CHÂN THIỆN MỸ MẾN CHÀO CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM

Thứ Năm, ngày 29 tháng 9 năm 2016

Mừng sinh nhật Nhà Chầu tròn hai tuổi 05.06.2014


*Chân Thiện Mỹ xin gửi đến Cụ GB. Nguyễn Văn Viện niềm vui nho nhỏ khi đăng lại bài viết của Cụ cách đây hơn 3 năm trên trang VRNs ngày 06.06.2014

VRNs (06.06.2014) – Sài Gòn-  Ai sắp lên hai tuổi đây?
Xin thưa là Nhà Chầu Thánh Thể Giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, 38 Kỳ Đồng, quận 3, Sài Gòn, đã khai mở từ Tháng Kính Thánh Tâm Chúa Giêsu năm 2012.
Không ở trên cao và cũng không lộng lẫy như Lễ đài Giáo xứ. Nhà Chầu Thánh Thể nép mình lặng lẽ sau Đền Đức Mẹ, trong sân Hiệp Nhất, phủ bóng bởi những cây cùng độ tuổi. Trước đây là nhà kho của nhà thờ, được tu sửa, nâng cấp, tôn tạo nên Nhà Chầu Thánh Thể.
Những khi bạn muốn tiến hoa cho Đức Mẹ trên Lễ đài, bạn được lên 9 bậc thang. Còn khi bạn vào Nhà Chầu Thánh Thể, bạn phải bước xuống 9 bậc thềm, và chỉ có một cửa ra vào, có màn trắng che chắn. Vừa qua màn cửa, bạn đã nhìn thấy ngay hào quang Thánh Thể giữa Nhà Chầu sáng chói, những bình bông, lẵng hoa cung tiến hai bên Hào Quang Thánh Thể với sắc mầu rực rỡ; hoàn toàn cách ly với không gian bên ngoài. Vào đây chỉ có mình Chúa với bạn. Á nh sáng đèn cũng chỉ đủ đọc sách, nguyện ngắm. Quạt trên tường sử dụng theo nhu cầu để tránh lãng phí điện.




Trong một phiên chầu vào giờ Ngọ gần đây, người viết bài đã được chiêm ngắm Thánh Thể với khoảng 20 người, đến từ nhiều nơi. Tất cả đều tĩnh lặng nhìn lên Thánh Thể, thầm thĩ đọc kinh và cầu nguyện theo ý riêng mình, không một tiếng xì xào, một cử chỉ vô ý. Đã có không biết bao nhiêu người đến chầu Thánh Thể như thế này,  vào giờ này từ năm 2012 đến nay. Và còn bao nhiêu con cái Đức Mẹ chưa biết Nhà Chầu Thánh Thể để đến thờ lạy Chúa, chiêm ngắm Thánh Thể . Nhà Chầu có đủ tiện nghi, không chỉ có các tín hữu đến cầu nguyện mà còn các cô cậu học sinh sinh viên đến Nhà Chầu mang theo sách vỡ để ôn bài và dâng việc học hành thi cử cho Chúa. Ngài không chối từ một ai hằng ngày chờ đón mọi người không kể sang hèn, già trẻ đến với Chúa. Hằng ngày Nhà Chầu mở cửa từ 5 giờ 30 đến 22 giờ, quanh năm suốt tháng, xuân hạ thu đông.


Để chào mừng Nhà Chầu Thánh Thể lên hai tuổi, đệ nhị chu niên khai mở, ngay từ hôm nay trong tinh thần Phúc Âm Hóa Gia Đình, chúng ta hãy giới thiệu cho những ai chưa biết, mời gọi mọi người hãy tìm về bên Thánh Thể tạo nên một cộng đoàn cầu nguyện, sống tình yêu hiệp nhất thủy chung, phục vụ đời sống và hăng say loan báo tin mừng. Và để xứng danh là cộng đoàn dân Chúa Giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, chúng ta hãy tích cực, cố gắng tham gia cuộc rước kiệu Thánh Thể để mừng Sinh Nhật Lần Thứ Hai của Nhà Chầu Thánh Thể và hiệp dâng thánh lễ sau cuộc rước. Chúng ta cầu xin cho Nước Chúa được hiển trị, Nhà Dòng, Giáo xứ chúng ta ngày càng thăng tiến. Chúng ta đến với Thánh Thể Chúa để cầu nguyện cho việc trao tác vụ Linh mục sắp tới  của DCCT VN được hoàn thành tốt đẹp, cho xã hội, gia đình và quê hương VN chúng ta được an bình.

