Viết bởi LM. Anthony Đinh Minh
Tiên, OP
Thứ Bảy Tuần 20 TN2
Bài đọc: Eze 43:1-7; Mt 23:1-12.
1/ Bài đọc I: 1 Người ấy
đưa tôi đi tới cổng, cổng quay về phía đông,
2 và này, vinh quang của
Thiên Chúa Ít-ra-en từ phía đông tiến vào. Bấy giờ có tiếng như tiếng nước lũ
và đất rạng ngời vinh quang ĐỨC CHÚA.
3 Thị kiến này giống như thị
kiến tôi đã thấy khi Người đến để huỷ diệt thành, đồng thời cũng giống như thị
kiến tôi đã thấy bên sông Cơ-va. Bấy giờ, tôi sấp mặt xuống đất.
4 Vinh quang ĐỨC CHÚA tiến
vào Đền Thờ qua cổng quay về phía đông.
5 Thần khí đưa tôi lên và dẫn
tôi vào sân trong, và này vinh quang ĐỨC CHÚA tràn ngập Đền Thờ.
6 Tôi nghe có Đấng phán với
tôi từ Đền Thờ, trong khi người kia vẫn đứng bên tôi.
7 Đấng ấy phán với tôi:
"Hỡi con người, đây là nơi Ta đặt ngai của Ta, đây là nơi Ta đặt các bàn chân
của Ta. Ta sẽ ngự tại đây, giữa con cái Ít-ra-en, cho đến muôn đời. Nhà
Ít-ra-en, cả chúng lẫn các vua của chúng, sẽ không còn làm ô uế danh thánh của
Ta vì những sự đàng điếm và xác chết các vua của chúng nữa.
2/ Phúc Âm: 1 Bấy giờ,
Đức Giê-su nói với dân chúng và các môn đệ Người rằng:
2 "Các kinh sư và các
người Pha-ri-sêu ngồi trên toà ông Mô-sê mà giảng dạy.
3 Vậy, tất cả những gì họ
nói, anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm, thì đừng có làm theo, vì họ
nói mà không làm.
4 Họ bó những gánh nặng mà
chất lên vai người ta, nhưng chính họ thì lại không buồn động ngón tay vào.
5 Họ làm mọi việc cốt để
cho thiên hạ thấy. Quả vậy, họ đeo những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo
thật dài.
6 Họ ưa ngồi cỗ nhất trong
đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường,
7 ưa được người ta chào hỏi
ở những nơi công cộng và được thiên hạ gọi là "ráp-bi".
8 "Phần anh em, thì đừng
để ai gọi mình là "ráp-bi", vì anh em chỉ có một Thầy; còn tất cả anh
em đều là anh em với nhau.
9 Anh em cũng đừng gọi ai
dưới đất này là cha của anh em, vì anh em chỉ có một Cha là Cha trên trời.
10 Anh em cũng đừng để ai gọi
mình là người lãnh đạo, vì anh em chỉ có một vị lãnh đạo, là Đức Ki-tô.
11 Trong anh em, người làm
lớn hơn cả, phải làm người phục vụ anh em.
12 Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ
xuống; còn ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên.
GIỚI THIỆU CHỦ ĐỀ: Giá trị bên
trong thay vì hào nhoáng bên ngòai.
Chúa luôn đòi con người chú trọng
đến đời sống tinh thần bên trong hơn là những nghi thức hoành tráng bên ngòai;
đến mối liên hệ sâu đậm với Thiên Chúa và giữ các điều răn của Ngài hơn là những
danh xưng hào nhoáng và giữ các tập tục của con người.
