CHÂN THIỆN MỸ MẾN CHÀO CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM

Thứ Tư, ngày 27 tháng 8 năm 2014

Vợ hiền là số tốt phận may




“Phúc thay ai cưới được vợ hiền, tuổi thọ sẽ tăng lên gấp đôi.Vợ đảm đang khiến chồng được sung sướng,được an vui suốt cả cuộc đời. Vợ hiền là số tốt phận may, dành cho những người kính sợ Đức Chúa…” (Hc 26, 1-3).


Lạy Thánh nữ Mô-ni-ca, xin cầu bầu cho vợ chồng con trước mặt Chúa để đời sống hôn nhân gia đình của chúng con luôn bền vững như ý Chúa muốn. Amen.

Ngày 27/08: Thánh nữ Monica






Thánh nữ MONICA
(331 - 387)
Hôm nay tôi muốn được chia sẻ đôi điều với anh chị em, đặc biệt với những ai được mang danh hiệu cao quí là Mẹ.
Khi viết về người Mẹ một nhà văn Pháp đã có những lời diễn tả như thế này: “Bà mẹ không phải như một họa sĩ vẽ cái đẹp lên tranh, không như một nhà điêu khắc chạm hình trong đá, không như nhà văn diễn đạt tư tưởng hay bằng những lời chọn lọc, cũng không như một nhạc sĩ ký thác tâm tình đẹp trong tiếng đàn. Phận sự của bà mẹ chính là nhờ ở sức Chúa giúp đỡ, hình thành nên trong linh hồn những người con hình ảnh của Chúa trên trời."
Vâng kính thưa anh chị em
Có lẽ không có lời nào hay hơn thế để mô tả về một người mẹ, một người mẹ rất nổi tiếng trong Giáo Hội mà hôm nay chúng ta mừng kính. Đó là thánh nữ Monica.
Chúng ta chỉ biết Thánh Mônica qua quyển Tự Thuật của người con là Thánh Augustino. Bà sinh khoảng năm 332 ở Tagaste miền bắc Châu Phi, là con trong một gia đình có đạo. Lúc 18 tuổi, bà phải kết hôn với một người ngoại tên là Patricius theo ý của gia đình và sau đó sinh được 3 người con: người con cả là Augustinô. Bà luôn theo dõi sự phát triển của con với niềm vui lẫn âu lo. Bà đã phải khóc lóc vì thấy nơi người con của bà có những dấu hiệu sai lạc về luân lý và tinh thần. Dầu vậy bà luôn luôn lấy tình thương khuyên nhủ con. Sau một thời gian quá dài nhưng chưa chinh phục được người con của mình, bà đã được một vị Giám mục, nói chính xác là thánh Ambrosiô, đã an ủi bà: "Không lẽ một người con đã làm cho bà rơi biết bao nhiêu nước mắt, lại phải hư mãi sao?".
Như vậy là chúng ta thấy không những bà đã lo lắng cho chồng để ông được trở lại đạo một năm trước khi ông qua đời, khoảng năm 371. Rồi sau khi chồng mất, bà đã từ Roma theo người con cả Augustino lên tận Milan nơi ông dạy học để ở nơi đây Bà được chứng kiến cảnh con của mình từ bỏ lạc giáo trở về với Chúa, chịu rửa tội vào đêm Vọng Phục Sinh năm 387 dưới sự hướng dẫn và dìu dắt của Giám Mục Ambrôsiô. Sau khi trở lại, Augustinô, em và mẹ đã quyết định trở về Tagaste.
Mùa thu năm 387 cả ba mẹ con từ bỏ Rôma, lên đường về Châu Phi. Chúng ta hãy nghe chính Augustinô thuật lại những giờ sau hết của mẹ mình trên dương thế: "Con không nhớ rõ con đã trả lời làm sao. Nhưng phỏng năm ngày sau, hay hơn một chút, mẹ con ngã bệnh sốt rét. Đang khi nằm bệnh, thì ngày nọ ngài bất tỉnh, không còn nhận ra những người chung quanh. Chúng con chạy tới thì ngài tỉnh lại ngay, nhìn con và em con đang đứng đó; ngài có vẻ tìm kiếm cái gì đó và bảo chúng con : “Mẹ ở đâu thế này?”
Rồi thấy chúng con buồn sầu và lo sợ, ngài nói: "Các con hãy nhớ chôn mẹ ở nơi đây!' Con thinh lặng và kìm hãm nước mắt. Nhưng em con nói mấy lời tỏ ý ước ao thấy ngài được chết tại quê nhà hơn là ở tha hương. Nghe thấy vậy, ngài tỏ vẻ không bằng lòng. Ngài quắc mắt nhìn em con, vì nó đã có những tư tưởng như vậy, rồi nhìn con mà nói: "Con xem, nó nói như vậy đó!” Đoạn ngài bảo hai chúng con: "Các con chôn xác này ở đâu cũng được; các con đừng quá lo về việc đó. Mẹ chỉ xin các con một điều, là bất cứ các con ở đâu, các con hãy nhớ đến mẹ trước bàn thờ Chúa". Sau khi cố gắng nói được điều đó rồi, mẹ con ở lặng và cơn bệnh gia tăng, làm cho ngài càng đau đớn. Vậy, sau khi thụ bệnh được 9 ngày, thì linh hồn thánh thiện và đạo đức đó đã lìa khỏi xác: ngài được 56 tuổi còn con được 33 tuổi" đúng tuổi sống trên đời của Chúa Giêsu.
Augustinô đã chôn cất mẹ tại Ostia.
Sau này khi nhớ về cái chết của Mẹ mình Augustinô đã viết: "Con mất mẹ cách đột ngột, nhưng con cảm thấy an ủi khi dâng cho Chúa nước mắt con khóc mẹ. Con dâng nước mắt ấy cầu nguyện cho mẹ con. Nếu ai đoán xét con, phạm tội vì khóc thương một bà mẹ chết đi và tạm thời mắt con không còn trông thấy được nữa, thì con xin họ nhớ rằng chính bà đã khóc than biết bao năm trường để mắt bà được trông thấy con sống lại với Chúa, xin họ đừng nhạo cười con, nhưng xin họ cũng khóc lóc vì tội lỗi con đã phạm trước mặt Chúa. Chúa là cha của tất cả anh chị em chúng con trong Đức Kitô.
Ngày nay xác bà được dời về thánh đường kính Thánh Augustinô tại Rôma.
Vâng đó là cuộc đời của người mẹ thánh. Và sự thánh thiện đã đổ tràn qua người con. Một niềm vui vô cùng lớn lao nhưng là một niềm vui phải trả bằng một giá thật lớn. Rõ ràng một người mẹ nhờ ở sức Chúa giúp đỡ hình thành nên trong linh hồn người con của mình hình ảnh của Chúa trên trời."
Hình như số phận của những người làm mẹ muốn cho con của mình được thành đạt, thành đạt trong cuộc sống đời thường hay thành đạt trong lãnh vực thiêng liêng đều phải như thế.
Ông Comolet Sue, nhà giáo dục danh tiếng, đã điều tra và kể lại trong bản báo cáo về Hội Hôn nhân Thiên Chúa giáo ở Pháp câu truyện này:
Có lần ông gặp một bà góa. Các con bà giữ đạo sốt sắng và thành công một cách vinh quang trên đường đời. Ông hỏi bà :
- Bà đã làm gì trong công việc giáo dục con cái bà? Bà đã dìu dắt con bà một cách thực tế như thế nào trong cuộc đời? Bà đã một mình làm tròn sự nghiệp phức tạp ấy!
Bà trả lời cách gọn gàng, giản dị:
 - Tôi không biết.
Ông gặng hỏi:
 - Bà giấu đấy chứ? Các con trai bà đã làm cách nào để tạo được những địa vị danh giá mà đồng thời vẫn là tín đồ đáng nể phục? Các con bà hình như rất bằng lòng với cuộc sống của mình. Có bao bà phải thất vọng không ...?
Bà mỉm cười và hỏi:
 - Ông có tin tưởng Thiên Chúa không?
 - Chắc là Thiên Chúa cai trị sóng gió, nhưng nếu bà không biết lo liệu thì thuyền cứ chìm.
 - Lo liệu phòng ngừa là phải cầu nguyện cho nhiều.
 - Không đủ, thưa bà. Bởi chắc không phải lúc nào bà cũng chắp tay quỳ gối trong nhà thờ?
Bị hỏi dồn, bà nói thiệt:
 - Ngày chồng tôi chết, để lại cho tôi mười đứa con nhỏ, đứa lớn chưa đầy 15 tuổi. Tiền của eo hẹp, nên tôi phải quả quyết... Trước hết là... Là xét lại lương tâm, khi xét mình tôi đã nhận thấy cần phải tu chỉnh, cải tạo đời sống mình cho tốt hơn, thêm nhiều đức tính tốt hơn nữa. Tôi làm ngay... và cứ thế mà tiến...
 - Có thế thôi sao? Bà còn làm gì hơn nữa cho con bà?
-  Không có gì khác cả, thưa ông. Tôi tự sửa mình và chính Chúa đã đào tạo chúng nó.
Ngạn ngữ của người Roma có câu: “Không ai có thể cho cái mình không có.” Bà Monica thánh thiện cho nên sự thánh thiện của bà đã tràn qua người con.


Giữ cốt lõi của lề luật



"Những điều quan trọng hơn trong lề luật thì các ngươi lại bỏ qua." (Mt 23,23)


Lạy Chúa Giê-su, xin giúp con giữ cốt lõi của lề luật hơn là giữ hình thức của lề luật. Giữ luật vì yêu mến hơn vì sợ người đời chê bai. Amen.

IM LẶNG - LẶNG IM, RẤT CẦN



Chúng ta có câu nói "im lặng là vàng."  Sở dĩ nó là vàng vì im lặng rất hiếm.  Chính vì hiếm nên mới quý như vàng.  Hiếm khi chúng ta có thể im lặng được dăm ba phút, nhất là im lặng trong thánh đường còn khó hơn gấp bội.  Cứ nhìn hai người tranh biện với nhau thì biết, chỉ tranh biện thôi chứ chưa phải cãi nhau.  Tranh biện mà cả hai cùng tranh nhau nói, dòng tư tưởng cứ tuôn ra như thác nước.  Người kia chưa ngưng người này nhảy vào giữa câu nói tiếp, cứ thế, liên tục thành một liên hoàn nói.  Cường độ tăng dần, tăng dần. 

Trong cầu nguyện chúng ta nói rất nhiều.  Nói quá nhiều.  Hầu như liên tục, không nghỉ.  Nghe hát, đọc kinh, cầu xin, than thở.  Kinh này chưa dứt kinh kia đã xướng lên.  Một vài trường hợp hai kinh cùng xướng lên một lúc, cuối cùng một kinh phải nhường bước vì người xướng kinh đó giọng nhỏ hơn người kia. 

Chúng ta nghe tiếng Chúa khi nào?  Bài đọc.  Đó là nghe Lời Chúa, còn nghe tiếng Chúa nói với ta thì hiếm lắm vì ta nói liên tục không im lặng để nghe tiếng Chúa, tiếng lòng. 