        Người con Gx Đức Mẹ Hằng Cứu Gíup Sài Gòn: G.B Nguyễn Văn Viện

                                                                05.06.2014

*Năm 1996, ĐGH Gioan Phaolô II đã đưa ra một lá thư mừng kỷ niệm 400 năm việc sùng kính 40 giờ. Ngài viết rằng : “Sự gần gũi với Chúa Kitô Thánh Thể trong thinh lặng và chiêm ngắm không tách chúng ta xa khỏi những người đương thời, trái lại, nó làm chúng ta mở ra trước những niềm vui và nỗi khổ của nhân loại, mở rộng trái tim chúng ta vươn tới toàn cầu. Bất kỳ ai cầu nguyện với Đấng Cứu độ Thánh Thể sẽ kéo toàn thế giới vào với Người và nâng lên cho Thiên Chúa”.
Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolo II




Đức Phanxicô: ‘Hãy vượt thắng những phiền muộn nơi tâm hồn bằng những lời cầu nguyện chứ không thể lạm dụng thuốc hay rượu chè’



Thứ Tư, 28-09-2016 | 09:37:10
Đức Thánh Cha Phanxicô cho biết việc thinh lặng và cầu nguyện chính là những phương thế hữu hiệu có thể giúp mỗi người chúng ta vượt qua những khoảnh khắc đen tối nhất trong cuộc đời hơn là lạm dụng những viên thuốc hay tìm đến rượu chè để có thể thoát khỏi những nỗi phiền muộn. Đó là lời chia sẻ của Đức Thánh Cha Phanxicô trong bài giảng Thánh Lễ cử hành sáng nay thứ ba 27/9 tại nhà nguyện Thánh Marta.
Lấy cảm hứng từ bài đọc thứ nhất thuật lại việc ông Gióp đã trải qua những nỗi phiền muộn nơi tâm hồn và ông đã giãy bày những nỗi thống khổ ấy trước mặt Thiên Chúa, bài giảng của Đức Thánh Cha tập trung đề cập đến những khoảnh khắc đen tối của những phiền muộn nơi tâm hồn mà tất cả chúng ta ai cũng đều phải trải qua trong những khoảnh khắc cuộc đời, đồng thời, Đức Thánh Cha đã giải thích những phương thế giúp mỗi người chúng ta có thể vượt qua chúng.
Ai trong chúng ta sớm hay muộn cũng đều phải trải nghiệm những giây phút đen tối trong cuộc đời
“Những phiền muộn nơi tâm hồn là một điều gì đó xảy ra với mỗi người chúng ta: nó có thể mạnh hay yếu tùy mức độ … nhưng cái cảm giác tối tăm nơi tâm hồn, sự tuyệt vọng, đánh mất niềm tin, thiếu khát vọng sống, không thể nhận ra cùng đích của đời sống con người, với những dao động nơi tâm hồn của một người và nơi tư tưởng của một ai đó. Những phiền muộn nơi tâm hồn khiến mỗi người chúng ta cảm giác như thể tâm hồn mình đang bị giằng xé, chúng ta có cảm giác như thể chúng ta không thể thành công, để rồi khiến chúng ta không còn thiết sống nữa: ‘Giá mà có thể chết đi thì tốt hơn!’. Đó chính là sự bùng nổ của ông Gióp. Thà chết đi còn hơn phải sống như thế này. Chúng ta cần hiểu rằng khi tâm hồn chúng ta bị bủa vây bởi những phiền muộn khiến chúng ta cảm thấy ngột ngạt: Điều này xảy ra với tất cả chúng ta … với mức độ mạnh hay yếu … ai trong chúng ta đôi khi phải trải nghiệm. Chứng ta cần phải nhận thức được điều gì đang xảy ra nơi tâm hồn mỗi người chúng ta”.
Đức Thánh Cha Phanxicô tiếp tục đưa ra những câu hỏi: “Chúng ta nên làm gì mỗi khi chúng ta trải nghiệm những khoảnh khắc đen tối như vậy, có thể là bi kịch nơi đời sống gia đình, có thể là một căn bệnh, có thể là một điều gì đó khiến chúng ta cảm thấy ghánh nặng?”. Cần lưu ý rằng một số người sẽ nghĩ đến việc uống một viên thuốc ngủ là có thể loại bỏ những vấn đề hoặc uống một, hai, ba hoặc bốn ly rượu”, Đức Thánh Cha cảnh báo rằng những phương pháp này là “vô ích và không thể giúp ích gì cho họ”. Thay vào đó – phụng vụ hôm nay cho chúng ta thấy những phương thế có thể giúp chúng ta vượt thắng những phiền muộn nơi tâm hồn này “khi chúng ta thiếu nhiệt huyết, chán nản và không có niềm hy vọng”.
