CHÂN THIỆN MỸ MẾN CHÀO CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM

Thứ Tư, ngày 23 tháng 7 năm 2014

Nếu những nhà lãnh đạo không nói và làm chứng cho Thiên Chúa, nhân loại sẽ quên Ngài.



Thứ Năm Tuần 16 TN2, Năm Chẵn
Viết bởi LM. Anthony Đinh Minh Tiên, OP


Bài đọc: Jer 2:1-3, 7-8, 12-13; Mt 13:10-17

1/ Bài đọc I: 1 Có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi:
2 Hãy đi mà thét vào tai Giê-ru-sa-lem như sau:
ĐỨC CHÚA phán thế này:
Ta nhớ lại lòng trung nghĩa của ngươi lúc ngươi còn trẻ,
tình yêu của ngươi khi ngươi mới thành hôn,
lúc ngươi theo Ta trong sa mạc,
trên vùng đất chẳng ai gieo trồng.
3 Bấy giờ Ít-ra-en là của thánh thuộc về ĐỨC CHÚA,
là phần hoa lợi đầu mùa của Người;
tất cả những ai ăn lạm vào đó đều phạm lỗi,
chúng phải mang tai mắc hoạ, - sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.
7 Ta đã đưa các ngươi vào miền đất xanh tươi
để các ngươi được ăn hoa trái thổ sản của nó.
Nhưng một khi vào rồi, các ngươi đã làm nhơ nhớp đất của Ta,
và biến gia sản của Ta thành đồ ghê tởm.
8 Hàng tư tế cũng chẳng thèm hỏi: "ĐỨC CHÚA ở đâu?
Các chuyên viên Lề Luật chẳng biết đến Ta,
các mục tử thì chống lại Ta,
còn ngôn sứ lại nhờ Ba-an mà tuyên sấm,
chúng đi theo những thần vô tích sự.
12 Này trời, hãy kinh khiếp về chuyện đó,
hãy run sợ cho hồn xiêu phách lạc, -sấm ngôn của ĐỨC CHÚA,
13 vì dân Ta đã phạm hai tội:
chúng đã bỏ Ta là mạch nước trường sinh
để làm những hồ nứt rạn, không giữ được nước.

2/ Phúc Âm: 10 Các môn đệ đến gần hỏi Đức Giê-su rằng: "Sao Thầy lại dùng dụ ngôn mà nói với họ? "
11 Người đáp: "Bởi vì anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không.
12 Ai đã có thì được cho thêm, và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy mất.
13 Bởi thế, nếu Thầy dùng dụ ngôn mà nói với họ, là vì họ nhìn mà không nhìn, nghe mà không nghe không hiểu.
14 Thế là đối với họ đã ứng nghiệm lời sấm của ngôn sứ I-sai-a, rằng: Các ngươi có lắng tai nghe cũng chẳng hiểu, có trố mắt nhìn cũng chẳng thấy;
15 vì lòng dân này đã ra chai đá: chúng đã bịt tai nhắm mắt, kẻo mắt chúng thấy, tai chúng nghe, và lòng hiểu được mà hoán cải, và rồi Ta sẽ chữa chúng cho lành.
16 "Còn anh em, mắt anh em thật có phúc vì được thấy, tai anh em thật có phúc, vì được nghe.
17 Quả thế, Thầy bảo thật anh em, nhiều ngôn sứ và nhiều người công chính đã mong mỏi thấy điều anh em đang thấy, mà không được thấy, nghe điều anh em đang nghe, mà không được nghe.




GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Nếu những nhà lãnh đạo không nói và làm chứng cho Thiên Chúa, nhân loại sẽ quên Ngài.

Có một câu truyện kể khi Chúa Giêsu khải hoàn trở về trời, sứ thần Gabriel ra đón Chúa Giêsu và hỏi: “Loài người có nhận biết những gì Ngài làm cho họ không?” Chúa Giêsu trả lời: “Các môn đệ của tôi sẽ nói cho họ biết.” Sứ thần hỏi tiếp: “Điều gì sẽ xảy ra nếu họ quên không rao giảng?” Chúa Giêsu trả lời: “Tôi tin là các môn đệ của tôi sẽ không làm chuyện đó.”
Bổn phận quan trọng nhất của các người lãnh đạo và các ngôn sứ là nói về Chúa và làm mọi cách cho dân nhận biết Chúa; nhưng trong thực tế, nhiều người lãnh đạo đã lãng quên bổn phận quan trọng này. Thay vào đó, họ chạy theo những bụt thần và dạy cho dân làm theo như vậy. Nhiều nhà lãnh đạo trong xã hội chúng ta đang cố gắng loại trừ Thiên Chúa ra khỏi thế giới: Họ cấm đọc kinh hay thinh lặng nhớ đến Chúa trước giờ học; họ muốn cất đi bảng 10 điều răn trong các tòa án …
Các bài đọc hôm nay muốn nhắc nhở cho mọi người bổn phận làm ngôn sứ của Thiên Chúa. Trong bài đọc I, Thiên Chúa kết tội hàng lãnh đạo của Israel vì họ đã không làm tròn bổn phận dạy dỗ dân. Trong Phúc Âm, khi các môn đệ hỏi Chúa Giêsu lý do Ngài dùng dụ ngôn mà nói chuyện với dân chúng, Chúa Giêsu trả lời: “Bởi vì anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không.”

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:

1/ Bài đọc I: Những người lãnh đạo của Jerusalem đã không chu toàn bổn phận của mình.

1.1/ Hãy đi mà thét vào tai Jerusalem: Dân chúng rất mau quên; vì thế, họ cần được các nhà lãnh đạo tinh thần nhắc đi nhắc lại tất cả những gì Thiên Chúa đã làm cho họ. Nếu không, chỉ cần qua một thế hệ là những thế hệ đi sau sẽ không còn biết gì đến Thiên Chúa nữa. Các ngôn sứ của Thiên Chúa không ngừng nhắc nhở cho dân chúng về tình thương của Thiên Chúa, được biểu lộ qua biến cố Xuất Hành, 40 năm trong sa mạc, và đưa vào Đất Hứa.
Trong trình thuật hôm nay, chúng ta có thể nghe một sứ điệp tương tự. Đức Chúa phán với Jeremiah: “Hãy đi mà thét vào tai Jerusalem như sau: Đức Chúa phán thế này: Ta nhớ lại lòng trung nghĩa của ngươi lúc ngươi còn trẻ, tình yêu của ngươi khi ngươi mới thành hôn, lúc ngươi theo Ta trong sa mạc, trên vùng đất chẳng ai gieo trồng. Bấy giờ Israel là của thánh thuộc về Đức Chúa, là phần hoa lợi đầu mùa của Người; tất cả những ai ăn lạm vào đó đều phạm lỗi, chúng phải mang tai mắc hoạ” - sấm ngôn của Đức Chúa. Ta đã đưa các ngươi vào miền đất xanh tươi để các ngươi được ăn hoa trái thổ sản của nó.” Mục đích của các ngôn sứ khi nhắc lại những lời này là muốn dân chúng kiểm điểm lại nếp sống hiện tại của họ, và quay trở về với tình thương trung thành của Thiên Chúa. Jeremiah viết: “Nhưng một khi vào rồi (Đất Hứa), các ngươi đã làm nhơ nhớp đất của Ta, và biến gia sản của Ta thành đồ ghê tởm.”