Cần học im lặng trong cầu nguyện vì thinh lặng là cách cầu nguyện tốt.  Nhìn ngắm dung nhan Chúa trong Mình Thánh cần hơn đọc kinh.  Khi nào chúng ta tập được thói quen thinh lặng nhìn ngắm Mình Thánh Chúa mà chúng ta thấy tâm hồn lâng lâng, niềm vui tràn ngập là khi đó chúng ta kết hợp mật thiết với Chúa.  Bạn ngắm bông hoa bạn cảm nghiệm được vẻ đẹp của bông hoa.  Bạn không nói với bông; hoa không nói với bạn.  Im lặng nhưng cảm được vẻ đẹp của hoa. Trong giờ chầu thinh lặng nhìn ngắm Mình Thánh Chúa.  Tập làm sao để khi nhìn ngắm Mình Thánh Chúa bạn say mê thưởng thức như khi bạn ngắm bông hoa là bạn đang kết hợp mật thiết với Chúa. 

LM Vũ Đình Tường

Cô gái có tài khắc trên giấy, tuyệt đẹp.






Mời coi cách tạo hình bằng cách cắt trên tờ giấy trắng của cô Maude White đến nỗi không tin là sự thật.
UV

---------- Forwarded message ----------
From: hoa pham phh421@gmail.com [NuiNho-VungTau] <NuiNho-VungTau@yahoogroups.com>
Date: 2014-08-20 22:24 GMT-07:00
Subject: NNVT Cô gái có tài khắc trên giấy, tuyệt đẹp.
To: 


 

Cô gái có biệt tài cắt giấy đẹp đến từng chi tiết

Maude White ngày càng trở nên nổi tiếng nhờ vào các tác phẩm cắt giấy độc đáo. Mỗi sáng tạo của cô đều đẹp đến từng chi tiết và được thực hiện hết sức phức tạp, điêu luyện.
Cô gái có biệt tài cắt giấy đẹp đến từng chi tiết
Theo Bored Panda, Maude White là nghệ sĩ người Mỹ khá nổi tiếng hiện nay.
Cô gái có biệt tài cắt giấy đẹp đến từng chi tiết
Maude được mọi người biết đến nhờ sở hữu bộ sưu tập những tác phẩm nghệ thuật có một không hai trên thế giới.
Cô gái có biệt tài cắt giấy đẹp đến từng chi tiết
Các sáng tạo của cô được coi là đỉnh cao của nghệ thuật thời hiện đại, với những kỹ thuật hết sức điêu luyện, phức tạp.
Cô gái có biệt tài cắt giấy đẹp đến từng chi tiết
Cô có thói quen tạo ra các bức hình thiên nhiên, cây cỏ... đẹp mắt.
Cô gái có biệt tài cắt giấy đẹp đến từng chi tiết
Tuy nhiên, điều làm người xem thích thú nhất là ở từng đường nét trên tác phẩm.
Cô gái có biệt tài cắt giấy đẹp đến từng chi tiết
Tất cả đều được Maude thực hiện rất tỉ mỉ, đẹp đến từng chi tiết nhỏ.
Cô gái có biệt tài cắt giấy đẹp đến từng chi tiết
Cộng đồng mạng choáng ngợp và hết lời khen ngợi với mỗi tác phẩm của nữ nghệ sĩ người Mỹ.
Cô gái có biệt tài cắt giấy đẹp đến từng chi tiết
Được biết, Maude hiện là chủ của công ty có tên Brave Bird - chuyên bán các sản phẩm làm từ giấy và trang sức.
Cô gái có biệt tài cắt giấy đẹp đến từng chi tiết
Chỉ với một tờ giấy trắng mỏng và dao rạch giấy, cô đã biến những vật đơn giản trở thành các tác phẩm tuyệt đẹp.
Cô gái có biệt tài cắt giấy đẹp đến từng chi tiết
Chân dung cô nàng tài năng - Maude White.

Thứ Ba, ngày 26 tháng 8 năm 2014

CHUỘT TÚI VÀ NGƯỜI HÀNH KHẤT





Trong rừng sâu xuất hiện một người hành khất, hình dung tiều tụy, áo quần rách bươm, toàn thân còn toả ra một mùi khác lạ, mọi người thấy nó mà phát ghét, chỉ sợ tránh không kịp, nhưng nếu tránh không kịp thì buộc lòng phải cho nó vài đồng để nó cút cho mau.
Lúc người hành khất đến trước mặt chuột túi, chuột túi lục… túi khắp cả người, sau đó áy náy nói:
- “Này bạn, xin lỗi ạ, tôi cũng nghèo như bạn vậy”.
Chẳng ngờ, người hành khất xiết chặt tay của nó, liên tục nói tiếng cám ơn.
Chuột túi không hiểu, bèn hỏi Đấng tạo hóa:
- “Quái lạ, con không cho anh ta cái gì cả, mà anh ta lại còn cảm ơn con!”
- “Không phải đâu bé con”- Đấng tạo hóa nói tiếp: “Con đã cho ông ta cái tốt nhất: tình bạn và sự cao quý.”
(Hạnh Lâm Tử)

Suy tư:
Con người ta, cao quý nhất là tấm lòng, đem tấm lòng biếu tặng người khác đó là món quà vô giá.
Thánh Mác-ti-nô giám mục đã cắt tấm áo choàng của mình để đắp cho người hành khất đang lạnh cóng, Thiên Chúa đã hiện ra và cám ơn ngài.
Có nhiều người nói: tôi muốn giúp đỡ người khác lắm, nhưng tôi cũng nghèo như họ. Bạn không thể nghèo túng đến nỗi một nụ cười cũng không có ? Bạn có thể không có một đồng xu dính túi, nhưng cái bắt tay, một lời hỏi han mà cũng không có nữa hay sao?
Có một giáo dân trong xứ tôi bị bệnh, các đoàn thể rủ nhau đi thăm, có một ca viên vì bận học hành không cùng đi được, tối lại, anh ta rủ thêm vài cô cậu học trò đến thăm, anh ta xin lỗi vì không cùng đi với đoàn thể được, bệnh nhân nói: “Khỏi lỗi với phải, nghe tiếng mày cười là vui lắm rồi”.
Tiếng cười hơn mười thang thuốc bổ, thế thì tại sao ta không đem “mười thang thuốc bổ” ấy tặng cho tha nhân? Suy xa hơn một chút, thang thuốc bổ thì chỉ có bệnh nhân là có lợi, còn tiếng cười thì cả bệnh nhân, người coi bệnh nhân, và những ngừơi chung quanh đều có lợi: họ vui vẻ thoải mái.
Vậy thì, đừng nói là tôi không có gì để tặng cho tha nhân, chúng ta không có tiền bạc vật chất, nhưng nụ cười, cái bắt tay, lời thăm hỏi.v.v… thì chúng ta không thiếu, phải không các bạn?
Đó là những món quà của tình người rất cao quý hơn cả bạc vàng.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch và viết suy tư
---------------
http://nhantai.info
jmtaiby@yahoo.com taibytw@hotmail.com
http://www.vietcatholic.net/nhantai


Thứ Hai, ngày 25 tháng 8 năm 2014

Giữ thăng bằng cho cuộc sống.



Viết bởi LM. Anthony Đinh Minh Tiên, OP

Thứ Ba Tuần 21 TN2, Năm Chẵn

Bài đọc: 2 Thes 2:1-3, 14-16; Mt 23:23-26

1/ Bài đọc I: 1 Thưa anh em, về ngày Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, quang lâm và tập hợp chúng ta về với Người, tôi xin anh em điều này:
2 nếu có ai bảo rằng chúng tôi đã được thần khí mặc khải, hoặc đã nói, đã viết thư quả quyết rằng ngày của Chúa gần đến, thì anh em đừng vội để cho tinh thần dao động, cũng đừng hoảng sợ.
3 Đừng để ai lừa dối anh em bất cứ cách nào.
14 Chính vì thế mà Người đã dùng Tin Mừng chúng tôi loan báo mà kêu gọi anh em, để anh em được hưởng vinh quang của Chúa chúng ta là Đức Giê-su Ki-tô.
15 Vậy, thưa anh em, anh em hãy đứng vững và nắm giữ các truyền thống chúng tôi đã dạy cho anh em, bằng lời nói hay bằng thư từ.
16 Xin chính Chúa chúng ta là Đức Giê-su Ki-tô, và xin Thiên Chúa là Cha chúng ta, Đấng yêu thương chúng ta và đã dùng ân sủng mà ban cho chúng ta niềm an ủi bất diệt và niềm cậy trông tốt đẹp.

2/ Phúc Âm: 23 "Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu giả hình! Các người nộp thuế thập phân về bạc hà, thì là, rau húng, mà bỏ những điều quan trọng nhất trong Lề Luật là công lý, lòng nhân và thành tín. Các điều này vẫn cứ phải làm, mà các điều kia thì không được bỏ.
24 Quân dẫn đường mù quáng! Các người lọc con muỗi, nhưng lại nuốt con lạc đà.
25 "Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu giả hình! Các người rửa sạch bên ngoài chén đĩa, nhưng bên trong thì đầy những chuyện cướp bóc và ăn chơi vô độ.
26 Hỡi người Pha-ri-sêu mù quáng kia, hãy rửa bên trong chén đĩa cho sạch trước đã, để bên ngoài cũng được sạch.

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Giữ thăng bằng cho cuộc sống.

Cần giữ thăng bằng cho cuộc sống: Đừng chỉ lo những việc lớn hay việc tương lai, cũng đừng quá chú trọng đến những việc nhỏ nhặt hay chỉ lo việc hiện tại. Người khôn ngoan và nhân đức là người trung dung: sống hiện tại với cái nhìn về tương lai, lo việc lớn nhưng cũng không khinh thường việc nhỏ. Các Bài đọc hôm nay giúp chúng ta nhận ra sự cần thiết của việc giữ thăng bằng cho cuộc sống.

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:

1/ Bài đọc I: Đừng quá lo chuyện tương lai đến nỗi bị lường gạt.

Con người hay có khuynh hướng làm tiên tri để tiên đóan những gì sắp xảy tới, nhất là về Ngày Tận Thế. Mặc dù đã được Chúa cho biết: chuyện đó chắc chắn sẽ xảy ra, nhưng còn ngày nào và giờ nào chỉ có Chúa Cha biết; nhưng con người ở mọi thời vẫn muốn tiên đóan về ngày và giờ này. Mới đây nhất nhiều người tiên đoán là năm 2000! Năm 2000 đã qua và ngày đó vẫn chưa tới. Trong thời đại của Thánh Phaolô cũng vậy, những lời chúng ta nghe trong Bài đọc I xác nhận những tiên đoán về Ngày Tận Thế trong thời đại của ngài: “Thưa anh em, về ngày Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, quang lâm và tập hợp chúng ta về với Người, tôi xin anh em điều này: Nếu có ai bảo rằng chúng tôi đã được thần khí mặc khải, hoặc đã nói, đã viết thư quả quyết rằng ngày của Chúa gần đến, thì anh em đừng vội để cho tinh thần giao động, cũng đừng hoảng sợ. Đừng để ai lừa dối anh em bất cứ cách nào.”

Nếu dễ tin vào những tiên đóan về ngày này, con người sẽ dễ giao động và lo sợ: Có người sẽ đình chỉ mọi công việc thường nhật để chờ ngày Chúa tới; có người sẽ phung phí tất cả tiền bạc của cải để hưởng thụ… Thánh Phaolô muốn các tín hữu hãy sống bình an và đừng quá lo sợ về ngày này vì những lý do sau:
(1) Thiên Chúa là Đấng yêu thương con người, Ngài muốn cho con người được hưởng vinh quang với Ngài trên trời chứ không muốn luận phạt con người đến chỗ bị hủy diệt.
(2) Với niềm cậy trông vào tình thương Thiên Chúa, con người cố gắng sống giây phút hiện tại trong ân sủng của Ngài để lúc nào cũng luôn sẵn sàng cho ngày đó.
(3) Con người không lo sợ bị lạc hướng vì đã có Tin Mừng của Chúa Giêsu soi dẫn và những lời chỉ dạy của Giáo Hội cho biết phải làm gì đang khi chờ ngày đó tới.

2/ Phúc Âm: Quá lo việc nhỏ mọn đến nỗi quên đi những việc quan trọng.

Chúa tiếp tục trách các kinh sư về nếp sống giả hình và sự khờ dại của việc quá lo lắng những việc nhỏ mọn mà quên đi những việc lớn quan trọng hơn: "Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pharisee giả hình! Các người nộp thuế thập phân về bạc hà, thì là, rau húng, mà bỏ những điều quan trọng nhất trong Lề Luật là công lý, lòng nhân và thành tín. Các điều này vẫn cứ phải làm, mà các điều kia thì không được bỏ.”

Các lọai rau thơm mà người Do-Thái và Việt-Nam ta quen dùng quá nhỏ để đóng thuế vì ngày xưa họ có thói quen trồng những thứ này chung quanh nhà để cần đến khi dùng, chứ không sản xuất bằng những nhà kiếng to lớn như ngày nay. Chúa Giêsu muốn cho các Kinh-sư và Biệt-phái nhìn thấy những điều quan trọng hơn trong Luật mà họ đã không để ý tới là công lý, lòng nhân và thành tín. Đây là 3 điều tối quan trọng mà Chúa sẽ dùng để phán xét con người trong Ngày Chung Thẩm chứ không phải việc tính coi có bao nhiêu rau thơm để đóng thuế!

Chúa lên án họ là: “Quân dẫn đường mù quáng! Các người lọc con muỗi, nhưng lại nuốt con lạc đà.” Cả hai: muỗi và lạc đà đều là vật dơ bẩn đối với người Do-Thái. Khi con muỗi rơi vào các chum nước dùng để thanh tẩy, họ sẽ cẩn thận gạn lọc để lấy ra. Điều chính Chúa Giêsu muốn làm nổi bật ở đây là sự tương phản về chiều kích: lạc đà là con vật to lớn trong khi muỗi là một côn trùng quá nhỏ. Các Kinh-sư và Biệt-phái đã quá chú trọng đến việc nhỏ như việc đóng thuế rau thơm mà quên đi những việc tối quan trọng của Luật như công lý, lòng nhân và thành tín.

Chúa cũng lên án họ về việc giả hình: quá chú trọng đến hình thức bên ngòai mà bỏ quên trau dồi những nét đẹp trong tâm hồn: "Khốn cho các ngươi, hỡi các Kinh-sư và Biệt-phái giả hình! Các người rửa sạch bên ngoài chén đĩa, nhưng bên trong thì đầy những chuyện cướp bóc và ăn chơi vô độ. Hỡi người Biệt-phái mù quáng kia, hãy rửa bên trong chén đĩa cho sạch trước đã, để bên ngoài cũng được sạch.”

Việc rửa tay trước khi ăn cho hợp vệ sinh là việc cần làm nhưng không quan trọng bằng việc thanh tẩy sạch những tội lỗi trong tâm hồn. Chúng ta đã nghe Chúa nói trong những chương trước không phải những gì từ ngoài vào làm con người ô uế, nhưng là tất cả những tội lỗi từ trong con người phát ra như nói hành, cáo gian, dâm ô, trộm cướp, giết người…

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:

- Đã bao lần chúng ta cũng đã từng lo lắng như những dân thành Thessalonica; nhưng một khi ngày lo sợ đã qua đi, chúng ta trở lại cuộc sống bình thường với những tội quen phạm và bất công quen làm, mà quên đi lời Chúa cảnh cáo “vào giờ các ngươi không ngờ thì Con Người sẽ tới.”
- Đã bao lần chúng ta đã hành động giống như các Kinh sư và Biệt phái: Đọc kinh theo thứ tự và không bỏ sót kinh nào, nhưng không bao giờ để ý tới việc lỗi đức công bằng qua việc nói xấu người vắng mặt, hay không chịu bỏ công bỏ của để giúp cho các anh chị em đang thiếu thốn. Cần khôn ngoan để nhận ra tổng quát bức tranh của cuộc đời, các việc quan trọng phải làm trước khi chú trọng đến các việc nhỏ hơn.
- Đã bao lần chúng ta bỏ lỡ bao cơ hội để học hỏi Lời Chúa, những buổi tĩnh tâm để nhìn ra những tội lỗi cần sửa và những nhân đức cần tập luyện, đưa con cái đến nhà thờ học giáo lý, sinh họat đòan thể … Thay vào đó, chúng ta chạy theo những hình thức bên ngoài như lo làm giầu, lo hưởng thụ. Nếu những bậc cha mẹ làm những điều này thì họ có khác chi những người dẫn đường mù quáng mà Chúa cảnh cáo hôm nay. 


Sống không giả bộ, giả hình



"Khốn cho các người, những kẻ dẫn đường mù quáng." (Mt 23,16)


Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã lên án lối sống giả hình, giả bộ, một lối sống che mắt Chúa, che mắt người đời. Xin giúp con sống thật với lòng mình, thật với Chúa, thật  với tha nhân, nhất là trong việc thờ phượng Chúa, việc giữ đạo và sống đạo, việc đi lễ, đọc kinh, việc phục vụ Hội Thánh, phục vụ cộng đoàn. Xin giúp con làm tất cả những việc ấy với tấm chân tình, với lòng yêu mến. Amen.

Học viện Thánh Anphongsô: “Điểm tựa ơn gọi”


http://www.chuacuuthe.com/2014/08/hoc-vien-thanh-anphongso-diem-tua-on-goi/

VRNs (24.08.2014) – Với chủ đề “Điểm tựa ơn gọi” chương trình văn nghệ tri ân quý ân nhân của Học viện Thánh Anphongsô thuộc DCCT Sài Gòn đã được khai mạc lúc 8g sáng ngày 23/8/2014. Những tiết mục trong chương trình do chính các tu sĩ DCCT đang học ở Học viện này dàn dựng và luyện tập.
Ngày hội tri ân quý ân nhân hằng năm đều được Học viện thánh Anphongsô tổ chức vào dịp hè (tháng 8), để thuận tiện cho khóa học tiếp theo của các anh em Học viện và đó cũng là khoảng thời gian sau khi các thầy đi mục vụ về và chịu chức phó tế. Thầy Phạm Hồng Thăng trưởng Học Viện cho biết.
Cha giám đốc Học viện, Giuse Trịnh Ngọc Hiên đã phát biểu khai mạc chương trình cùng với lời cảm ơn gửi đến tất cả ân nhân.
Đã có hơn 1200 ân nhân quy tụ từ các nơi về để gặp gỡ, thưởng thức các tiết mục văn nghệ và cùng tham dự thánh lễ cầu nguyện với các thầy Học viện DCCT. Ngoài sự hiện diện của quý ân nhân còn có các Cha, các thầy DCCT khác.

140823-HV 1
140823-HV 3
140823-HV 2
Cha quản lý Học viện Giuse Phạm Quốc Giang cho biết, đối với Học viện hiện đang có 2 dạng ân nhân, ân nhân trường kỳ là những người đóng góp thường xuyên cho công việc đào tạo các ứng viên và ân nhân chỉ đóng góp một phần.
Linh mục Giuse Hồ Đắc Tâm, phó giám tỉnh DCCT, chánh xứ Đức Mẹ HCG Sài Gòn cũng đã có lời cảm ơn, tri ân đến quý ân nhân và thân nhân đã cộng tác bằng vật chất và lời cầu nguyện cho công việc đào tạo của nhà dòng. Đặc biệt ngài cũng đã mời gọi họ “dấn thân vào sứ vụ loan báo Tin Mừng qua đặc sủng của DCCT” chứ không chỉ riêng việc đóng góp.
Học viện năm nay đã đón nhận và đào tạo được 13 thầy tân khấn, 13 thầy khấn trọn đời, 14 phó tế và 24 tân linh mục.
Linh mục quản lý Học viện cho biết thêm rằng, sự giúp đỡ của các ân nhân, thân nhân là điều cần thiết “để các thầy có cơ hội học tập tốt, điều kiện sinh hoạt thuận tiện” mà không lo lắng cho vấn đề vật chất vì thế họ có cơ hội để phát huy hết khả năng của mình trong học tập.
Ngài nói thêm rằng, “điều tốt lành hơn mà các ân nhân mang lại đó là sự chia sẻ về tinh thần trong lời cầu nguyện để các thầy có thể trung thành với đời sống thánh hiến của mình”.

140823-HV 4
140823-HV 5
140823-HV 6
140823-HV 7
140823-HV 8
Sau đó có thánh lễ Tạ ơn diễn ra lúc 10g. Chủ tế là cha Vinh Sơn Phạm Trung Thành, Giám tỉnh DCCT Việt Nam và gần 30 cha đồng tế, 14 tân Phó tế cũng ra mắt cộng đoàn và quý ân nhân trong ngày họp mặt tri ân này.
Học viện Thánh Anphongsô của DCCT Việt Nam từ lâu đã chọn Chân phúc P.X. Seelos, một linh mục gốc Đức đi truyền giáo tại Hoa Kỳ. Sinh thời ngài được Bề trên bổ nhiệm làm một nhà đào tạo và ngài đã đảm nhiệm xuất sắc nhiệm vụ khó khăn này.
Sau Thánh lễ tất cả quý ân nhân và thân nhân được mời tham dự bữa tiệc đứng cùng với các linh mục, tu sĩ DCCT tại sân sau nhà thờ. Đặc biệt có một máy xay nước mía do chính các Thầy Học viện đảm trách để phục vụ giải khát.
140823-HV 9
140823-HV 10
140823-HV 11
Trước khi chia tay ra về, mỗi vị khách nhận được một món quà là quyển sách nói về bức Linh ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, một di sản của DCCT.
PV. VRNs

Một niềm tin, hai lối sống.


Viết bởi LM. Anthony Đinh Minh Tiên, OP

Thứ Hai Tuần 21 TN2, Năm Chẵn

Bài đọc: II Thes 1:1-5, 11-12; Mt 23:13-22

1/ Bài đọc I: 1 Chúng tôi là Phao-lô, Xin-va-nô và Ti-mô-thê, kính gửi Hội Thánh Thê-xa-lô-ni-ca ở trong Thiên Chúa là Cha chúng ta, và trong Chúa Giê-su Ki-tô.
2 Xin Thiên Chúa là Cha và xin Chúa Giê-su Ki-tô ban cho anh em ân sủng và bình an.
3 Thưa anh em, chúng tôi phải luôn luôn tạ ơn Thiên Chúa về anh em: đó là điều phải lẽ, vì lòng tin của anh em đang phát triển mạnh, và nơi tất cả anh em, lòng yêu thương của mỗi người đối với người khác cũng gia tăng.
4 Bởi thế, chúng tôi hãnh diện về anh em trước mặt các Hội Thánh của Thiên Chúa, vì anh em kiên nhẫn và có lòng tin mỗi khi bị bắt bớ hay gặp cảnh gian truân.
5 Đó là dấu cho thấy Thiên Chúa xét xử công minh: anh em sẽ được coi là xứng đáng tham dự Nước Thiên Chúa, chính vì Nước Thiên Chúa mà anh em chịu đau khổ.
11 Vì thế, lúc nào chúng tôi cũng cầu nguyện cho anh em: xin Thiên Chúa chúng ta làm cho anh em được xứng đáng với ơn gọi, và xin Người dùng quyền năng mà hoàn thành mọi thiện chí của anh em và mọi công việc anh em làm vì lòng tin.
12 Như vậy, danh của Chúa chúng ta là Đức Giê-su, sẽ được tôn vinh nơi anh em, và anh em được tôn vinh nơi Người, chiếu theo ân sủng của Thiên Chúa chúng ta và của Chúa Giê-su Ki-tô.

2/ Phúc Âm: 13 "Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu giả hình! Các người khoá cửa Nước Trời không cho thiên hạ vào! Các người đã không vào, mà những kẻ muốn vào, các người cũng không để họ vào.
14 Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu giả hình! Các người nuốt hết tài sản của các bà goá, lại còn làm bộ đọc kinh cầu nguyện lâu giờ, cho nên các người sẽ bị kết án nghiêm khắc hơn.
15 "Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu giả hình! Các người rảo khắp biển cả đất liền để rủ cho được một người theo đạo; nhưng khi họ theo rồi, các người lại làm cho họ đáng xuống hoả ngục gấp đôi các người.
16 "Khốn cho các người, những kẻ dẫn đường mù quáng! Các người bảo: "Ai chỉ Đền Thờ mà thề, thì có thề cũng như không; còn ai chỉ vàng trong Đền Thờ mà thề, thì bị ràng buộc."
17 Đồ ngu si mù quáng! Thế thì vàng hay Đền Thờ là nơi làm cho vàng nên của thánh, cái nào trọng hơn?
18 Các người còn nói: "Ai chỉ bàn thờ mà thề, thì có thề cũng như không; nhưng ai chỉ lễ vật trên bàn thờ mà thề, thì bị ràng buộc."
19 Đồ mù quáng! Thế thì lễ vật hay bàn thờ là nơi làm cho lễ vật nên của thánh, cái nào trọng hơn?
20 Vậy ai chỉ bàn thờ mà thề, là chỉ bàn thờ và mọi sự trên bàn thờ mà thề.
21 Và ai chỉ Đền Thờ mà thề, là chỉ Đền Thờ và Đấng ngự ở đó mà thề.
22 Và ai chỉ trời mà thề, là chỉ ngai Thiên Chúa và cả Thiên Chúa ngự trên đó mà thề.

GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Một niềm tin, hai lối sống.

Thủ tướng Ghandi có lần nhận xét: “Nếu tất cả các Kitô hữu sống đúng những gì Chúa dạy, có lẽ cả thế giới đã tin vào Ngài.” Thật vậy, các Kitô hữu là những người có chung một niềm tin nơi Thiên Chúa, nhưng không phải ai cũng thực hành những gì Ngài dạy. Các bài đọc hôm nay cho chúng ta thấy những ví dụ cụ thể về hai lối sống của những người cùng một niềm tin vào Thiên Chúa.

KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:

1/ Bài đọc I: Lối sống tin Chúa yêu người của tín hữu thành Thessalonica.

Đứng trước thử thách và đau khổ, những tín hữu sống theo tin yêu sẽ sẵn sàng chấp nhận gian khổ để làm chứng cho Thiên Chúa, sẽ sẵn sàng hy sinh để người khác được những sự tốt đẹp hơn mình. Đây là những mẫu người mà Thánh Phaolô đã tìm được nơi các tín hữu Thessalonica. Ngài khen họ: “Thưa anh em, chúng tôi phải luôn luôn tạ ơn Thiên Chúa về anh em: đó là điều phải lẽ, vì lòng tin của anh em đang phát triển mạnh, và nơi tất cả anh em, lòng yêu thương của mỗi người đối với người khác cũng gia tăng. Bởi thế, chúng tôi hãnh diện về anh em trước mặt các Hội Thánh của Thiên Chúa, vì anh em kiên nhẫn và có lòng tin mỗi khi bị bắt bớ hay gặp cảnh gian truân. Đó là dấu cho thấy Thiên Chúa xét xử công minh: anh em sẽ được coi là xứng đáng tham dự Nước Thiên Chúa, chính vì Nước Thiên Chúa mà anh em chịu đau khổ.”

Lòng tin yêu, nếu không luôn được tôi luyện, sẽ dễ dàng rơi vào tình trạng suy nhược, và dần dà sẽ mất đức tin. Vì thế, Thánh Phaolô luôn cầu nguyện cho những tín hữu mới của ngài luôn được bền vững trong đức tin mà họ mới lãnh nhận: “Xin Thiên Chúa chúng ta làm cho anh em được xứng đáng với ơn gọi, và xin Người dùng quyền năng mà hoàn thành mọi thiện chí của anh em và mọi công việc anh em làm vì lòng tin. Như vậy, danh của Chúa chúng ta là Đức Giêsu, sẽ được tôn vinh nơi anh em, và anh em được tôn vinh nơi Người, chiếu theo ân sủng của Thiên Chúa chúng ta và của Chúa Giêsu Kitô.”

2/ Phúc Âm: Lối sống giả hình của các Kinh-sư và Biệt-phái.

Giả hình (hupokrites) trong tiếng Hy-lạp có nghĩa “người trả lời.” Vì thế, theo truyền thống Hy-lạp, chữ này có liên quan đặc biệt đến những người trả lời trong cuộc đối thọai của các vở kịch trên sân khấu, các diễn viên. Họ là những người đóng kịch, trong lòng đang vui mà phải giả bộ khóc hay đang buồn mà phải cố cười để mua vui cho thiên hạ. Nói tóm, người giả hình là người sống không thật với lòng mình, người mà ca dao Việt-nam mô tả:
Bề ngòai thơn thớt nói cười,
Mà trong nham hiểm giết người không dao.

Đứng trước thử thách và đau khổ, những người theo lối sống giả hình sẽ tìm cách không phải chịu gian khổ bằng cách nêu lên mọi lý do để biện minh cho hành động nhát đảm sợ sệt của mình. Họ sẽ cố gắng che đậy sự ích kỷ trong lòng bằng những hành động giả ân nghĩa bên ngoài.
Chúa Giêsu gọi các Kinh-sư và Biệt-phái là những hạng người này: "Khốn cho các ngươi, hỡi các Kinh-sư và Biệt-phái giả hình! Các ngươi khoá cửa Nước Trời không cho thiên hạ vào. Các người đã không vào, mà những kẻ muốn vào, các ngươi cũng không để họ vào. Khốn cho các ngươi, hỡi các Kinh-sư và Biệt-phái giả hình! Các người nuốt hết tài sản của các bà goá, lại còn làm bộ đọc kinh cầu nguyện lâu giờ, cho nên các người sẽ bị kết án nghiêm khắc hơn.”

Kinh-sư và Biệt-phái khóa cửa Nước Trời bằng lối sống giả hình. Làm sao họ có thể vào Nước Trời bằng giữ chi li bao lề luật không cần thiết mà bỏ quên biết bao điều quan trọng của Luật như công bằng, nhân từ và trung tín? Và nếu dân chúng cũng tin họ và làm như thế thì cũng chẳng được vào Nước Trời.

Chúa cũng lên án họ về việc không chịu làm gương sáng cho những người mới theo đạo: "Khốn cho các người, hỡi các Kinh-sư và Biệt-phái giả hình! Các người rảo khắp biển cả đất liền để rủ cho được một người theo đạo; nhưng khi họ theo rồi, các người lại làm cho họ đáng xuống hoả ngục gấp đôi các người.” Thay vì làm gương sáng, họ làm gương mù và dạy cho những người mới trở lại đạo giả hình của mình. Những người mới vào đạo thường hăng hái và nhiệt thành hơn những người đã theo đạo lâu năm; nếu không nhiệt thành về điều tốt, họ sẽ nhiệt thành về những gì xấu đã được chỉ dạy.

Các Kinh-sư và Biệt-phái là những người làm luật và thông luật. Họ biết cách phiên dịch luật sao cho trắng hóa đen, đúng hóa sai, bằng cách thêm bớt hay tìm chỗ sơ hở của lề luật. Một ví dụ Chúa Giêsu đưa ra hôm nay về việc chỉ Đền Thờ mà thề. Luật dạy khi đã chỉ Đền Thờ, nơi Thiên Chúa hiện diện, thì phải giữ lời thề đó bằng bất cứ giá nào. Nhưng các Kinh-sư và Biệt-phái tìm cách làm cho lời thề đó không phải giữ bằng cách lý luận loanh quanh. Họ bảo: "Ai chỉ Đền Thờ mà thề, thì có thề cũng như không; còn ai chỉ vàng trong Đền Thờ mà thề, thì bị ràng buộc."

Chúa vạch trần những lý luận khôi hài của họ: “Đồ ngu si mù quáng! Thế thì vàng hay Đền Thờ là nơi làm cho vàng nên của thánh, cái nào trọng hơn? Các ngươi còn nói: "Ai chỉ bàn thờ mà thề, thì có thề cũng như không; nhưng ai chỉ lễ vật trên bàn thờ mà thề, thì bị ràng buộc." Đồ mù quáng! Thế thì lễ vật hay bàn thờ là nơi làm cho lễ vật nên của thánh, cái nào trọng hơn? Vậy ai chỉ bàn thờ mà thề, là chỉ bàn thờ và mọi sự trên bàn thờ mà thề.”

Và Chúa kết luận: “Ai chỉ Đền Thờ mà thề, là chỉ Đền Thờ và Đấng ngự ở đó mà thề. Và ai chỉ trời mà thề, là chỉ ngai Thiên Chúa và cả Thiên Chúa ngự trên đó mà thề.”

ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:

- Cùng một niềm tin có thể dẫn tới hai lối sống hoàn toàn trái ngược nhau: một lối sống dựa trên tin yêu và một lối sống giả hình hoàn toàn bên ngòai.
- Con người có thể bị đánh lừa bằng lối sống giả hình bên ngoài, nhưng Thiên Chúa không bao giờ bị đánh lừa vì Ngài thấu suốt mọi sự trong tâm hồn.
- Chúng ta cần biết sống đơn sơ thành thật trước mặt Thiên Chúa và con người.