Đức Thánh Cha cho biết cách thế có thể giúp chúng ta vượt thắng tình trạng này đó chính là việc cầu nguyện, cầu nguyện lớn tiếng, giống như ông Gióp đã từng làm, cầu nguyện liên lỉ cả ngày lẫn đêm cho đến khi Thiên Chúa nhậm lời.
“Đó là một lời cầu nguyện có thể chạm vào cánh cửa của Lòng Thương Xót với một sức mạnh phi thường! ‘Lạy Chúa, tâm hồn con đã quá ngao ngán bởi vô vàn những phiền muộn. Cuộc đời con như đã gần bên vực thẳm âm ty. Con là một trong số những người như đang đi xuống tử huyệt; con cũng chẳng còn đâu hơi sức nữa’. Biết bao lần chúng ta cảm thấy mình cũng lâm vào tình cảnh y như vậy, chẳng còn hơi sức nữa? Chính những lúc như thế, lời cầu nguyện xem ra rất hữu hiệu. Chính Thiên Chúa đã dạy chúng ta cách càu nguyện trong những giây phút kinh hoàng như vậy! ‘Lạy Chúa, Ngài đã xô con xuống hố sâu. Cơn thịnh nộ Ngài đè nặng trên con. Xin cho lời con nguyện cầu lên tôn nhan Ngài, lạy Chúa’. Đây chính là lời cầu nguyện và cũng là cách thế chúng ta nên cầu nguyện trong những khoảnh khắc đen tối nhất, ảm đạm nhất và giằng xé nhất trong cuộc đời mỗi người chúng ta. Đây là lời cầu nguyện chân thành nhất. Và điều này cũng đem lại một lối thoát cũng giống như ông Gióp đã làm với đứa con trai mình. Giống như một người con”.
Thinh lặng, gần gũi và cầu nguyện là những cách thể có thể giúp đỡ những ai đang đau khổ
Tầm quan trọng của sự thinh lặng, gần gũi và những lời cầu nguyện mà Đức Thánh Cha Phanxicô đề nghị chính là những phương thế hữu hiệu giúp chúng ta có thể hành xử mỗi khi phải đối diện với những ai đang phải trải qua những khoảnh khắc đen tối trong cuộc đời.
“Trước hết, mỗi người chúng ta phải tự nhận ra những khoảnh khắc phải đối diện với những phiền muộn nơi tâm hồn mình, mỗi khi chúng ta rơi vào cảnh tối tăm, đánh mất niềm hy vọng và tự hỏi mình tại sao. Thứ hai, chúng ta phải cầu nguyện cùng Thiên Chúa như bài đọc trích từ Thánh Vịnh 87 hôm nay dạy chúng ta cầu nguyện trong những khoảnh khắc đen tối cuộc đời. ‘Lạy Chúa, xin cho lời con nguyện cầu tỏa bay lên trước tôn nhan’. Thứ ba, mỗi khi chúng ta đến gần ai đó đang đau khổ, hoặc những người bệnh tật, hay những người đang phải trải nghiệm những nỗi phiền muộn nơi tâm hồn, chúng ta phải thinh lặng: nhưng phải là sự thinh lặng tràn đầy tình yêu thương, sự gần gũi và quan tâm. Hơn nữa, chúng ta không thể đem chuyện văn chuyện dài kể lể, điều đó vốn đã không thể giúp gì mà thậm chí nó còn có thể làm hại người khác”.
Đức Thánh Cha Phanxicô kết thúc bài giảng thánh lễ bằng việc nài xin Thiên Chúa ban cho mỗi người tín hữu chúng ta ba ơn cần kíp này: ơn biết nhận ra những phiền muộn nơi tâm hồn mình, ơn biết cầu nguyện mỗi khi chúng ta phải đối diện với những phiền muộn nơi tâm hồn, và sau cùng là ơn biết gần gũi cảm thông với những ai đang đau khổ khi họ phải đối diện với những phút giây khủng khiếp nhất của sự buồn phiền chán chường và vô vọng trong cuộc đời.
Minh Tuệ


Thứ Tư, ngày 28 tháng 9 năm 2016

NHÌN XA TRÔNG RỘNG (GB. Nguyễn Văn Viện 28.9.2016)



*Chân Thiện Mỹ check mail thì thấy bài của Cụ GB. Nguyễn Văn Viện 86 tuổi gửi sau đây. Xin được đăng lên !

Cách đây 8 năm, khi tôi phục vụ tại Hội Đồng Mục Vụ giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Sài Gòn với chức danh Tổng Thư Ký, nhiệm  kỳ 2005-2008,  tôi đã viết một bài có tên “Bạn đã biết chưa ?”. Mục đích của bài là giới thiệu với quý tín hữu xa gần hoặc bà con lương dân đến tham gia sinh hoạt giáo xứ biết có Hầm giữ xe, cả  “xế nổ và xế điếc”.        
Xuân qua thu lại đã 8 lần, tôi chưa nghe thấy một lời than phiền về tiện nghi, cung cách phục vụ của hầm gửi xe.
Chỉ trong tháng 8 và 9 năm 2016 đã hai lần có hầm giữ xe trong thành phố nhấn chìm xe của khách. Lần thứ nhất, trận mưa 26/8/2016 đã ngâm tôm suốt đêm nhiều ô tô bạc tỉ tại hầm giữ xe đường Phan Xích Long quận Bình Thạnh. Đến sáng hôm sau cảnh sát phòng cháy chữa cháy phải mang máy bơm rút nước đến cứu xe. Những tưởng chỉ  có thế nhưng không phải thế.

Ảnh có tính minh họa

 Đúng một tháng sau, chiều 26/9/2016 lại có trận  mưa, qua báo đài cho biết đó là trận mưa lớn nhất từ 1975 đến nay. Báo Thanh Niên ngày 27/9 chạy tít “Trận mưa khủng khiếp”. Trận  mưa này đã làm tắt thở hàng nghìn xe máy tại hầm gửi xe Nguyễn Siêu quận 1. Qua 16 giờ sau cơn mưa, nhìn những nhân viên giữ xe phải nước ngang thắt lưng hì hục đẩy xe lên nơi cao trả cho khách. Đã có lời than phiền “Họ lấy của tôi 7000đ một lần gửi, bây giờ họ nói do thiên tai. Thật là vô trách nhiệm.”
Ảnh có tính minh họa

Cùng hứng chịu trận mưa này, đường Bà Huyện Thanh Quan, đường Kỳ Đồng, ngay cả trong sân Đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, nước mênh mông ngấp nghé muốn bò qua cửa Đền, mãi đến gần 20 giờ  nước mới rút hết. Thế mà hầm giữ xe của giáo xứ  đi không ướt chân. Thật là đúng với câu
 “Có cứng mới đứng đầu gió”
. “Đứng đầu gió” ở đây là tầm  nhìn xa trông rộng của vị Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam đã thiết kế xây dựng hầm gửi xe này. Nói không ngoa, không có hầm giữ xe thứ 2 như thế này ở trong TP.HCM, Vì trên nóc hầm là sân Hiệp Nhất, nơi diễn ra hàng năm những sinh hoạt lớn của giáo xứ. Xin miễn kể  lại hầm giữ xe vì đã giới thiệu rồi. Ở đây chỉ muốn so sánh với những hầm giữ xe khác để chung vui với vị kỹ sư xây dựng ngày ấy là Linh mục Vinh Sơn Phạm Trung Thành, Nguyên Giám Tĩnh Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam. Mặc khác, để giáo xứ mạnh dạn thưa với con cái Đức Mẹ xa gần, nếu đến sinh hoạt tại giáo xứ gặp trận mưa như chiều 26/9/2016 thì cứ yên tâm đọc kinh cầu nguyện, năn nỉ ỉ ôi với Mẹ, không phải lo ra, vì xe của quý khách để trong hầm vẫn được giữ gìn như xe để ở nhà.
Và cũng xin quý khách đừng quên công lao thiết kế, xây dựng và phục vụ hết tình tại hầm giữ xe giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp Sàigòn.

Hầm Giữ Xe GX.ĐMHCG.SG (Ảnh chụp sáng 29.9.2016)











                                                                                28/9/2016

                                                                     GB. Nguyễn Văn Viện

Thứ Ba, ngày 27 tháng 9 năm 2016

SAU PHẠM TĂNG.




Chỗ ở của Phạm Trí gần bên thành đô, cuộc sống phú túc nhưng rất cộ độc, chỉ biết nhờ vào rượu chè làm vui.
Một hôm, sau khi uống rượu say khướt thì vi phạm lệnh cấm đi đêm của thành đô, Bao tri phủ thăng đường hỏi tội:
- “Tổ tiên của ngươi có làm quan lớn không ?”
Trí trả lời:
- “Có ạ ! Tôi là hậu duệ của thừa tướng ạ !”
Bao công hỏi:
- “Tổ tiên của ngươi ai làm thừa tướng ?”
Phạm Trí nói:
- “Là Phạm Tăng ạ !”
Bao công chút xíu nữa là cười lớn, nói:
- “Phạm Tăng và nhà ngươi cách xa mười mấy đời không thể gần, làm sao có thể kéo xuống làm tổ tiên chứ ?”
Thế là ra lệnh đánh hai mươi hèo, mọi người đều cười lớn.
(Sự Lâm Quảng ký)

Suy tư 27:
Ở đời có người “thấy người sang bắt quàng làm họ” nên đã bị người ta chê cười, thường đó là hạng nịnh bợ; có người tuy không quen biết với ai, nhưng đã dùng tiền của vật chất và uy quyền của mình (hoặc của người khác) để ép buộc người khác có họ hàng với mình để mà lợi dụng họ, cả hai hạng người này đều đầy tràn cả trên mặt đất, nhất là những nơi mà tiền bạc là chủ nhân ông.
Có người lại ngược đời hơn, không nhận người thân là có họ hàng với mình, vì người ấy quá nghèo khổ, vì người ấy quá đơn côi, hạng người này trong xã hội tuy ít nhưng vẫn có, mà cụ thể là có những đứa con tuy không chối bỏ cha mẹ mình, nhưng cung cách sống với cha mẹ thì người ta ai cũng biết là họ rất bực mình vì cha mẹ quá quê mùa, cha mẹ quá nghèo nàn, xuất thân từ cái lý lịch bần nông, cho nên họ sợ mà che giấu đi cả lý lịch của cha mẹ mình.
Có nhiều tín hữu, vì quá coi trọng của cải vật chất, cho nên đã từ chối không nhận Thiên Chúa có “họ hàng” với mình, họ thờ ơ trước lời mời gọi hối cải của Thiên Chúa, họ dửng dưng trước nỗi đau khổ của Đức Chúa Giê-su nơi người anh em đồng loại; cũng có nhiều tín hữu chỉ nhận Thiên Chúa làm “họ hàng” trong hai ngày lễ giáng sinh và lễ phục sinh mà thôi, vì họ sợ mắc cở với mọi người.
Đừng ngại nhận Thiên Chúa có “họ hàng” với mình, nhưng hãy vui mừng hân hoan vì được Thiên Chúa yêu thương đón nhận chúng ta làm con cái của Ngài.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư
--------------
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info

Người Việt âm thầm ra nước ngoài: ‘Cuộc di cư đau lòng’




25.09.2016

Tiến sĩ Nguyễn Phương Mai nói, khi người dân thấy trong đời sống thực của họ cái gì cũng có thể mua được, thậm chí nếu không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền, thì điều đó cũng đã lan vào cả trong chùa chiền.
Chia sẻ