1.2/ Các nhà lãnh đạo không còn biết đến Thiên Chúa: Con cái Israel được lãnh đạo bởi 4 thành phần chính sau khi lập nghiệp trong Đất Hứa. (1) Thoạt đầu họ không có vua, vì Thiên Chúa chính là vua của họ; nhưng dần dần dân chúng đòi các ngôn sứ phải đặt một vị làm vua cai trị họ. Ngôn sứ Samuel, sau khi tham khảo ý Thiên Chúa đã đặt Saul làm vua đầu tiên cai trị Israel. Trong trình thuật hôm nay, Jeremiah có lẽ gọi vua là các mục tử. Họ chống lại Thiên Chúa bằng cách thiết lập các bàn thờ cho thần ngoại, và bắt dân chúng thờ lạy.
(2) Hàng tư tế: Họ chuyên lo việc thờ phượng trong Đền Thờ Jerusalem. Khi vua Jeroboam đúc hai con bê bằng vàng cho dân chúng thờ, ông cũng thiết lập hàng tư tế riêng để lo việc thờ phượng, mà không cần theo dòng tộc Levi. Hàng tư tế, trong trình thuật hôm nay, cũng chẳng thèm hỏi: "Đức Chúa ở đâu?”
(3) Các kinh sư: là những người chuyên học hỏi Lề Luật và dạy dỗ cho dân chúng. Nhưng dần dần, họ cũng chẳng còn biết Luật để dạy cho dân chúng tuân theo.
(4) Các ngôn sứ: là những người nói thay cho Thiên Chúa. Nhưng cũng có các tiên tri giả xuất hiện. Họ không nói những gì Thiên Chúa truyền, nhưng “lại nhờ Baal mà tuyên sấm, chúng đi theo những thần vô tích sự.”
Tất cả các nhà lãnh đạo này đã hoàn toàn gạt Chúa ra ngoài cuộc sống, và đi theo những lợi lộc vật chất. Họ đã bỏ quên Chúa là nguồn nước hằng sống; để thay bằng những giếng không giữ được nước. Vì thế, họ sẽ kinh hoàng khi nhìn thấy hậu quả của những hành động này; tất cả những gì họ chạy theo sẽ hoàn toàn bị hủy hoại.

2/ Phúc Âm: Những câu hỏi khó trả lời

(1) Tại sao dùng dụ ngôn? Trước hết chúng ta cần biết chút ít về dụ ngôn: Dụ ngôn là những câu truyện dùng những hình ảnh bình dân và quen thuộc để diễn tả những thực tại về luân lý. Chúng là những ví dụ đưa ra để giúp làm sáng tỏ những gì đã đề cập tới. Vì thế, dụ ngôn không cần thiết nếu khán giả đã hiểu những gì mà tác giả muốn nói. Dụ ngôn thích hợp với khán giả bình dân để người nói có thể dẫn khán giả từ cái họ đã hiểu đến cái họ chưa hiểu, từ cái cụ thể đến cái trừu tượng, từ cái thấy được trong hiện tại đến cái sẽ tới trong tương lai.
Chúa trả lời cho các môn đệ: phần các con đã được ban cho để thấu hiểu các mầu nhiệm Nước Trời, nhưng họ thì chưa được. Để hiểu các mầu nhiệm Nước Trời, các tông đồ đã được Chúa hướng dẫn từ các kiến thức căn bản trước khi có thể đi xa hơn để hiểu các kiến thức cao sâu hơn.
(2) Tại sao người có lại cho thêm? Người không có sẽ bị tước đi những gì họ đang có? Thoạt nghe qua có vẻ như là Chúa bất công, nhưng điều này rất đúng trong lãnh vực tri thức: những ai đã có kiến thức căn bản, họ sẽ dùng những kiến thức này để càng ngày càng hiểu biết những kiến thức khác nhiều hơn; những ai chưa đạt được những kiến thức căn bản họ không thể tiến xa hơn. Những ai đã có kiến thức căn bản mà không dùng tới thì lâu ngày sẽ mất đi. Điều này rất đúng cho việc học ngoại ngữ. Có những người mặc dù đã học tiếng Spanish ở trung học, nhưng nếu họ không dùng tới, những chữ đã biết rồi cũng mất đi; nhưng nếu có cơ hội dùng tới thì càng ngày sẽ càng biết nhiều hơn.
(3) Tại sao Chúa làm cho mắt chúng mù, tai chúng điếc, và tim chúng ra chai đá? Nếu Thiên Chúa làm như thế, họ còn trách nhiệm cho tội cứng lòng không?
Trước tiên, chúng ta cần biết đây chỉ là một lối nói của người Do Thái vì họ đã quá quen trong việc tin tưởng mọi sự xảy ra trong thế giới là do bởi Thiên Chúa. Tuy nhiên, họ không tin Chúa là tác giả làm cho con người phạm tội, vì con người có đầy đủ ý thức và tự do để làm những gì họ muốn.

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:


Để tin Chúa cần phải biết về Ngài, nhưng làm sao biết nếu không có người rao giảng về Chúa? Nếu cha mẹ và những người dạy dỗ đức tin không chu toàn bổn phận quan trọng này thì làm sao thế hệ mai sau biết Chúa và tin vào Ngài?


Tâm hồn con là mảnh đất tốt


"Có hạt rơi xuống đất tốt và sinh hoa kết quả..." (Mt 13,8)


Lạy Chúa Giê-su, xin ban cho tâm hồn con là mảnh đất tốt, nơi đó hạt giống Lời Chúa được gieo vào và trổ sinh hoa trái, sinh ơn ích phần rỗi cho con,  xin dủ lòng thương con, lạy Chúa của con. Amen.

Lời Chúa và sứ vụ tiên tri.



Thứ Tư Tuần 16 TN2, Năm Chẵn
Viết bởi LM. Anthony Đinh Minh Tiên, OP


Bài đọc: Jer 1:1, 4-10; Mt 13:1-9

1/ Bài đọc I: 1 Đây là những lời của ông Giê-rê-mi-a, con ông Khin-ki-gia-hu, thuộc hàng tư tế ở A-na-thốt trong đất Ben-gia-min.
4 Có lời ĐỨC CHÚA phán với tôi rằng:
5 "Trước khi cho ngươi thành hình trong dạ mẹ, Ta đã biết ngươi;
trước khi ngươi lọt lòng mẹ, Ta đã thánh hoá ngươi,
Ta đặt ngươi làm ngôn sứ cho chư dân."
6 Nhưng tôi thưa: "Ôi! Lạy ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng, con đây còn quá trẻ, con không biết ăn nói! "
7 ĐỨC CHÚA phán với tôi:
"Đừng nói ngươi còn trẻ!
Ta sai ngươi đi đâu, ngươi cứ đi;
Ta truyền cho ngươi nói gì, ngươi cứ nói.
8 Đừng sợ chúng, vì Ta ở với ngươi để giải thoát ngươi",
- sấm ngôn của ĐỨC CHÚA.
9 Rồi ĐỨC CHÚA giơ tay chạm vào miệng tôi và phán:
"Đây Ta đặt lời Ta vào miệng ngươi.
10 Coi, hôm nay Ta đặt ngươi đứng đầu các dân các nước,
để nhổ, để lật, để huỷ, để phá, để xây, để trồng."

2/ Phúc Âm: Dụ ngôn người gieo giống (Mc 4:3-9; Lc 8:5-8)

1 Hôm ấy, Đức Giê-su từ trong nhà đi ra ngồi ở ven Biển Hồ.
2 Dân chúng tụ họp bên Người rất đông, nên Người phải xuống thuyền mà ngồi, còn tất cả dân chúng thì đứng trên bờ.
3 Người dùng dụ ngôn mà nói với họ nhiều điều.
4 Trong khi người ấy gieo, thì có những hạt rơi xuống vệ đường, chim chóc đến ăn mất.
5 Có những hạt rơi trên nơi sỏi đá, chỗ đất không có nhiều; nó mọc ngay, vì đất không sâu;
6 nhưng khi nắng lên, nó liền bị cháy, và vì thiếu rễ nên bị chết khô.
7 Có những hạt rơi vào bụi gai, gai mọc lên làm nó chết nghẹt.
8 Có những hạt lại rơi nhằm đất tốt, nên sinh hoa kết quả: hạt được gấp trăm, hạt được sáu chục, hạt được ba chục.
9 Ai có tai thì nghe."


GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Lời Chúa và sứ vụ tiên tri.

Khi suy nghĩ về tiềm năng của một hạt giống, một người sẽ ngạc nhiên vô cùng về tiềm năng của nó. Ví dụ, một hạt giống lúa mì trong điều kiện tốt. Khi nó lớn lên, trổ đòng, và trở thành cây lúa, nó có thể sinh ra hàng trăm hạt khác; từ hàng trăm hạt này có tiềm năng sinh ra cả hàng trăm ngàn hạt khác; và cứ thế tiếp tục cho đến vô tận. Ai là người đã cho một hạt giống lúa mì có tiềm năng vô hạn như thế? Người có niềm tin nơi Thiên Chúa nhận ra chính Ngài đã dựng nên và trao những hạt giống này vào tay con người để họ có bánh ăn mọi ngày trong cuộc sống. Suy tư tương tự như thế có thể áp dụng cho hạt giống Lời Chúa trong lãnh vực tinh thần.
Các bài đọc hôm nay và hai ngày kế tiếp muốn gợi nên những suy tư về hạt giống Lời Chúa, về người gieo hạt, và về bổn phận của con người phải chuẩn bị để hạt giống Lời Chúa sinh hoa kết quả cho con người. Trong bài đọc I, ngôn sứ Jeremiah tường thuật ơn gọi làm ngôn sứ của chính ông. Jeremiah muốn nhấn mạnh Thiên Chúa là Người đã lựa chọn, thánh hóa, và sai ông đi để nói những Lời của Ngài. Trong Phúc Âm, Chúa Giêsu nói với dân một dụ ngôn quan trọng về tiềm năng và sức mạnh của Lời Chúa.

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:

1/ Bài đọc I: “Ta sai ngươi đi đâu, ngươi cứ đi; Ta truyền cho ngươi nói gì, ngươi cứ nói.”

1.1/ Thiên Chúa chọn và trao cho Jeremiah sứ vụ làm tiên tri của Ngài: Sứ vụ ngôn sứ là do bởi Thiên Chúa, Ngài chọn những người Ngài sẽ sai đi chứ không phải ai muốn là được. Thiên Chúa mặc khải cho Jeremiah biết Ngài đã chọn ông làm ngôn sứ trước khi ông được tạo thành trong bụng mẹ: “Ta đã biết ngươi trước khi ngươi được tạo thành trong lòng mẹ; Ta đã thánh hiến ngươi trước khi ngươi sinh ra; và Ta đã đặt ngươi làm tiên tri cho các dân tộc.”
Bổn phận của ngôn sứ là đi bất cứ nơi nào Chúa sai tới và nói tất cả những gì Chúa truyền cho nói. Khi Jeremiah nói lên sự thiếu khả năng về ăn nói của mình, Thiên Chúa củng cố tinh thần ông và hứa Ngài sẽ luôn ở với ông: “Đừng nói tôi chỉ là cậu bé, vì ngươi sẽ đi tới tất cả những ai Ta sẽ sai ngươi tới, và ngươi sẽ nói tất cả những gì Ta truyền cho ngươi nói. Đừng sợ họ, vì Ta luôn ở với ngươi và bảo vệ ngươi.”

1.2/ Lời của tiên tri nói là Lời Chúa, và sức mạnh của những Lời này: Rồi Đức Chúa giơ tay chạm vào miệng Jeremiah mà phán: "Đây Ta đặt lời Ta vào miệng ngươi. Coi, hôm nay Ta đặt ngươi đứng đầu các dân các nước, để nhổ, để lật, để huỷ, để phá, để xây, để trồng."
Theo thông lệ của những người Cận Đông và ngay cả thế giới chúng ta, người được sai đi là người đại diện cho chủ nhân. Vì thế, đón tiếp người được sai đi là đón tiếp chính chủ nhân; từ chối người được sai đi là từ chối chính chủ nhân. Những lời của ngôn sứ nói nhân danh Thiên Chúa không còn là của ông, mà là của chính Thiên Chúa, vì ông là sứ giả của Thiên Chúa. Chúa Giêsu cũng theo thông lệ này khi Ngài nói: “Ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Cha Thầy, Đấng đã sai Thầy.”
Lời Chúa không phải là những lời nói chơi, vô bổ, hay không có mục đích. Ngôn sứ Isaiah đã so sánh Lời Chúa “như nước mưa và tuyết, chúng sẽ không trở lên trời sau khi đã thấm nhuần đất đai, làm cho đất được phì nhiêu, cho người có cơm bánh ăn, và cho nhà nông có hạt giống để trồng; cũng vậy Lời Chúa sẽ không trở về với Chúa cho tới khi đạt mục đích Chúa mong muốn” (Isa 55:10-11).
Sức mạnh của Lời Chúa được minh định rõ ràng trong những Lời của Thiên Chúa phán với Jeremiah: “có thể nhổ lên hay kéo xuống, có thể phá hủy hay trục xuất, có thể xây dựng hay vun trồng.” Những lời được phán ra từ miệng các tiên tri sẽ trở thành hiện thực vì đó là Lời của Chúa. Các ngôn sứ nói Jerusalem sẽ xụp đổ, nhà vua và các quan sẽ bị lưu đầy; nhưng Thiên Chúa sẽ cho trở về, Đền Thờ Jerusalem sẽ được tái thiết… Tất cả những điều này đã được ứng nghiệm như lịch sử Cựu Ước đã chứng minh.

2/ Phúc Âm: Tầm quan trọng của Lời Chúa qua dụ ngôn người gieo giống.

2.1/ Các bài giảng bằng dụ ngôn: Trình thuật hôm nay bắt đầu phần bài giảng thứ ba trong năm bài giảng mà thánh Matthew đã xếp đặt những lời giảng của Chúa Giêsu, theo như Ngũ Thư của Cựu Ước. Phần thứ ba này cũng được gọi là “những bài giảng bằng dụ ngôn.”
Vùng Biển Hồ, nhất là vùng Jezreel, Bashan và Gilead, là nơi rất thích hợp cho việc trồng lúa mì; nên chúng ta có thể nói khán giả của Chúa Giêsu, nếu không hành nghề ngư phủ, cũng là những nông dân. Họ không lạ lẫm gì với việc gieo giống và có thể hiểu ngay theo nghĩa đen những gì Chúa Giêsu muốn nói.

2.2/ Mục đích của Chúa Giêsu: Qua dụ ngôn “Người Gieo Giống,” Chúa Giêsu muốn nhấn mạnh đến tiềm năng của Lời Chúa và tâm hồn con người nơi mà Lời Chúa được gieo vào.
Như người gieo giống ra đi gieo hạt, không phải hạt giống nào cũng có cơ hội phát triển tối đa tiềm năng của chúng; nhưng chỉ có những hạt giống rơi vào những thửa ruộng đã được cầy bừa cẩn thận, đất tốt và có nước nhiều. Những hạt giống rơi xuống bên vệ đường sẽ không có cơ hội thối rữa đi, vì chim trời đến ăn mất. Những hạt giống rơi trên nơi sỏi đá, chỗ đất không có nhiều; nó mọc ngay, vì đất không sâu; nhưng khi nắng lên, nó liền bị cháy, và vì thiếu rễ nên bị chết khô. Có những hạt rơi vào bụi gai, gai mọc lên làm nó chết nghẹt. Hạt rơi trên đất tốt cũng cho những kết quả khác nhau: hạt được gấp trăm, hạt được sáu chục, hạt được ba chục.
Cũng tương tự như vậy cho hạt giống Lời Chúa. Chúa Giêsu hay các ngôn sứ cũng rao giảng Lời Chúa cho mọi người. Lời Chúa tuy có sức mạnh vô hạn: chỉ lối cho kẻ lạc đường, sửa dạy kẻ mê muội, thanh tẩy các tội lỗi con người, giúp tập tành các nhân đức để càng ngày càng trở nên tinh tuyền thánh thiện; nhưng nó sẽ không thể làm những điều này nơi những kẻ cứng lòng không thèm nghe, những người hững lờ lạnh nhạt, những người quá mê mải sự thế gian đến nỗi không còn thời giờ để học hỏi Lời Chúa!

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:

- Lời Chúa đến từ Thiên Chúa và có tiềm năng vô hạn để biến đổi tâm hồn con người. Chúng ta có chịu học hỏi để Lời Chúa biến đổi chúng ta theo kế hoạch của Thiên Chúa?
- Chúng ta đều mang trong mình sứ vụ ngôn sứ của Thiên Chúa khi chịu bí tích Rửa Tội. Chúng ta đã chu toàn sứ vụ của người gieo giống ra đi gieo Lời Chúa cho muôn người?
- Được sai đi để nói những gì Chúa truyền. Chúng ta có nói những gì Chúa truyền hay chỉ nói những gì chúng ta nghĩ? Hay chúng ta chỉ nói những gì làm hài lòng người nghe?


Thứ Ba, ngày 22 tháng 7 năm 2014

Đây là mẹ Ta và là anh em Ta


Người giơ tay chỉ các môn đệ mà nói: "Đây là mẹ Ta và là anh em Ta..." (Mt 12,49)


Lạy Chúa Giê-su, xin cho con được trở nên con cái, họ hàng thân thích trong Nhà Chúa bằng cách siêng năng lắng nghe và thực thi Lời Chúa mỗi ngày. Amen.

Thứ Hai, ngày 21 tháng 7 năm 2014

Làm sao để được Thiên Chúa yêu thương và trở thành người nhà của Ngài?



Thứ Ba Tuần 16 TN2, Thánh Maria Magdala 
Viết bởi LM. Anthony Đinh Minh Tiên, OP

Bài đọc: Mic 7:14-15, 18-20; Mt 12:46-50 (Jn 20:1-2, 11-18)

1/ Bài đọc I: 14 (Lạy Đức Chúa,) xin Ngài dùng gậy chăn dắt dân
là đàn chiên, là cơ nghiệp của Ngài,
đang biệt cư trong rừng giữa vườn cây ăn trái.
Xin đưa họ tới đồng cỏ miền Ba-san và Gi-le-ad
như những ngày thuở xa xưa.
15 Như thời Ngài ra khỏi đất Ai-cập,
xin Ngài cho chúng con thấy những kỳ công.
18 Thần minh nào sánh được như Ngài, Đấng chịu đựng lỗi lầm,
Đấng bỏ qua tội ác cho phần còn sót lại của cơ nghiệp Ngài?
Người không giữ mãi cơn giận, nhưng chuộng lòng nhân nghĩa,
19 Người sẽ lại thương xót chúng ta,
tội lỗi chúng ta, Người chà đạp dưới chân.
Mọi lỗi lầm chúng ta, Người ném xuống đáy biển.
20 Ngài sẽ bày tỏ lòng thành tín cho Gia-cóp,
và tình thương cho Áp-ra-ham,
như đã thề với tổ phụ chúng con từ thuở trước.

2/ Phúc Âm: 46 Người còn đang nói với đám đông, thì có mẹ và anh em của Người đứng bên ngoài, tìm cách nói chuyện với Người.
47 Có kẻ thưa Người rằng: "Thưa Thầy, có mẹ và anh em Thầy đang đứng ngoài kia, tìm cách nói chuyện với Thầy."
48 Người bảo kẻ ấy rằng: "Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi?"
49 Rồi Người giơ tay chỉ các môn đệ và nói: "Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi.
50 Vì phàm ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi."

2/ Phúc Âm (Jn 20:1-2, 11-18): 1 Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ.2 Bà liền chạy về gặp ông Si-môn Phê-rô và người môn đệ Đức Giê-su thương mến. Bà nói: "Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu."
11 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ,12 thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giê-su, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân.13 Thiên thần hỏi bà: "Này bà, sao bà khóc? " Bà thưa: "Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu! "14 Nói xong, bà quay lại và thấy Đức Giê-su đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giê-su.15 Đức Giê-su nói với bà: "Này bà, sao bà khóc? Bà tìm ai? " Bà Ma-ri-a tưởng là người làm vườn, liền nói: "Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về."16 Đức Giê-su gọi bà: "Ma-ri-a! " Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri: "Ráp-bu-ni! " (nghĩa là "Lạy Thầy").17 Đức Giê-su bảo: "Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ: "Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em"."18 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ: "Tôi đã thấy Chúa", và bà kể lại những điều Người đã nói với bà. 


GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Làm sao để được Thiên Chúa yêu thương và trở thành người nhà của Ngài?

Khi chứng kiến sự khôn ngoan cũng như uy quyền của Chúa Giêsu, một người cảm phục đã thốt lên: “Phúc thay dạ đã cưu mang Thầy và vú đã cho Thầy bú!” Chúa Giêsu trả lời: “Hạnh phúc hơn cho những ai nghe và giữ Lời Thiên Chúa” (Lk 11:27-28).
Các bài đọc hôm nay muốn nhấn mạnh đến điều kiện để được Thiên Chúa yêu thương, chăm sóc, và coi như người nhà là phải nghe lời và làm theo thánh ý Thiên Chúa. Trong bài đọc I, ngôn sứ Micah cung cấp nguồn hy vọng cho con cái Israel, nếu họ muốn được Thiên Chúa xót thương và giải thoát khỏi cảnh lưu đày. Họ phải nhận ra tình yêu trung thành của Thiên Chúa và ăn năn quay về với Ngài. Trong Phúc Âm, khi được báo cáo mẹ và anh em của Chúa Giêsu đang chờ Ngài ở ngoài, Chúa Giêsu cung cấp nguồn hy vọng cho khán giả: Mẹ và anh em Ta là tất cả những ai nghe và giữ lời Ta.

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:

1/ Bài đọc I: Thần minh nào sánh được như Ngài, Đấng chịu đựng lỗi lầm.

1.1/ Chính Thiên Chúa sẽ chăn dắt dân Ngài: Đây là những câu cuối cùng của Sách tiên tri Micah. Giống như phần đông các Sách Ngôn Sứ, Micah tuy thấy trước việc mất nước và những ngày lưu đày sẽ không tránh khỏi, nhưng ông cũng cho dân chúng một niềm hy vọng vào tương lai, nếu họ biết ăn năn hối cải.
Ông kêu gọi dân chúng nhìn lại quá khứ để biết những gì Thiên Chúa đã làm cho họ. Biến cố Xuất Hành ra khỏi Ai-cập là biến cố biểu lộ tình thương của Thiên Chúa dành cho họ. Trong biến cố này, Thiên Chúa đã làm những điềm thiêng, dấu lạ để đưa dân Israel ra khỏi nô lệ bên Ai Cập và đem vào miền đất Canaan phì nhiêu, chảy sữa và mật. Ngài cũng đồng hành với họ suốt 40 năm trường trong sa mạc. Biến cố này đã làm cho các dân chung quanh Israel phải khiếp sợ kinh hoàng.
Nếu họ ăn năn quay về, chính Thiên Chúa sẽ là mục tử chăn dắt dân chúng là đàn chiên, là cơ nghiệp của Ngài. Ngôn sứ đề cập đến hai vùng nổi danh mà người Do-thái quen thuộc: Bashan là ngọn núi cao nằm ở biên giới giữa Syria và Do-thái. Đây là một vùng đất màu mỡ vì sự kết tụ của đất và nhất là nước trào tràn khắp nơi. Nơi đây, nước từ trên núi tuyết của Bashan chảy xuống kết hợp với những sông của Syria trước khi tràn vào Biển Hồ Galilee. Bashan nổi tiếng về gỗ cây sồi, lý tưởng cho việc trồng lúa mì và chăn nuôi. Xuôi xuống miền Nam dọc theo sông Jordan là Gilead, vùng Transjordan. Vùng này cũng nổi tiếng về cây sồi, thông, và rất thích hợp cho việc chăn nuôi. Ngày nay, du khách đi dọc theo vùng này có thể thấy những cánh đồng chuối nối tiếp nhau.

1.2/ Thiên Chúa trung thành yêu thương cho dù con người phản bội.
(1) Thiên Chúa phải sửa phạt để con người biết nhận ra tội lỗi và quay trở về với Ngài, chứ không phải để tiêu diệt. Một khi con người đã nhận ra và quay trở lại, Thiên Chúa sẽ nguôi cơn giận và cứu họ, cho dù chỉ còn một số nhỏ còn sót lại.
(2) Ngài là Thiên Chúa của thương sót: Như một người cha, Thiên Chúa không vui mừng gì khi thấy con mình quằn quại trong đau khổ. Ngài cũng hiểu hoàn cảnh của con người: khi họ còn mang thân xác yếu đuối, tội lỗi là điều khó tránh khỏi. Điều cần thiết là phải biết nhận ra tội lỗi và thống hối ăn năn. Khi con người đã biết ăn năn quay về, Thiên Chúa sẽ tha thứ tất cả tội lỗi và phục hồi quyền làm con cho con người. Ngôn sứ diễn tả tình thương tha thứ của Thiên Chúa cho dân chúng: “Người sẽ lại thương xót chúng ta, tội lỗi chúng ta, Người chà đạp dưới chân. Mọi lỗi lầm chúng ta, Người ném xuống đáy biển.”
(3) Lời Thiên Chúa hứa với các tổ phụ Ngài sẽ thi hành: “Ngài sẽ bày tỏ lòng thành tín cho Jacob, và tình thương cho Abraham, như đã thề với tổ phụ chúng con từ thuở trước.”

2/ Phúc Âm: "Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi?"

2.1/ Thi hành thánh ý Thiên Chúa là cách thức để gia nhập gia đình Thiên Chúa.
Khi Chúa Giêsu đang nói với đám đông, thì có mẹ và anh em của Người đứng bên ngoài, tìm cách nói chuyện với Người. Có kẻ thưa Người rằng: "Thưa Thầy, có mẹ và anh em Thầy đang đứng ngoài kia, tìm cách nói chuyện với Thầy." Người bảo kẻ ấy rằng: "Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi?" Rồi Người giơ tay chỉ các môn đệ và nói: "Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi. Bất cứ ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi."
Khi nói những lời này, Chúa Giêsu không có ý khinh thường Mẹ Ngài hay mối liên hệ gia đình; nhưng Ngài muốn nhấn mạnh 2 điểm:
(1) Mọi người đều có thể trở thành phần tử của gia đình Thiên Chúa, nếu họ nhận ra và thực thi thánh ý của Thiên Chúa.
(2) Cách trở thành phần tử trong gia đình Thiên Chúa khác với cách của người đời. Theo cách của người đời, một người trở thành phần tử trong gia đình, hoặc bằng cách sinh ra trong gia đình, hoặc do gia trưởng trong gia đình nhận làm con nuôi (Jn 1:13). Theo cách của Thiên Chúa, một người trở thành con Thiên Chúa bằng cách làm theo thánh ý Thiên Chúa; hay một cách rõ nét hơn: bằng cách tin vào Đức Kitô là Con Thiên Chúa (Jn 1:12).

2.2/ Đức Mẹ là người thi hành thánh ý Thiên Chúa cách trọn vẹn: Giống như Chúa Giêsu, cả cuộc đời của Đức Mẹ là làm theo thánh ý Thiên Chúa. Chúng ta có thể trưng dẫn ba nét chính:
(1) Trong biến cố Truyền Tin: Khi sứ thần Gabriel hiện đến báo tin về Kế Họach Cứu Độ của Thiên Chúa. Mặc dù Mẹ đã khấn giữ mình đồng trinh; nhưng sau khi đã nhận ra thánh ý của Thiên Chúa, Mẹ đã khiêm nhường thưa với sứ thần lời Xin Vâng: "Này tôi là tôi tớ Chúa, xin làm cho tôi như lời sứ thần truyền" (Lk 1:38).
(2) Tại tiệc cưới Cana: Khi nhận ra sự lúng túng của đôi tân hôn vì hết rượu, Mẹ đến kêu cầu với Chúa: "Họ hết rượu rồi!" Mặc dù Chúa nói với Mẹ: "Thưa bà, chuyện đó can gì đến bà và tôi? Giờ của tôi chưa đến;" Mẹ vẫn căn dặn gia nhân: "Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo" (Jn 2:4-5).
(3) Khi tìm thấy Chúa Giêsu trong Đền Thờ: Sau ba ngày vất vả tìm thấy Chúa Giêsu đang ngồi giữa các thầy giáo và đàm thoại với họ, mẹ Người nói với Người: "Con ơi, sao con lại xử với cha mẹ như vậy? Con thấy không, cha con và mẹ đây đã phải cực lòng tìm con!" Người đáp: "Sao cha mẹ lại tìm con? Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao?"
Nhưng ông bà không hiểu lời Người vừa nói. Sau đó, Người đi xuống cùng với cha mẹ, trở về Nazareth và hằng vâng phục các ngài. Riêng mẹ Người thì hằngghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng (Lk 2:48-51).

2/ Phúc Âm: Cuộc hội ngộ giữa Chúa Giêsu và Bà Mary Magdala 

2.1/ Mary Magdala tiếp tục tìm xác Chúa: Trình thuật này tiếp tục trình thuật Bà chạy về báo tin cho các môn đệ, và Phêrô cùng Gioan đã chạy ra mộ và chạy về. Bà vẫn quanh quẩn bên mộ Chúa vì thương mến, và có lẽ vì tội nghiệp Chúa đã phải chịu cái chết đau khổ như thế, mà giờ đây vẫn chưa hết đau khổ, vì con người vẫn chưa tha cho xác chết của Ngài. 
            (1) Mary thấy sứ thần Thiên Chúa, nhưng không nhận ra họ: Bà đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ, thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giêsu, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân. Thiên thần hỏi bà: "Này bà, sao bà khóc?" Bà thưa: "Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu!" 
            (2) Mary nghe tiếng Chúa và nhìn thấy Chúa, nhưng không nhận ra Chúa: Đức Giêsu nói với bà: "Này Bà! sao bà khóc? Bà tìm ai?" Bà tưởng Chúa là người làm vườn, và nghĩ có thể ông đã lấy xác Chúa, liền nói với ông: “Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về.” 

2.2/ Mary Magdala nhận ra Chúa Giêsu. 
            (1) Nhận ra Thiên Chúa không bằng những gì nghe và thấy bên ngoài, vì Bà đã nghe và thấy Chúa như trình bày ở trên; nhưng bằng sự rung động từ trong trí óc và con tim. Thánh sử Gioan mô tả phút giây hội ngộ giữa Chúa Giêsu và Mary Magdala thật ngắn ngủi, nhưng vô cùng tuyệt vời. Đức Giêsu gọi bà: "Mary!" Bà quay lại và nói bằng tiếng Do-thái: "Rabbouni!" Chỉ có hai con tim đang yêu mới hiểu được ý nghĩa tuyệt vời của hai tiếng gọi này. Sự kiện Chúa gọi tên Bà gợi lại cho bà nhiều điều: Chúa đang sống, Ngài nhận ra Bà, Ngài hiểu sự đau khổ của Bà, và Ngài yêu thương Bà. Nhận ra tiếng gọi thân thương của người mình yêu mến trong khi đang tuyệt vọng đi tìm, còn gì xúc động và vui mừng hơn, Bà quay lại để nhìn Chúa. Khi nhận ra Chúa, bà chạy đến, gieo mình xuống ôm chân Ngài, và sung sướng kêu lên “Thầy của con.” 
            (2) Yêu Chúa không phải giữ chặt Chúa, nhưng làm theo những gì Ngài muốn: Hành động của Mary Magdala như thầm nói với Chúa: “Con sẽ không để Thầy xa con nữa.” Nhưng Đức Giêsu bảo bà: "Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ: "Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em."" 
            Khác với tình yêu con người, khi con người yêu ai, họ muốn giữ người họ yêu làm của riêng cho mình; tình yêu Thiên Chúa đòi con người tiếp tục cho Chúa đi, chứ không giữ Chúa lại làm của riêng cho mình. Con người tìm thấy niềm vui khi nhìn thấy mọi người yêu Chúa. Chúa Giêsu muốn bảo Mary: Nếu con thương Thầy, hãy làm cho nhiều người nhận biết Thầy! Thầy còn nhiều anh, chị, em mà con phải mang tin mừng đến cho họ. 
            (3) Bà Mary Magdala đi báo cho các môn đệ: "Tôi đã thấy Chúa!" và bà kể lại những điều Người đã nói với bà. Một khi đã tìm thấy và cảm nhận được tình yêu Thiên Chúa, con người trở thành kẻ hát rong, ca ngợi tình yêu Thiên Chúa cho mọi người được biết. Cuộc đời không còn gì lôi cuốn được người có tình yêu Thiên Chúa; họ sẽ không đánh đổi tình yêu này cho bất cứ điều gì. Chỉ có tình yêu này mới có sức mạnh đủ để họ làm chứng cho Chúa giữa bao nghịch cảnh: bắt bớ, roi đòn, tù đày, gươm giáo, và ngay cả cái chết. 

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:

- Thiên Chúa luôn trung thành yêu thương dù con người bất trung phản bội. Nếu chúng ta biết ăn năn quay về, Ngài sẵn sàng giơ hai tay để đón nhận chúng ta như những người con.
- Chúng ta trở thành con cái Thiên Chúa vì tin tưởng và làm theo thánh ý Ngài, chứ không phải vì liên hệ máu mủ hay vì bất kỳ lý do nào khác.


Dấu lạ trên cuộc đời con


"Thế hệ hung ác gian dâm đòi một dấu lạ! Nhưng sẽ không cho dấu lạ nào..." (Mt 12,39)


Lạy Chúa Giê-su, hằng ngày Chúa thực hiện biết bao dấu lạ trên cuộc đời con, xin giúp con nhận ra Chúa để thờ lạy, ngợi khen, chúc  tụng, tạ ơn. Xin giúp con luôn sám hối về tội lỗi con đã phạm, xin giúp con hoán cải đổi mới để xứng đáng là con Chúa. Amen.

Bụt nhà không thiêng; gần nhà gọi bụt bằng anh!



Thứ Hai Tuần 16 TN2, Năm Chẵn

Bài đọc: Mic 6:1-4, 6-8; Mt 12:38-42

1/ Bài đọc I: 1 Các ngươi hãy nghe điều ĐỨC CHÚA phán:
"Đứng lên! Hãy mở một vụ kiện trước các núi,
các đồi phải nghe tiếng của ngươi! "
2 Hãy nghe vụ kiện của ĐỨC CHÚA, hỡi các núi,
hỡi nền tảng vững bền của cõi đất, nghe đây!
Vì ĐỨC CHÚA đang kiện cáo dân Người,
Người tranh luận với Ít-ra-en.
3 "Dân Ta hỡi, Ta đã làm gì ngươi?
Ta đã làm chi khiến ngươi phiền lòng? Hãy trả lời cho Ta.
4 Phải chăng vì Ta đã đưa ngươi lên từ đất Ai-cập,
đã giải thoát ngươi khỏi cảnh tôi đòi,
đã sai Mô-sê, A-ha-ron và Mi-ri-am đến hướng dẫn ngươi? "
6 [Dân tự hỏi mình rằng: ]
"Tôi sẽ mang gì vào chầu ĐỨC CHÚA
và cúi mình trước Thiên Chúa tối cao?
Phải chăng tôi sẽ mang những lễ toàn thiêu,
những con bê một tuổi vào chầu Đức Chúa?
7 Phải chăng ĐỨC CHÚA ưa thích từng ngàn dê đực,
và hằng vạn suối dầu?
Phải chăng tôi sẽ dâng con trai đầu lòng để chuộc lỗi cho tôi,
dâng con ruột để đền tội cho chính mình? "
8 (Ngôn sứ đáp: )
"Hỡi người, bạn đã được nói cho hay điều nào là tốt,
điều nào ĐỨC CHÚA đòi hỏi bạn:
đó chính là thực thi công bình, quý yêu nhân nghĩa
và khiêm nhường bước đi với Thiên Chúa của bạn."

2/ Phúc Âm: 38 Bấy giờ có mấy kinh sư và mấy người Pha-ri-sêu nói với Đức Giê-su rằng: "Thưa Thầy, chúng tôi muốn thấy Thầy làm một dấu lạ."
39 Người đáp: "Thế hệ gian ác và ngoại tình này đòi dấu lạ. Nhưng chúng sẽ không được dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ngôn sứ Giô-na.
40 Quả thật, ông Giô-na đã ở trong bụng kình ngư ba ngày ba đêm thế nào, thì Con Người cũng sẽ ở trong lòng đất ba ngày ba đêm như vậy.
41 Trong cuộc phán xét, dân thành Ni-ni-vê sẽ trỗi dậy cùng với thế hệ này và sẽ kết án họ, vì xưa dân ấy đã sám hối khi nghe ông Giô-na rao giảng; mà đây thì còn hơn ông Giô-na nữa.
42 Trong cuộc phán xét, nữ hoàng Phương Nam sẽ đứng lên cùng với thế hệ này, và bà sẽ kết án họ, vì xưa bà đã từ tận cùng trái đất đến nghe lời khôn ngoan của vua Sa-lô-môn; mà đây thì còn hơn vua Sa-lô-môn nữa.


GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Bụt nhà không thiêng; gần nhà gọi bụt bằng anh!

Trong Cựu Ước, ngoài Sách tiên tri Jonah, ông cũng được đề cập đến trong 2 Kings 14:25: ông là con của Amittai, người Gathhepher. Ông hoạt động dưới triều Vua Jeroboam II, đồng thời hay sớm hơn Hosea và Amos; vì thế ông được kể là tiên tri sớm nhất trong các tiên tri. Trong Tân Ước, tiên tri Jonah được đề cập đến trong Matthew 12:38-41 và Luke 11:29-32. Một số học giả chủ trương chú giải sách của Jonah như một dụ ngôn hay so sánh và loại ra ngoài tính lịch sử của sách vì 2 lý do: (1) phép lạ quá lớn không thể xảy ra; và (2) thể loại của sách là tường thuật, không phải là tiên tri. Trong phụng vụ của Do Thái, Sách Jonah được đọc trong ngày Yom Kippur (Ngày Xá Tội), vào giờ nguyện ban trưa.
Một trong những điều quan trọng nhất của thần học Do Thái là (Teshuva): họ có khả năng ăn năn trở lại và được Thiên Chúa tha thứ. Và đây là điều chính yếu trong sách của Jonah. Ông không muốn Thiên Chúa tha thứ cho kẻ thù, và vì thế ông đã từ chối không kêu gọi dân thành Nineveh ăn năn trở lại; nhưng Thiên Chúa lại muốn ngược lại: Ngài không muốn kẻ có tội phải chết, nhưng muốn nó ăn năn thống hối và được sống.

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:

1/ Bài đọc I: Liên hệ giữa Chúa và Israel

1.1/ Thiên Chúa kiện Israel: Thiên Chúa truyền cho Micah đi nhắc lại cho Dân Chúa biết tình yêu chung thủy của Ngài dành cho họ với sự chứng kiến của núi đồi. Tại sao cần núi đồi làm chứng? Vì con người dễ thay đổi mau quên; nhưng núi đồi không thay đổi theo thời gian; chúng đã chứng kiến từ đầu Chúa đã yêu và làm cho dân Chúa những gì: Ngài đã mang dân từ đất nô lệ của Ai Cập vào vùng đất tự do đầy sữa và mật; Ngài đã gởi đến cho dân những nhà lãnh đạo và tiên tri để điều hành và giáo dục dân chúng như Moses, Aaron và Miram.
Thiên Chúa chưa một lần bội hứa hay làm phiền lòng Israel, thế mà họ đã quay lưng lại với Ngài. Họ đã đúc tượng con bê bằng vàng để thờ và nói với nó: Đây là đấng đã cứu ngươi ra khỏi cảnh nô lệ của người Ai-cập!

1.2/ Israel đáp trả tình yêu Thiên Chúa thế nào? Họ chỉ chú trọng tới hình thức và các lễ nghi bên ngoài. Họ nghĩ sẽ làm vui lòng Chúa bằng việc giữ các ngày lễ và dâng những của lễ toàn thiêu như: con đầu lòng, trâu bò một tuổi, không tì vết … Họ nghĩ sẽ làm vui lòng Chúa bằng ngàn chiên cừu hay vạn những con sông đầy dầu ôliu để Thiên Chúa tha thứ cho những xúc phạm và tội lỗi của họ. Thiên Chúa không muốn những điều này. Ngài không đòi Israel điều gì khác ngoài việc có lòng yêu mến nhân từ, thực thi công chính, và ăn ở khiêm nhường.

2/ Phúc Âm: Một số biệt phái và ký lục đòi Chúa làm một phép lạ để họ có thể tin vào Ngài.

2.1/ Dấu lạ Jonah: Những người này có thể đã chứng kiến hay ít nhất đã được nghe những lời Chúa dạy và về các phép lạ Chúa đã làm trong Israel. Đất Israelkhông lớn lắm; chỉ cần những tiếng đồn loan đi là mọi người đều biết. Hôm nay họ muốn thử thách Chúa để họ thấy tận mắt dấu lạ thì họ mới tin. Chúa từ chối không thỏa mãn lời yêu cầu của họ; nhưng Ngài hứa sẽ cho thấy một dấu lạ cả thể sau này.
Dấu lạ Jonah: Ông đã từ chối không đi giảng dạy tại Nineveh. Thay vì đó, đáp tàu đi Tarsus; và sau đó đã bị ném xuống biển và bị nuốt bởi một con cá voi. Ông ở trong bụng cá 3 ngày đêm và sau đó cá đã nhả ông ra trên bờ biển. Phép lạ nữa Chúa sẽ làm là họ sẽ chứng kiến Chúa cũng sẽ ở trong mồ 3 ngày 3 đêm và sau đó sẽ sống lại và ra khỏi mồ: một phép lạ chưa từng xảy ra bao giờ. Đó là cái chết, an táng, sống lại và lên trời của chính Ngài.

2.2/ Bụt nhà không thiêng: Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa đã thân hành đến và sống giữa dân để mặc khải, dạy dỗ những lời khôn ngoan chưa từng nghe của Thiên Chúa; đồng thời làm những phép lạ chưa từng thấy xảy ra từ tạo thiên lập địa đến giờ. Thế mà họ vẫn coi thường và thử thách Ngài như trong bài Phúc Âm hôm nay. Vì thế, Chúa cảnh cáo họ:
- Dân thành Nineveh sẽ tố cáo những người này cứng lòng vì họ đă ăn năn trở lại khi nghe Jonah giảng chỉ một lần; trong khi những người này đã được nghe và chứng kiến bao nhiêu phép lạ Người đã làm và vẫn không tin!
- Nữ Hoàng Phương Nam đã lặn lội từ xa và mang biết bao lễ vật đến triều công để được nghe sự khôn ngoan của Vua Solomon; trong khi thế hệ này đã không phải lặn lội đi xa; đã không phải trả một đồng, mà vẫn từ chối nghe lời khôn ngoan của Con Thiên Chúa!
Tại sao bụt nhà không thiêng? Có nhiều lý do; sau đây là một vài lý do chính:
(1) Đã quá quen nên không cảm thấy quí nữa và nghĩ đó là chuyện tự nhiên phải đến. Nghe Chúa giảng hay làm phép lạ lần đầu tiên, họ có thể sửng sốt và tin; nhưng nếu nghe và chứng kiến nhiều lần, họ sẽ nhàm chán và mất đi niềm tin ban đầu.
(2) Kiêu căng và vọng ngoại: Cái gì của người ngoài mới hay mới tốt; còn cái gì ở trong gia đình, làng mạc, quốc gia thì xem thường (Nathanael nói: ở Nazareth thì có gì hay? Những người Biệt phái tuy nhận ra sự khác thường nơi Chúa Giêsu; nhưng vẫn gạt đi và nói: người này không phải con ông thợ mộc Giuse và bà Maria; và anh em của ông không phải là người đồng hương với chúng ta sao? Và họ vấp phạm vì Ngài).
(3) Dạy và bắt thực hành những gì họ không thích; nhất là bắt phải từ bỏ những gì họ đã quá quen thuộc; nhất là lại tố cáo những bất công tội lỗi của họ. Con người có khuynh hướng chiều theo những gì dễ thực hành và lối sống dễ dãi hưởng thụ hơn.
Đức tin nhờ phép lạ là đức tin nhất thời. Chúa Giêsu nói với Thánh Thomas: “Phúc cho những ai đã không thấy mà tin.”

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:

- Chúng ta phải sống mối liên hệ mật thiết với Thiên Chúa, biểu tỏ qua cuộc sống công chính và bác ái với tha nhân. Mọi lễ nghi bên ngoài sẽ vô ích nếu chúng ta không sống những mối liên hệ này.
- Trong cuộc đời, chỉ một mình Thiên Chúa là Người yêu chúng ta đích thực và các vô vị lợi. Chúng ta đừng bao giờ phản bội tình yêu trung thành của Ngài.
- Chúng ta cần phải luôn biết kính sợ Thiên Chúa. Ngài không phải như một con người để rồi khi đã chán ngán chúng ta có thể gạt qua một bên. Ngài là Thiên Chúa duy nhất của cuộc đời. 