Các Bài đọc hôm nay lại một lần
nữa dạy con người những nguyên tắc căn bản trên. Trong bài đọc I, ngôn sứ
Ezekiel nhắc nhở cho con cái Israel sự hiện diện của Thiên Chúa trong Đền Thờ,
để họ đừng làm cho Đền Thờ ra ô uế như vua chúa và các tiền nhân của họ. Trong
Phúc Âm, Chúa Giêsu khuyên dân chúng chú trọng đến đạo lý các kinh sư và biệt
phái dạy họ; nhưng đừng làm những gì họ làm, vì họ không thực hành những điều họ
dạy.
KHAI TRIỂN BÀI ĐỌC:
1/ Bài đọc I: Vinh quang của
Thiên Chúa trở lại bao phủ Đền Thờ.
1.1/ Đền Thờ sẽ được xây dựng lại
sau thời lưu đày: Như lời Chúa đã tuyên sấm qua các tiên tri (Isaiah,
Micah, Jeremiah, Ezekiel), Chúa tạo cơ hội cho Israel được hồi hương sau những
năm tháng lưu đày. Điều quan trọng hàng đầu là cho họ có cơ hội xây dựng lại Đền
Thờ, nơi Thiên Chúa sẽ cư ngụ giữa họ để dạy dỗ và che chở họ. Trong quá khứ,
Israel đã vấp phạm hai lỗi lầm quan trọng: (1) quá để ý đến Đền Thờ mà quên đi
sự hiện diện của Thiên Chúa ở giữa họ, và (2) quá để ý đến những nghi lễ bên
ngoài mà quên đi việc thực thi hai giới răn công bằng và bác ái.
Thị kiến hôm nay nhắc nhở cho họ
biết Đền Thờ sẽ chỉ là cái vỏ vô nghĩa bên ngoài nếu không có sự hiện diện của
Thiên Chúa. Một khi không còn sự hiện diện của Thiên Chúa, Đền Thờ cũng chẳng
khác chi các dinh thự khác. Tiên tri cho biết thị kiến ông nhìn thấy vinh quang
của Chúa xuất hiện và bao trùm Đền Thờ hôm nay cũng giống như thị kiến ông đã
thấy khi Người đến để huỷ diệt thành, thị kiến ông đã thấy bên sông Chebar.
1.2/ Sự hiện diện của Thiên Chúa
trong Đền Thờ mới: Một khi Đền Thờ đã hoàn tất, cần có sự hiện diện của
Thiên Chúa trong Đền Thờ. Tiên tri Ezekiel bảo đảm điều này khi ông nhìn thấy
vinh quang của Thiên Chúa từ trời ngự xuống trên ngai Cherubim, qua cổng phía
đông và ở lại trong Đền Thờ; và lời Thiên Chúa phán với ông: “Hỡi con người,
đây là nơi Ta đặt ngai của Ta, đây là nơi Ta đặt các bàn chân của Ta. Ta sẽ ngự
tại đây, giữa con cái Israel, cho đến muôn đời. Nhà Israel, cả chúng lẫn các
vua của chúng, sẽ không còn làm ô uế danh thánh của Ta vì những sự đàng điếm và
xác chết các vua của chúng nữa.”
2/ Phúc Âm: Nghe nhưng đừng làm.
2.1/ Giá trị giới hạn của kiến
thức suông: Tục ngữ Việt-Nam dạy: “Lời nói lung lay, gương bày lôi kéo.” Lời
nói có thể chỉ cho con người biết điều đúng sai, nhưng gương sáng có sức hấp dẫn
để người khác làm theo như vậy. Người lãnh đạo hoàn hảo là người biết dùng cả lời
nói lẫn hành động để hướng dẫn những người dưới quyền mình làm theo những gì họ
muốn. Tuy nhiên, nếu không tìm thấy một người lãnh đạo hoàn toàn như thế, người
lãnh đạo chỉ bằng lời nói cũng có thế giá giới hạn của họ như Chúa Giêsu đã
công nhận hôm nay. Người nói với dân chúng và các môn đệ Người rằng: "Các
kinh sư và các người Pharisees ngồi trên toà ông Moses mà giảng dạy. Vậy, tất cả
những gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm, thì đừng có
làm theo, vì họ nói mà không làm.”