 Chị là người phụ nữ có cá tính mạnh, thích dịch chuyển, đồng thời là tác giả của bộ sách du ký “Lên đường với trái tim trần trụi” gồm 2 cuốn “Tôi là một con lừa” kể về chuyến đi lần theo dấu vết di cư của loài người và “Con đường Hồi giáo” thuật lại hành trình đến 13 nước vùng Trung Đông.
PGS Tiến sĩ Phương Mai là người đưa ra khái niệm “tị nạn niềm tin” giữa lúc ngày càng có nhiều cuộc di cư, trong đó có nhiều người Việt, đang diễn ra trong thời gian gần đây. Theo chị, không có một cuộc chiến niềm tin nào cả, nhưng có sự giao hàm giữa khủng hoảng đức tin và khủng hoảng niềm tin, một trong những căn nguyên của cuộc tị nạn thời bình này.
Từ “khủng hoảng đức tin”…
Chị Phương Mai cho biết, cũng giống như rất nhiều người Việt khác, chị lớn lên trong một gia đình theo tam giáo. Chị nói "tín ngưỡng của Việt Nam nằm trong máu thịt người Việt rồi. Không chỉ các quan chức mà cả những người làm kinh tế, ở nơi nào mà họ tìm được sự phù trợ thì họ sẽ tìm đến để cúng bái".
Chị nói thêm, khi người dân thấy trong đời sống thực của họ cái gì cũng có thể mua được, thậm chí nếu không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền, thì điều đó cũng đã lan vào cả trong chùa chiền. Bây giờ đi vào chùa không còn là để vãn cảnh nữa mà gần như là một sự cạnh tranh, hối hả, bon chen nhau đặt đồ cúng, rồi nhét tiền lẻ vào tay tượng ở khắp nơi trong chùa.
Chị chia sẻ: “Chùa chiền mà như chiến trường thì có thể thấy họ có cái nhìn hơi sai khác về đức tin, về tôn giáo, về tín ngưỡng. Có thể họ thấy quan lại ở ngoài thực tế cuộc sống có thể mua được, thậm chí thánh thần cũng có thể mua được thì có thể giải thích cho khủng hoảng niềm tin, khi niềm tin vào cuộc sống không có.”
…đến “tị nạn niềm tin”
PGS Tiến sĩ Phương Mai tâm sự, những người bạn của chị khi thấy bi quan với thực tế cuộc sống, họ đi tìm một nơi để thư thái tâm hồn bằng cách vào chùa chiền thì cũng nhìn thấy một thực tế không khác gì mấy. Họ sẽ tự hỏi ở đâu họ có thể tìm thấy sự công bằng, văn minh, tương lai cho con cái của họ.
Chị kể câu chuyện về một người bạn đã lên kế hoạch rất chi tiết và cẩn thận cho cả gia đình đi định cư ở nước ngoài. Người bạn này có một công việc ổn định, gia đình hạnh phúc, có vài căn nhà ở trong Sài Gòn và ngoài Hà Nội, nhưng “bạn ý không muốn con cái phải sống cuộc sống đôi khi phải gù lưng thì mới sống ổn”. Và vấn đề quan trọng là người bạn đó "sợ con cái họ không có đủ thời gian để hưởng thành quả của một xã hội văn minh cho trọn".
Chị đưa ra khái niệm “tị nạn niềm tin” sau buổi trò chuyện với người bạn này.
Chị Nguyễn Phương Mai là Phó Giáo Sư Tiến sĩ chuyên ngành giao tiếp và quản trị đa văn hóa, hiện đang giảng dạy tại Đại học Khoa học Ứng dụng Amsterdam, Hà Lan.
Khi được hỏi có phải chính chị cũng đang “tị nạn niềm tin” không, chị Phương Mai cho biết, chị quyết định ra nước ngoài sinh sống và làm việc là vì lý do cá nhân. Chị đi theo tiếng gọi của tình yêu. Mặc dù vậy, đôi khi chị cũng tự vấn liệu mình có mất niềm tin vào tương lai của chính mình ở Việt Nam hay không, và câu trả lời hiện nay vẫn là không.
Tuy nhiên, chị cũng thừa nhận đó là một câu hỏi khó, chỉ có thời gian và thực tế mới trả lời được bởi nếu về Việt Nam sống và hàng ngày phải đối mặt với những điều chướng tai gai mắt thì chưa chắc chị vẫn có thể giữ nguyên câu trả lời đó.
Chị nói: “Nếu quay trở lại Việt Nam sống và hàng ngày phải đối mặt với những cái khó khăn, những điều chướng tai gai mắt, phải gù lưng mà sống thì chưa chắc đâu. Có thể lúc đó tôi cũng lại giống như những người bạn tôi, cũng lại mất niềm tin thì sao?”
“Cái vấn đề là chúng ta sống trong môi trường tham nhũng, sống trong môi trường gù lưng, gần như thành Chí Phèo ai cho tao lương thiện, sống trong xã hội mà ai cũng cho rằng phải đút lót thì công việc mới suôn sẻ. Nếu tôi phải đối mặt với cái thực trạng như thế thì cũng không đủ tự tin để mà giữ vững cái ý nghĩ mình có thể nhìn thấy tương lai ở Việt Nam, mình có thể tin mình tồn tại, mình sống hạnh phúc, mình theo đuổi những cái đam mê của mình khi trở lại Việt Nam.”
Số liệu của Tổ chức Di cư Quốc tế và Vụ Liên Hiệp Quốc về Vấn đề Kinh tế và Xã hội cho thấy, từ năm 1990 đến năm 2015 có hơn 2,5 triệu người Việt Nam di cư ra nước ngoài. Như vậy, trung bình mỗi năm có khoảng 100 nghìn người Việt di cư.
Vậy câu hỏi đặt ra là đất nước không còn chiến tranh nữa, kinh tế cũng tốt hơn, thì tại sao họ lại bỏ đi?
Theo PGS Tiến sĩ Nguyễn Phương Mai, cuộc di cư này diễn ra âm thầm và không phải ai cũng biết đến, nhưng nó lại là cuộc di cư đau lòng. Đau lòng hơn cả so với cuộc di cư của các thuyền nhân Việt Nam. Chị cho biết:
“Chúng ta đang có một cuộc di cư khác, một cuộc di cư thứ hai âm thầm hơn. Không ai bắt buộc họ cả, họ cũng chẳng chạy trốn một cái xã hội, một cái chế độ nào cả, nhưng mà họ đi tìm đến vùng đất mới vì ở nơi đó tốt đẹp hơn, như người ta nói là đất lành chim đậu và con số này khá là cao. Khi họ di cư ra nước ngoài, họ mang theo rất nhiều thứ mà chúng ta đang cần, không những là sức người sức của mà còn là kiến thức, tài năng.”