Xin Chúa gieo lúa tốt vào tâm hồn con


"Cứ để cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt." (Mt 13,20)


Lạy Chúa Giê-su, xin cho tâm hồn con là mảnh đất được Chúa gieo lúa tốt trổ sinh hoa trái và xin cho con cũng biết từ bỏ thói hư tật xấu của con chính là cỏ lùng trong lòng con để con xứng đáng là con của Chúa. Amen.

Thứ Bảy, ngày 19 tháng 7 năm 2014

LỜI NGUYỆN TÍN HỮU LỄ CHÚA CỨU THẾ (20/07/2014)



LỜI NGUYỆN TÍN HỮU
LỄ CHÚA CỨU THẾ (20/07/2014)
(Ga 3,13-18.21)

Linh mục chủ sự: (Chủ tế tùy nghi)

  Anh chị em thân mến! Hôm nay, Dòng Chúa Cứu Thế ở khắp nơi mừng lễ Chúa Cứu Thế, là dịp để chúng ta ca ngợi tình yêu Thiên Chúa. Vậy, trong tâm tình cảm tạ, tri ân, chúng ta cùng dâng lời nguyện xin:

Lời Nguyện (Xướng viên)

1/ Thế giới đang sống trong cảnh lầm than, khốn khổ vì tội lỗi, chúng ta cùng cầu xin Chúa Cha sai Đấng Cứu Thế đến giải cứu chúng ta.

Xướng: Chúng con nguyện xin Cha!      

2/ Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã sai Con Một để ai tin vào Con của Người thì được sống muôn đời. Chúng ta cầu xin Chúa Cha cho mọi thành phần Dân Chúa biết đặt niềm tin nơi Đấng Cứu Thế để được Người cứu độ.

Xướng: Chúng con nguyện xin Cha!      

3/ Nhân lễ Chúa Cứu Thế, chúng ta cùng cầu xin Chúa Cha cho Dòng Chúa Cứu Thế mang tước hiệu Chúa Cứu Thế, cách riêng Tỉnh Dòng Việt Nam, được phát triển đưa được nhiều người đến với Thiên Chúa và đưa Chúa Cứu Thế đến với mọi người.

Xướng: Chúng con nguyện xin Cha!     

4/ Thứ Sáu ngày 25/7/2014 lễ kính Thánh Giacôbê bổn mạng Linh mục phụ tá Xóm Giáo 4 và Xóm Giáo 5; Thứ Bảy ngày 26/7/2014 lễ kính Thánh Gioakim và Thánh Anna, là song thân của Đức Maria. Xin Cha ban nhiều ơn lành trên Ngài và những ai có mang Thánh hiệu.

Xướng: Chúng con nguyện xin Cha!      

Linh mục chủ sự: (Chủ tế tùy nghi)

 Lạy Cha là Thiên Chúa giàu lòng yêu thương, chúng con khiêm tốn và kính cẩn dâng lên Cha những ý nguyện trên cùng những ước nguyện riêng tư của mỗi người chúng con. Cúi xin Cha đoái nhận nhờ Đức Giêsu Kitô, Con Cha,  Chúa chúng con. Amen.












THÔNG BÁO CHÚA NHẬT XVI THƯỜNG NIÊN A LỄ CHÚA CỨU THẾ 20.07.2014

THÔNG BÁO

CHÚA NHẬT XVI THƯỜNG NIÊN A
LỄ CHÚA CỨU THẾ
20.07.2014

VPGX trân trọng thông báo:

1/ Chúa Nhật 20/7/2014, Lễ Chúa Cứu Thế, tước hiệu của Dòng Chúa Cứu Thế. Thánh lễ đồng tế mừng trọng thể vào lúc 6 giờ 30.

2/ Giáo Xứ Thu Qui thuộc Giáo Phận Vinh, một Giáo Xứ hầu hết là người nghèo, làm ruộng, luôn phải sống trong cảnh lũ lụt bão gió hằng năm.
Nhà Thờ xây dựng gần 100 năm, nay đã xuống cấp cần phải xây dựng để có nơi chỗ cử hành các nghi thức phụng vụ cho Cộng đoàn Dân Chúa tham dự. Trong tâm tình chia sẻ truyền giáo, đáp lời mời  gọi của Đức Cha Giáo Phận Vinh, đặc biệt của Đức Tổng Giám Mục Giáo Phận Sàigòn, Giáo Xứ có đặt thùng quyên giúp xây dựng trọn ngày Thứ Bảy 19/7 và Chúa Nhật 20/7/2014.

3/ Thứ Ba 22/7/2014, trước Thánh lễ 18 giờ 00, có 30 phút học hỏi về Tông Huấn Niềm Vui Của Tin Mừng của Đức Giáo Hoàng Phanxicô.

4/ Thứ Sáu 25/7/2014 Quí Tu Sĩ Dòng Chúa Cứu Thế tĩnh tâm, do đó Quí Cha không ngồi tòa và tiếp khách.

5/ Ngày 1/8/2014 tới đây Lễ Thánh Anphongsô, Đấng sáng lập Dòng Chúa Cứu Thế, Giáo Xứ có tổ chức hai ngày hội thảo được khai mạc vào lúc 19 giờ mỗi ngày như sau:

Ngày 30/7/2014

Đề tài 1: “Cái lý – cái tình trong cuộc sống”.
Người trình bày: Cha Giuse Nguyễn Trọng Viễn, Dòng Đa minh (OP).

Đề tài 2: “Nối mạng với Trời; nối mạng với đời”.
Người trình bày: Cha Giuse Lê Quang Uy, Dòng Chúa Cứu Thế (CSsR).

Đề tài 3: “Những vấn nạn liên quan đến đời sống hôn nhân và gia đình”.
Người trình bày: Cha Luy Nguyễn Anh Tuấn (Trung Tâm Mục Vụ Tổng Giáo Phận Sàigòn).

Đề tài 4: “Thái độ vô thần trong đời sống đức tin”.
Người trình bày: Cha Paul Lưu Quang Bảo Vinh, Dòng Chúa Cứu Thế (CSsR).

Ngày 31/7/2014

Đề tài 1: “Tái khám phá lòng thương xót của Thiên Chúa”.
Người trình bày: Frère Giuse Vũ Mạnh Quân, Dòng Lasan (FSC)

Đề tài 2: “Đức tin và các hiện tượng ngoại thường: bùa chú, cầu cơ, nhập hồn”.
Người trình bày: Cha Giuse Nguyễn Ngọc Bích, Dòng Chúa Cứu Thế (CSsR).

Đề tài 3: “Để yêu và yêu thật nhiều”.
Người trình bày: Một Linh mục Dòng Salesiens Don Bosco (SDB).

Đề tài 4: “Ngưởi trẻ và những gam màu tối trong bức tranh Hội Thánh”.
Người trình bày: Cha Giuse Nguyễn Thể Hiện, Dòng Chúa Cứu Thế (CSsR).

    * Xin đến đăng ký tại Văn Phòng Giáo Xứ mỗi ngày trừ Thứ Hai.

Xin quí cộng đoàn hiệp thông tham dự, hiệp lời tạ ơn cùng quí Cha, quí Thầy Dòng Chúa Cứu Thế, xin cho Dòng Chúa Cứu Thế,  cách riêng Tỉnh  Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam được phát triển về mọi mặt, đem nhiều người đến với Chúa Cứu Thế và đưa Chúa Cứu Thế đến với mọi người.

Đồng thời xin rộng lòng giúp xây dựng Nhà Thờ Thu Qui Giáo Phận Vinh.
VPGX