2.2/ Những tật xấu của các luật-sĩ
và Pharisees: Chúa Giêsu tố cáo họ những điều sau:
(1) Họ là những người làm luật
và kiểm soát những người lỗi phạm luật; vì thế họ đặt ra rất nhiều luật đến độ
quá chi li không cần thiết, chẳng hạn cách thức rửa tay trước khi ăn hay đóng
thuế thập phân những lá cây như bạc hà. Chúa buộc tội: “Họ bó những gánh nặng
mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ thì lại không buồn động ngón tay
vào.”
(2) Họ làm việc cốt để cho thiên
hạ thấy: Tất cả những việc đạo đức họ làm không vì Thiên Chúa, nhưng để cho người
đời trông thấy để khen ngợi họ. Tuy việc đeo hộp kinh và mang tua áo trong khi
cầu nguyện là việc luật buộc phải làm để nhắc nhở họ phải không ngừng nhớ tới
Thiên Chúa là Chúa của họ (hộp kinh: Exo 13:16, x/c Deut 6:8, 11:18; tua áo:
Num 15:37-41, Deut 22:12); nhưng để kéo sự chú ý của người khác, họ thi nhau
làm những hộp kinh lớn hơn và đeo những tua áo dài hơn.
(3) Họ ưa ngồi cỗ nhất trong đám
tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường: Trong các đám tiệc, chỗ nào quan trọng
nhất là chỗ của họ, chẳng hạn ngồi bên trái hay phải của chủ nhà hay cùng bàn với
những nhân vật quan trọng. Trong hội đường Do-thái, những ghế trên đầu là những
ghế dành cho những người già cả và vị vọng. Họ muốn những ghế này để tỏ cho
thiên hạ biết mình quan trọng và chú ý tới cách ăn mặc của họ cũng như các việc
họ làm.
(4) Họ thích được người ta chào
hỏi ở những nơi công cộng và được thiên hạ gọi là “rabbi.” Người luật sĩ và
Pharisees quan niệm dân chúng phải đối xử với họ như những công dân bậc nhất,
hơn cả cha mẹ, vì cha mẹ chỉ có công về phần xác; trong khi họ có công về phần
tinh thần và tinh thần quan trọng hơn thân xác.
Tại sao Chúa Giêsu ngăn cấm
không cho các môn đệ gọi ai là "rabbi," “cha,” hay “người lãnh đạo”? Ở
đây Chúa muốn nhắc nhở cho các môn đệ đừng tôn thờ ai như thần tượng của mình để
bắt chước họ ngòai một mình Thiên Chúa. Sau cùng, Chúa nhắc nhở con người về
tiêu chuẩn đánh giá trị của Thiên Chúa: “Trong anh em, người làm lớn hơn cả, phải
làm người phục vụ anh em. Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống,
sẽ được tôn lên.”
ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:
- Đền thờ hay thánh đường là nơi
Thiên Chúa ngự; mỗi khi đến những nơi đó chúng ta cần có thái độ cung kính và
khiêm nhường để học hỏi và cầu nguyện với Chúa. Đó không phải là nơi phô trương
các việc đạo đức hay tài năng cho người khác nhìn thấy để bái phục và khen thưởng;
càng không phải là nơi để trình diễn thân thể hay thời trang làm chia trí người
khác.
- Chúng ta có lý do để không
theo những nhà lãnh đạo bằng miệng, nhưng những kiến thức của họ tự nó cũng có
giá trị. Vì thế, chúng ta nên theo những gì họ nói mà không làm theo những gì họ
làm.
- Thân xác con người là đền thờ
của Thiên Chúa, chúng ta cần phải chú trọng đến sự hiện diện của Chúa trong tâm
hồn và biết quí những nét đẹp và giá trị bên trong thay vì những hào nhoáng và
các giá trị bên ngoài.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét