổ tiên Người. 33 Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận." 34 Bà Ma-ri-a thưa với sứ thần: "Việc ấy sẽ xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng! " 35 Sứ thần đáp: "Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa.
36 Kìa bà Ê-li-sa-bét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai: bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng. 37 Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được." 38 Bấy giờ bà Ma-ri-a nói: "Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói." Rồi sứ thần từ biệt ra đi. 

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Thiên Chúa “xây nhà” cho con người.

      Sau khi đã định vị, sửa dọn, và vui mừng đón chờ Đấng Cứu Thế trong ba Chủ Nhật vừa qua, phụng vụ Lời Chúa tuần này đưa chúng ta vào Mầu Nhiệm Cứu Độ ngòai sức tưởng tượng và vượt quá khả năng hiểu biết của con người. Vì một Thiên Chúa, tuy uy quyền vô biên và sức mạnh khôn tả, đã chọn để xuống ở với con người; không phải trong chiếc lều vải như thời dân Do-Thái lang thang trong sa mạc, nhưng trong cung lòng Đức Trinh Nữ Maria như một Hài Nhi, để được sinh ra và ở với con người.
      Trong Bài đọc I, vì lòng nhiệt thành và biết ơn, Vua David muốn xây “Nhà” cho Thiên Chúa; nhưng Vua không hiểu rằng cả ngôi nhà vũ trụ cũng không chứa nổi Thiên Chúa. Ngược lại, chính Thiên Chúa sẽ xây “Nhà” cho David: cho chính Vua, cho giòng dõi của Vua, cho dân tộc Do-Thái, và cho tất cả mọi dân tộc. Trong Bài đọc II, Mầu Nhiệm Cứu Độ của Thiên Chúa tuy được giấu kín từ ngàn xưa, nhưng được mặc khải tiệm tiến qua các tiên tri; và được mặc khải rõ ràng qua Đức Kitô cho tất cả các dân tộc, không chỉ giới hạn trong dân tộc Do-Thái mà thôi. Trong Phúc Âm, Thánh-sử Luca tường thuật chóp đỉnh của Mầu Nhiệm Cứu Độ được thực hiện qua biến cố Truyền Tin: Đấng Cứu Thế, Người Con Thiên Chúa, muốn nhập thể trong cung lòng Đức Trinh Nữ Maria, để “cắm lều” ở giữa con người. 

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:

1/ Bài đọc I: Vua David muốn xây Nhà cho Thiên Chúa, nhưng Thiên Chúa lại muốn xây Nhà cho David.            
           
1.1/ Vua David muốn xây Nhà cho Thiên Chúa: Trong tất cả các Vua của Do-Thái, không một ai quan trọng và nổi tiếng bằng Vua David. Bàn tay của Thiên Chúa ở với Vua trong mọi sự: chiến thắng tướng Goliath của Philistines (I Sam 17); thắng vượt mưu kế của Philistines (I Sam 27); đưa tất cả các chi tộc về một mối và cai trị họ; chiến thắng thành phố kiên cố Jerusalem (II Sam 5:6-12); kiếm được quà thách thức và kết hôn với Michal, con gái của Saul (I Sam 18:20-29). Không lạ gì mà trình thuật hôm nay kể: “Khi vua được yên cửa yên nhà và Đức Chúa đã cho vua được thảnh thơi mọi bề, không còn thù địch nào nữa, thì vua nói với ngôn sứ Nathan: "Ông xem, tôi được ở nhà bằng gỗ bá hương, còn Hòm Bia Thiên Chúa thì ở trong lều vải." Ông Nathan thưa với vua: "Tất cả những gì ngài ấp ủ trong lòng, xin ngài cứ đi mà thực hiện, vì Đức Chúa ở với ngài."” 
            Thiên Chúa ở trong lều vải kể từ khi Ngài đưa dân Do-Thái ra khỏi đất nô lệ Ai-Cập. Lều vải là phương tiện nhà ở duy nhất của dân du mục, mặc dù không chắc chắn nhưng có thể dọn đi bất cứ chỗ nào. Thiên Chúa ở trong lều vải để luôn hiện diện với dân, để bảo vệ họ trong cuộc hành trình qua sa mạc, và để hướng dẫn họ mỗi khi gặp khó khăn trong cuộc lữ hành vào Đất Hứa. Giờ đây khi dân Do-Thái đã tiến vào Đất Hứa và ổn định đời sống, Vua muốn xây dựng một ngôi nhà kiên cố cho Thiên Chúa ngự trị.
  
1.2/ Thiên Chúa sẽ xây “Nhà” cho Vua David: Nhưng ngay đêm ấy, có lời Đức Chúa phán với ông Nathan rằng: "Hãy đi nói với tôi tớ của Ta là David: Đức Chúa phán thế này: Ngươi mà xây nhà cho Ta ở sao? Bây giờ ngươi hãy nói với tôi tớ Ta là David như sau: Đức Chúa các đạo binh phán thế này: Chính Ta đã cất nhắc ngươi, từ một kẻ lùa chiên ngoài đồng cỏ, lên làm người lãnh đạo dân Ta là Israel. Ngươi đi đâu, Ta cũng đã ở với ngươi; mọi thù địch ngươi, Ta đã diệt trừ cho khuất mắt ngươi.”
            Thiên Chúa hứa sẽ xây nhà cho David, Ngài hứa sẽ làm cho Nhà Vua ba điều sau đây:
            (1) “Ta sẽ làm cho tên tuổi ngươi lẫy lừng, như tên tuổi những bậc vĩ nhân trên mặt đất.” Như đã nói trên, Thánh Vương David là vị Vua nổi tiếng nhất trong lịch sử của Do-Thái.
            (2) “Ta sẽ cho dân Ta là Israel một chỗ ở, Ta sẽ định cư chúng, và chúng sẽ ở luôn tại đó, chúng sẽ không còn run sợ, và quân gian ác cũng không còn tiếp tục áp bức chúng như thuở ban đầu.” Sau khi vào Đất Hứa, dân Do-Thái đã có lãnh thổ hợp pháp để ổn định đời sống.
            (3) “Ta sẽ cho ngươi được thảnh thơi, không còn thù địch nào nữa. Đức Chúa báo cho ngươi biết là Đức Chúa lập cho ngươi một nhà. Nhà của ngươi và vương quyền của ngươi sẽ tồn tại mãi mãi trước mặt Ta; ngai vàng của ngươi sẽ vững bền mãi mãi.” Nhà là giòng dõi của David, sẽ nối nghiệp nhau làm vua cai trị dân tộc Do-Thái, cho đến khi Đấng Cứu Thế từ giòng dõi David ra đời.
            Tất cả là do sức mạnh và uy quyền của Thiên Chúa dành cho những ai biết kính sợ và vâng theo thánh ý của Ngài. Tuy David không được phép để xây Nhà cho Thiên Chúa, nhưng Solomon, con của Vua, đã xây dựng Đền Thờ tại Jerusalem đầu tiên cho Thiên Chúa ngự trị.

2/ Bài đọc II: Mầu Nhiệm Cứu Độ của Thiên Chúa được mặc khải cho con người.

            Thiên Chúa đã có Kế Họach Cứu Độ cho con người ngay từ đầu, vì Ngài biết con người sẽ sa ngã vì không biết xử dụng tự do Thiên Chúa ban. Theo Kế Họach này, Thiên Chúa sẽ xử dụng và huấn luyện một Dân Riêng, đó là dân Do-Thái. Từ dân tộc Do-Thái và giòng tộc của David, Ngài sẽ cho Đấng Cứu Thế ra đời để chuộc tội cho con người. Khi Đấng Cứu Thế hòan tất Kế Họach Cứu Độ, tất cả mọi người trên khắp thế giới và ở mọi thời sẽ được hưởng Ơn Cứu Độ của Thiên Chúa.

            Mầu Nhiệm Cứu Độ vốn được giữ kín tự ngàn xưa: Tuy Kế Họach Cứu Độ đã được phác họa ngay từ đầu; nhưng không ai biết được Kế Họach đó nếu Thiên Chúa không mặc khải tiệm tiến qua các tiên tri, và mặc khải rõ ràng qua chính Đức Kitô, Người Con của Thiên Chúa. Thánh Phaolô nói với các tín hữu Roma: “Tin Mừng đó mặc khải mầu nhiệm vốn được giữ kín tự ngàn xưa, nhưng nay lại được biểu lộ qua lời các ngôn sứ trong Sách Thánh. Theo lệnh của Thiên Chúa, Đấng hằng có đời đời, mầu nhiệm này được thông báo cho muôn dân biết, để họ tin mà vâng phục Thiên Chúa. Chỉ mình Thiên Chúa là Đấng khôn ngoan thượng trí. Kính dâng Người mọi vinh quang đến muôn thuở muôn đời, nhờ Đức Giêsu Kitô. Amen.”
           
            Chính người Do-Thái, mặc dù là Dân Riêng của Thiên Chúa, cũng không thấu hiểu Mầu Nhiệm này. Nhiều người Do-Thái vẫn nghĩ chỉ có họ mới xứng đáng được hưởng Ơn Cứu Độ; tất cả Dân Ngọai sẽ phải chịu cảnh hư mất. Nhiều người vẫn không tin Đức Kitô là Đấng Cứu Thế và họ vẫn đang chờ đợi một Đấng khác. Nhưng sau khi Đức Kitô hòan tất sứ vụ trần gian của Ngài, biết bao nhiêu Dân Ngọai được nghe rao giảng Tin Mừng. Nếu họ tin và vâng phục Mầu Nhiệm Cứu Độ của Thiên Chúa, họ cũng được hưởng Ơn Cứu Độ mà Thiên Chúa đã phác họa cho họ ngay từ thuở ban đầu. Đó là Tin Mừng mà Thánh Phaolô muốn loan truyền cho các tín hữu của ngài: “Nhưng nay, mầu nhiệm này được thông báo cho muôn dân biết, để họ tin mà vâng phục Thiên Chúa. Vinh danh Thiên Chúa, Đấng có quyền năng làm cho anh em được vững mạnh theo Tin Mừng tôi loan báo, khi rao giảng Đức Giêsu Kitô.”

3/ Phúc Âm: Thiên thần truyền tin cho Đức Trinh Nữ Maria.
           
3.1/ Cuộc gặp gỡ giữa trời và đất: Tuyệt đỉnh của Mầu Nhiệm Cứu Độ là Đấng Cứu Thế sẽ sinh ra; và bắt đầu cuộc đời của Đấng Cứu Thế trên dương gian là biến cố Truyền Tin hôm nay. Không ai có thể ngờ một Thiên Chúa, Đấng dựng nên và có quyền trên muôn lòai, lại đến với một tạo vật của mình; để xin cho Người Con được vào cung lòng của Trinh Nữ và sinh ra làm người. Thánh-sử Luca tường thuật biến cố Truyền Tin như sau: “ Khi Bà Elizabeth có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gabriel đến một thành miền Galilee, gọi là Nazareth, gặp một trinh nữ đã thành hôn với một người tên là Giuse, thuộc dòng dõi vua David. Trinh nữ ấy tên là Maria. Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: "Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà." Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì. Sứ thần liền nói: "Thưa bà Maria, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa.”

3.2/ Mầu Nhiệm Cứu Độ được mặc khải: Sứ-thần Gabriel nói về con trẻ sẽ được sinh ra như sau: “Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua David, tổ tiên Người. Người sẽ trị vì nhà Jacob đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận." Đây chính là lời hứa thứ ba mà Tiên-tri Nathan đã loan báo cho Vua David trong Bài đọc I. Chỉ có một điều kỳ lạ không ai ngờ tới về đứa trẻ sinh ra, tuy là Con của Đấng Tối Cao nhưng lại thuộc giòng dõi David qua người cha nuôi, Thánh Giuse.

3.3/ Phản ứng của Đức Trinh Nữ Maria: Vì đã khấn giữ mình đồng trinh, Maria thưa với sứ thần: "Việc ấy sẽ xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng!" Điều Maria muốn giữ mình đồng trinh là điều đẹp lòng Thiên Chúa, vì Ngài muốn Con của Ngài nhập thể trong một cung lòng thanh sạch và tinh tuyền như thế. Hơn nữa, lời tiên tri của Isaiah cũng đã báo trước về người Trinh-nữ này (parthenos, Isa 7:14).
            Đức Trinh Nữ, cũng giống như nhiều người chúng ta, thắc mắc theo sự hiểu biết của con người: Làm sao thụ thai và sinh con mà còn đồng trinh? Chúng ta quên đi cách của Thiên Chúa: có thể giữ mình đồng trinh mà vẫn sinh con. Sứ thần cắt nghĩa cách của Thiên Chúa: "Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa.” Sứ thần đưa một bằng chứng cụ thể: “Kìa bà Elizabeth, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai: bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng. Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được." Sau khi đã lắng nghe lời cắt nghĩa của Sứ-thần, Đức Trinh Nữ Maria nói: "Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói." Rồi sứ thần từ biệt ra đi.

 ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:
  
            - Vì yêu thương Thiên Chúa luôn muốn ở với để dạy dỗ, an ủi, hướng dẫn, và ban muôn ơn lành cho con người. Để luôn có Ngài trong cuộc sống, chúng ta cần chuẩn bị một chỗ ở xứng đáng cho Thiên Chúa, không phải chỉ trong những Đền Thờ vững chắc và to lớn, nhưng trong căn lều vải là chính con người yếu đuối của chúng ta.
            - Mầu Nhiệm Cứu Độ được Thiên Chúa chuẩn bị và bắt đầu từ dân tộc Do-Thái; nhưng Ơn Cứu Độ không chỉ giới hạn trong dân tộc này. Thiên Chúa muốn chúng ta rao giảng Tin Mừng và mang Ơn Cứu Độ của Thiên Chúa tới cho muôn người.
            - Chúng ta có thể có ý định và kế họach cho cuộc sống; nhưng một khi Thiên Chúa muốn chúng ta thay đổi kế họach và làm theo thánh ý Ngài, chúng ta phải biết khiêm nhường lắng nghe và thi hành ý định của Thiên Chúa như Vua David và Đức Trinh Nữ Maria. 


Cảnh giác !

Ảnh có  tính minh họa

Một tin nhắn rất quan trọng:

Một người Pakistan cầm một mảnh giấy có vài hàng chữ tiếng Mỹ,
đến nhờ một người Việt Nam đọc hộ.
Khi người Việt Nam cầm lấy mảnh giấy, thì như bị "thôi miên", hay bị "bùa mê"
và bị người Pakistan sai khiến, ra ngân hàng của mình, lấy hết tiền ra,
khoảng 10 ngàn đô la, rồi trao cho người Pakistan.

Trong hai tháng vừa qua, đã xảy ra 3 lần như vậy cho những người khác:
2 lần do người Pakistan thôi miên.
1 lần do người Việt Nam thôi miên .
3 nạn nhân là 3 người Việt Nam.

Vậy mỗi khi người lạ mặt đến nhờ một việc gì.
1 : Không bao giờ sờ (touch) hay đụng vào vật gì của người lạ mặt.
2 : Hãy tránh xa những người đó.

Theo Internet


Thứ Bảy, ngày 20 tháng 12 năm 2014

Xin Chúa cứ làm



"Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói." (Lc 1,38)


Lạy Mẹ Maria, xin giúp con noi gương Mẹ mà thưa lời “Xin vâng” để thánh ý Chúa thực hiện trên cuộc đời con. Amen.