 Chị Nguyễn Phương Mai là Phó Giáo Sư Tiến sĩ chuyên ngành giao tiếp và quản trị đa văn hóa, hiện đang giảng dạy tại Đại học Khoa học Ứng dụng Amsterdam, Hà Lan.

Chị Phương Mai chia sẻ niềm tin là thứ được xây dựng và bồi đắp từng chút một. Nó không phải là sự va chạm, đối đầu giữa hai khái niệm hoặc hai chủ thể mà nó là sự trôi dần đi, mòn dần đi. Chị nói “người ta không thể tìm thấy niềm tin ở đây thì người ta sẽ cố gắng tìm niềm tin ở nơi khác”. Phải chăng đó là lý do vì sao có một cuộc “tị nạn niềm tin” đang âm thầm diễn ra ở Việt Nam?


Thứ Hai, ngày 26 tháng 9 năm 2016

Lần đầu tiên trải nghiệm JAMUN 26.9.2016

Cụ Nguyễn Văn Viện phát biểu

26.9.2016

Lần đầu tiên, Cụ Nguyễn Văn Viện 86 tuổi đã đến trải nghiệm 3 sản phẩm của JAMUN tại 282 Cách Mạng Tháng 8 - Phường 10 - Quận 3 ngày Thứ Hai 26.9.2016.

Sau đây là một số hình ảnh do Chân Thiện Mỹ ghi lại như là một kỷ niệm dành riêng cho Cụ, một niềm vui nho nhỏ bênh cạnh những niềm vui lớn hơn. Niềm vui lớn đó là các khách hàng, các ba mẹ đã giảm được bệnh hoặc hết hẳn bệnh khi kiên trì chọn JAMUN là nhà, đón nhận trọn bộ sản phẩm về gia đình của mình như là "Một Bệnh Viện Đa Khoa". Mong thay Cụ hiện diện cùng với các ba mẹ những ngày sắp tới...

Được biết, ngày mai Thứ Ba 27.9.2016 là ngày Hội Thảo định kỳ, chính Ngài Tổng Giám Đốc (người Hàn Quốc) sẽ thuyết trình giúp khách hàng có những kiến thức căn bản về sức khỏe hầu an tâm khi đến với JAMUN. Trung bình mỗi lần thuyết trình có khoảng gần 400 khách hàng từng đến trải nghệm sản phẩm. Mỗi người khi ra về được tặng 01 viên đá 6 cạnh, một món quà nho nhỏ nhưng hiệu quả không nhỏ chút nào đối với sức khỏe của khách hàng, đặc biệt đối với những ba mẹ đã dùng viên đá này!
Chân Thiện Mỹ mong ước Gia Đình JAMUN luôn phát triển để góp phần hỗ trợ sức khỏe cho mọi người trong môi trường quá nhiều ô nhiễm như hiện nay của Quê Hương VN mến yêu!

Chú thích 1: Đồng cảm với tác giả, Chân Thiện Mỹ xin đăng lại đây Email đã nhận được:

Kinh gui Anh,
Chùm ảnh về gia đình Jamun thật đẹp, phong phú , sâu sắc, yêu thương và mang đậm chất nhân văn. Thành thật cám ơn anh đã thay mặt các ông bà, anh chị, em qua những hình ảnh này thứ nhất là quảng bá, thứ hai là bày tỏ sự biết ơn sâu sắc đến công ty Jamun. Một lần nữa xin cám ơn anh đã chia sẽ .
Em Vinh, Hằng.

nguyen85@gmail.com

Chú thích 2: Sau khi khám chữa bệnh ở Bệnh Viện về, lúc 16 giờ 30 ngày 27.9.2016, Chân Thiện Mỹ check mail và tiếp tục nhận được  ý  kiến của Anh Chị Vinh, Hằng sau đây, Chân Thiện Mỹ xin ghi lại và có lời đáp cũng xin đăng lên như sau:

*Kinh gui anh,
Em nghi rang khong nhung giỏi thieu blog cho ba, me gia dinh Jamun, ma neu duoc anh co the cho moi nguoi biet ve cong ty Jamun de nhung ai quan tam đen súc khoe cua minh co the biet đen va trai nghiêm su ky dieu ve nhung san pham cua cong ty nua, phai khong anh ? Em Vinh.

*Anh chị có những lý do tốt đẹp tôi đã đọc và hiểu ý anh chị.
Tôi (Chân Thiện Mỹ) đăng cũng có những lý do riêng của tôi.
Gia đình JAMUN một tập thể mà mỗi cá nhân đều có những suy nghĩ  riêng, về mặt tìm cho mình có sức khỏe ai cũng muốn thế, nhưng còn nhiều vấn đề khác kể cả vấn đề anh chị đề nghị với tôi, có những người không nghĩ như anh chị, không nghĩ như tôi... Chỉ mong có sự bình an, êm vui, và vài người đồng cảm với mình cũng là một sự an ủi.
JAMUN là một công ty lớn có tầm vóc liên quốc gia, họ dày kinh nghiệm tổ chức và chuyên môn nghiệp vụ, ít nhất cũng 18 năm như lời của Ngài Tổng Giám Đốc CHO YOUNG IL đã nói. JAMUN có chủ đích của họ, nhưng tựu trung đây là cơ sở kinh doanh dựa trên lợi nhuận, cách họ làm có thể giúp cho người nghèo nương theo người giàu mà hưởng phúc lợi xã hội, cụ thể là có sức khỏe... Ngài Tổng Giám Đốc đã từng nói với khách hàng là, ba mẹ đừng biết ơn chúng tôi mà hãy biết ơn những ba mẹ mang sản phẩm về hỗ trợ sức khỏe cho gia đình và những người thân. Anh chị khỏi phải lo giùm JAMUN... mà chỉ lo sao mình vui với JAMUN, đồng hành vớI JAMUN và được khỏe mạnh là tốt rồi.
Kế hoạch tôi đến với JAMUN khá liên tục trong vòng 3 tháng mà nay còn chưa đầy 1 tháng, vì tôi có những lý do riêng của mình nên sẽ không liên tục đến với JAMUN như hiên nay.
Bệnh của tôi chia sẻ với JAMUN là bệnh thấy được trên tay trái, trên cột sống cổ, cột sống lưng, trên khả năng làm việc của đôi tay, trên đi đứng của đôi chân... nhưng những bệnh khác, tôi chữa chuyên khoa là chính, những bệnh này âm thầm nhưng rất nguy hiểm cho tính mạng... mà mặt nào đó... JAMUN chỉ hỗ trợ kéo dài sự sống, như các mầm bệnh ung thư !
Mong rằng các ba mẹ và JAMUN hiểu được thiện ý của anh chị, của tôi (nghĩa là không hiểu lầm tai hại dựa vào những ý vừa nêu trên.
Cảm ơn anh chị đã quan tâm, gợi ý !
PVL






Nhâm nhi cafe trước giờ "lên đường"

Xếp hàng như mọi người trước 7 giờ sáng



Mẹ đã thuyết phục được bố đến JAMUN
(Tác giả Email ở trên)


Cụ Nguyễn Văn Viện ngồi bên trong khán phòng cạnh Nhạc Sĩ Hà (khiếm thị)




Nhạc sĩ Hà (Bố Hà) đề nghị được chụp ảnh chung với thông dịch viên JAMUN


Cụ Nguyễn Văn Viện cũng được Cô thông dịch viên ưu ái quan tâm.

Chị em cùng chọn JAMUN là NUMBER ONE

Cụ Nguyễn Văn Viện đã thực sự hiện diện cùng JAMUN

Những khách hàng quen thuộc







Trợ lý Giám Đốc JAMUN đang hướng dẫn "các tân binh - nhân viên mới" kỹ thuật chuyên môn



Quan sát để phục vụ


Trợ lý Giám Đốc JAMUN (trên)

Một trợ lý khác (nữ, trái)

Khách hàng trải nghiệm Đệm vàng 6 cạnh đôi (trái)


Khách hàng khiếm thị (2 người bên phải)

Quan sát...



Múa dẻo giúp vui

Cụ Nguyễn Văn Viện trải nghiệm đeo đai Hokma


Khách hàng chia sẻ trải nghiệm

Phát biểu, chia sẻ với tư cách thành viên mới trước Gia đình JAMUN

Vợ:: Anh hãy quyết tâm đi cùng em trọn con đường JAMUN nhé !
Trải nghiệm Đêm vàng 6 cạnh đôi đào thải độc tố, tăng thân nhiệt...




Trải nghiệm giường Laser Docter JAMUN uốn nắn cột sống...