CHÂN THIỆN MỸ MẾN CHÀO CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM

Thứ Năm, 24 tháng 4, 2014

Mùa thu 1958: Hội Thánh chờ đợi một người…


nguồn: http://www.chuacuuthe.com/2014/04/mua-thu-1958-ho%CC%A3i-thanh-cho-do%CC%A3i-mo%CC%A3t-nguoi/

VRNs (24.04.2014) – Hà Nội - Đức Giáo Hoàng Piô XII qua đời sáng sớm ngày 09 tháng 10 năm 1958. Kể từ đó, các giám chức lãnh đạo các bộ ngành ở giáo triều coi như đã chấm dứt nhiệm vụ. Mọi quyền hành ở Tòa Thánh được trao lại cho tập thể Hồng Y đoàn. Ngay từ sáng ngày 09 tháng 10 các Hồng Y ở Rôma đã tề tựu để cùng làm nhiệm vụ nhiếp chính thời gian Tòa Thánh trống ngôi. Những ngày tiếp theo, các vị Hồng Y từ các nơi xa cũng lần lượt tìm về Tòa Thánh. Ngày nào cũng có đại hội Hồng Y để bàn thảo và giải quyết các vụ việc: Tang lễ Đức cố Giáo Hoàng ( Cửu nhật đại Tang, Novemdiales ) các vấn đề nảy sinh, nhất là chuẩn bị cho mật hội bầu Giáo Hoàng mới.
1404230003Chính việc bầu Giáo Hoàng mới này là chủ đề gây nhiều thắc mắc và dự đoán trong dư luận. Gọi là bầu cử nhưng không giống như những cuộc bầu cử ngoài xã hội. Ở đây chẳng có ai là ứng cử viên, cũng chẳng có chương trình hành động, chẳng có tranh luận công khai về đường lối trên báo đài. Các vị  Hồng Y cử tri hành động kiểu khác. Các vị trao đổi với nhau trong Đại hội hay trong những cuộc thăm viếng nhau, bàn bạc riêng tư, có khi một số vị nào đó gặp nhau trong một bữa ăn kín đáo. Đó là lúc để các vị tìm hiểu quan điểm của nhau, nhận định về mặt này mặt kia trong đời sống Giáo Hội, cùng gợi lên một vài danh tính… Cuối cùng thì cũng sẽ có những vòng bầu cử diễn ra dồn dập trong mật hội, nhưng để chuẩn bị cho những vòng bầu cử này, trước tiên đã có nhiều cố gắng để tìm một điểm hội tụ nơi một người nào đó, nhất thời chưa biết là ai.
Một khi đã khai hội, số phiếu dành cho đấng này hay đấng khác, cao thấp trồi sụt thế nào là những bí mật không được tiết lộ. Thời gian trước mật hội thì không có luật bảo mật nhưng các Hồng Y vẫn làm việc hết sức cẩn trọng, không mấy khi hé lộ điều gì. Dựa vào những gì lọt được ra ngoài, và ý kiến của các giới trong Giáo hội, có thể phác họa như sau:
Hàng ngũ “ Vệ binh già”
Trước tiên có hướng tìm kiếm của cánh bảo thủ. Chủ trì hướng tìm kiếm này là một số vị ở Tòa Thánh. Người chủ súy được coi là Đức  Hồng Y Ottaviani, Bộ trưởng Bộ Thánh Vụ, chuyên theo dõi và kiểm duyệt những tư tưởng nào trong Giáo Hội bị coi như tách rời với những cung cách và đường lối cố hữu. Cùng với Đức  Hồng Y Ottaviani, có những vị như Đức  Hồng Y Pizzardo, Bộ trưởng Bộ Chủng Viện và Giáo dục Kitô giáo. Đức Hồng Y Ruffini, Tổng Giám Mục Palermo ở ngoài đảo Sicilia ( Nam Ý ), hay Đức  Hồng Y Siri, Tổng Giám Mục Genoa ( Miền Đông bắc Ý ).
Có thể coi các vị này và những vị cùng khuynh hướng như hàng ngũ Vệ binh giàcủa Giáo Hội. Đó là những người đã sống cả đời mình trong những khuôn khổ cổ truyền. Các ngài cảm thấy an tâm, vững chãi, xác tín, ổn định trong những khuôn khổ ấy. Do đó các ngài dị ứng với sự thay đổi. Thế giới bên ngoài đang biến chuyển và thay đổi như vũ bão. Nhưng ở Rôma, trong các cung điện, các văn phòng kín cổng cao tường của Tòa Thánh, vẫn duy trì được những khoảng bình yên, ở đấy người ta chăm chút giữ gìn những gì nhiều thế hệ trước để lại. Đó không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là tình cảm của những người nặng lòng thấm thía với một di sản đã hòa vào máu huyết, vào hơi thở của mình.
Các vị này hay cảnh giác: “không phải cái gì mới cũng tốt”. Trong thực tế, các vị rất nghi kỵ với những cái mới. Đối với các vị, thần học từ thời Trung Cổ truyền lại và những gì các Giáo Hoàng trước, các Công Đồng trước đã dạy là đủ để đối phó mọi tình huống, để giải quyết mọi vấn đề. Và các điều đó đã kết tinh thành công thức, luật lệ, ta cứ thế mà áp dụng.
Đối lập với khuynh hướng “không phải cái gì mới cũng tốt”, lại có khuynh hướng khác chủ trương rằng “không phải cái gì mới cũng xấu”. Trái lại, có những cái mới phát hiện rất phong phú. Những tiến bộ của nhân loại, sự tích lũy và tiến hóa trong tư tưởng là điều có ý nghĩa, nó như một tiếng gọi của Chúa. Trong một bài trước, chúng tôi có nói rằng nước Ý không phải là điểm xuất phát của những biến đổi lớn về tư tưởng và xã hội trong thời cận đại. Phần lớn những sóng gió đổi thay về tâm lý, tư tưởng, những phương pháp và thành quả về học thuật đều diễn ra ở những nơi như Đức, Pháp, Bỉ… Do đó ở bên kia biên giới phía bắc của nước Ý mới nảy sinh nhiều nhân tố mới. Một mặt người ta ứng dụng các phương pháp mới để nghiên cứu Thánh Kinh, Giáo Phụ, lịch sử Giáo Hội, mặt khác dùng sử học, đặc biệt lịch sử tư tưởng để làm rõ những bước phát triển của tín lý. Do những nghiên cứu từ nhiều phía, nhiều ngành, dần dần hình thành môn phái được mệnh danh là “ Thần Học Mới”. Thần Học Mới chủ trương đi về nguồn sâu hơn thần học cổ điển Trung Cổ, để tìm lại nguồn cảm hứng ban đầu của Thánh Kinh và các Giáo Phụ. Thần Học Mới cũng không chỉ là những tư tưởng mới, mà có cả những ứng dụng như canh tân phụng vụ hay là những chủ đề rao giảng hình như đã từ lâu bị lãng quên trong các thói quen của Giáo Hội.
Đối với những nhân tố mới nổi này, hàng ngũ các vị Vệ binh già rất e ngại. Và vì các vị đang nắm quyền ở Trung Ương nên hàng loạt các nhà Thần học lớn đã bị kỷ luật, bị cách ly mà không biết vì lẽ gì. Mọi sự diễn ra trong vòng bí mật và thầm lặng của Bộ Thánh vụ. Lần nay các vị Vệ binh già cũng muốn tìm một đấng Giáo Hoàng nào có khả năng chặn đứng những đổi mới trong Giáo Hội. Cái khó là không thể tìm được trong hàng ngũ các vị một ai đã có sẵn uy đức để quy tụ lòng người.
Hay là Hội Thánh cần một thời gian thư giãn ?
Trong hàng ngũ các Hồng Y nói chung, không thấy người tầm cỡ như Đức Pio XII. Ngài đúng là một tâm hồn lớn. Với ngài, Giáo Hội như được lôi cuốn vào những làn sóng dồn dập của lòng tin, lòng mến, của sự hiện diện với mọi vấn đề nhân sinh. Nhưng ngày nay ngài không còn nữa nên đã nảy ra một ý kiến mới. Phải chăng sau 19 năm được hun đúc trong tinh thần Pio XII, bây giờ nên có một thời gian dừng bước, chậm lại, thư giãn. Nung nấu mãi những điều tốt chưa chắc đã tốt. Thế quân bình của một người cũng như của một cộng đồng giống như một bản nhạc, đòi hỏi phải có thì mạnh thì nhẹ. Và lại Đức Pio XII đã là cây cao bóng cả đến nỗi chung quanh ngài các cây khác không vươn lên cao được. Vậy bây giờ nên tìm một đấng nào khả dĩ giữ Giáo Hội bình an vô sự, đừng làm gì quan trọng hay lớn lao vĩ đại quá. Thư thái trong Giáo Hội là chính, để những lãnh tụ mới có thời gian trưởng thành và xuất hiện. Hết triều đại thư thái đó, có lẽ Giáo Hội sẽ tìm được những nhà lãnh đạo lớn. Nay thì hãy bằng lòng với một đấng tuổi tương đối cao, khoan nhân, hòa ái, không cần phải chói sáng quá. Ngài sẽ là một vị Giáo Hoàng chuyển tiếp, quá độ. Có lẽ một vài Hồng Y già có thể hợp chuẩn.
Triều đại chuyển tiếp nàycó thể là thời kì thuận tiện để phục hoạt Giáo triều. Vì, như đã nói trong một bài khác, Đức Pio XII ít phong Hồng Y, ngài bỏ trống nhiều chức vụ. Như Xavier Rinne ( Bút hiệu của một linh mục Mỹ, giáo sư lâu năm ở Rôma) đã viết trong các bài báo về sau được in thành sách trong Letters from Vatican City( Thư Vatican) : “ Những năm cuối đời, Đức Pio XII chịu hết nổi tinh thần lạc hậu của nhiều đấng ở Giáo triều, có vẻ ngài đã quyết định một mình làm hết.” Từ đó, Giáo triều có phần thưa thớt, xơ xác. Đức Thánh Cha cần người thừa hành, không cần người cộng tác. Có lẽ đã đến lúc tìm một đường lối lãnh đạo có tinh thần tập thể hơn.
Như vậy phải chăng không còn ai đủ tầm kế vị Đức Pio XII ?. Thật ra còn một vị đang được nhiều người ở nhiều quốc gia ngưỡng vọng. Nhưng đối với vị này đang có những trở ngại. Đó là Đức cha Giovanni Battista Montini, đang làm Tổng Giám Mục Milano.
Trường hợp đặc biệt của Đức cha Montini
Trở ngại thứ nhất: Ngài không phải là Hồng Y.
Luật Hội Thánh không có điều nào ngăn cấm việc bầu một người không phải là Hồng Y làm Giáo Hoàng. Ví dụ: năm 1292 Đức Giáo Hoàng Nicolas IV qua đời. Hơn hai năm ròng rã, các Hồng Y không đồng thuận được với nhau về người kế vị. Cuối cùng, các vị đi lên rừng núi rước một ẩn sĩ 79 tuổi sống giữa hang động về làm Giáo Hoàng: Đó là Thánh Celestino V. Ngài chỉ ở ngôi có năm tháng rồi từ nhiệm vì thấy không hợp với chức vụ.
Luật không cấm, nhưng việc bầu một người trong Hồng Y đoàn làm Giáo Hoàng đã thành lệ bảy thế kỷ rồi. Tôn giáo vốn trọng cổ lệ, không dễ gì phá lệ.
Nhưng cổ lệ chưa phải là khó khăn lớn nhất. Còn một trở ngại khác tế nhị hơn nhiều. Các vị mà chúng ta đã kính tặng danh hiệu Vệ binh già rất nghi ngại với ngài Montini. Có những vị Hồng Y hỏi nhau: Nếu đắc cử, ngài có đưa Đức Cha Montini về Rôma không ?
Vậy ngài Montini là ai mà gây ra những cảm nhận ngược chiều như vậy ?
Thưa:  Ngài đã từng là cánh tay mặt của Đức Pio XII trong 10 năm. Đức Hồng Y quốc vụ khanh Tòa Thánh Maglione qua đời năm 1944. Đức Pio XII bắt đầu thể hiện khuynh hướng độc tài của mình. Ngài không cử Hồng Y quốc vụ khanh mới ( coi như không có thủ tướng chính phủ ). Đức Thánh Cha trực tiếp theo dõi và điều hành công việc của phủ quốc vụ khanh qua hai người phụ tá: Đức Ông Tardini và Đức Ông Montini.
Trong mười năm liên tiếp, Đức Ông Montini làm việc với Đức Pio XII hàng ngày. Có thể coi Đức Ông Montini như người con tinh thần của Đức Pio XII. Chính Đức Ông nói: “ Đức Giáo Hoàng Pio XII là đấng nhân lành. Ngài đã mở cho tôi một cơ hội để tôi được nhìn thấu tư tưởng của ngài đến tận thâm tâm”( Lazzarini, Paolo VI, Profilo di Montini, Đức Phaolô VI,Nhân dáng  Montini, 1964 ). Và Đức Ông Montini cũng có ấn tượng rất sâu đậm về Đức Pio XII: “Ngài là đấng học rộng tài cao, có khả năng phi thường để tư duy và nghiên cứu. Do đó ngài xa lánh mọi sự vui chơi, thậm chí xa cả những thư giãn không cần thiết. Ngài muốn đi sâu vào lịch sử của thời đại đau thương của mình. Ngài hiểu sâu sắc rằng ngài là một phần của lịch sử ấy, ngài muốn tham gia đầy đủ vào lịch sử, mang lấy những đau thương của lịch sử ấy trong chính tâm hồn của mình.”( Peter Hebblethwaite: Paul VI, The First modern Pope, Đức Phaolô VI, Vị giáo hoàng hiện đại đầu tiên,1983 ).
Trong mười năm đó, những ai có việc phải giải quyết ở Tòa Thánh, những bậc khách quý từ khắp thế giới đến viếng thăm Tòa Thánh và yết kiến Đức Giáo Hoàng đều có ấn tượng sâu sắc về Đức Ông Montini. Đức Ông là một người rất tinh anh, đầu óc bén nhạy trước các vấn đề thời đại, đối nhân xử thế thì tế nhị, nhân ái và sắc sảo. Được Đức Piô XII tin tưởng và hằng ngày ở bên ngài, Đức Ông Montini góp phần giải quyết rất nhiều việc quan trọng. Không có Đức Ông, nhiều người có tầm nhìn và sáng kiến đưa Giáo Hội vào thời đại mới cả trong lĩnh vực tư tưởng thần học lẫn những đường lối hành động cụ thể đã bị các đấng bảo thủ kết án oan. Ngài nói: “ Đừng có lúc nào cũng lên án. Chẳng lẽ Giáo Hội là bà mẹ ghẻ sao?” (Đức Cha Lefebvre tiết lộ trong một cuộc diễn thuyết ).
Sau buổi Đức Ông Montini họp báo hồi cuối năm 1949 về năm thánh 1950, đại sứ Pháp bên cạnh Tòa Thánh, Wladimir d’Ormesson, gửi báo cáo về Paris cho Bộ trưởng ngoại giao Robert Schuman: “Họp báo tan, tôi nghe nhiều người nói với nhau: chúng ta vừa lắng nghe Đức Giáo Hoàng tương lai. Ta nên cầu chúc như thế cho Giáo Hội” ( Cả ông đại sứ lẫn ông bộ trưởng đều là người Công giáo). Quả vậy: dần dần hình thành dư luận nơi nhiều vị Hồng Y, Giám Mục, nhiều người trong giới trí thức và truyền thông, nhiều nhà hoạt động trong các lãnh vực, cho rằng Đức Ông Montini sẽ là người kế vị Đức Pio XII.
Nhưng từ năm 1953 trở đi, mặc dù Đức Ông Montini vẫn được Đức Pio XII hết lời ca ngợi, đã xuất hiện những dấu hiệu chẳng lành về bậc kỳ nhân này. Dịp phong Hồng Y năm 1953, Đức Ông Montini không có tên trong danh sách. Đức Giáo Hoàng nói về việc này: “ Chúng tôi có ý đưa vào thánh đoàn Hồng Y hai vị giám chức tài đức đang chủ trì công việc ở hai phân bộ của phủ quốc vụ khanh. Danh tính của hai vị đã đặt ở đầu bảng các vị tân Hồng Y chúng tôi sắp chỉ định. Nhưng hai vị này đã có phong cách rất đức độ và đã khẩn khoản van xin chúng tôi cho phép hai vị được thoái thác tước vị cao quý, đến độ chúng tôi nghĩ là phải ưng thuận những điều hai vị ước mong và đã xin với chúng tôi nhiều lần .”
Tới đó mọi sự kể như tốt đẹp. Nhưng chỉ một thời gian ngắn sau đó đã xảy ra sự việc làm nhiều người thắc mắc và suy nghĩ: Đức Ông Montini được cử làm Tổng Giám Mục Milano, nghĩa là ra khỏi Vatican. Về phương diện chính thức, đây là một sự thăng tiến. Milano là tổng Giáo phận lớn nhất nước Ý, là một tòa Tổng Giám Mục rất danh tiếng từ ngàn xưa, Tòa của Thánh Ambrosio hồi thế kỷ thứ IV; từ đây nhiều đấng đã lên kế vị Thánh Phêrô; gần nhất là năm 1922 Đức Hồng Y Ratti đã được bầu làm Giáo Hoàng, danh hiệu Pio XI ( 1922 – 1939 ). Milano cũng là một trung tâm lớn, một đầu tàu về chính trị, kinh tế và văn hóa của nước Ý và của cả Châu Âu. Lễ tấn phong Giám Mục diễn ra rất trọng thể ở đền Thánh Phêrô. Lẽ ra Đức Pio XII đích thân tấn phong cho người phụ tá gần kề của mình. Nhưng khi đó ngài đang đau nặng liệt giường. Từ giường bệnh, ngài gửi một sứ điệp truyền thanh được phổ biến khắp nơi để ca ngợi và chúc mừng tân chức.
Như vậy đáng lẽ đây là một biến cố vui mừng rực rỡ, Vậy mà nhiều người cảm nhận rõ ràng một bầu khí bâng khuâng buồn bã. Vinh thăng đấy, nhưng đàng sau đó có những nỗi éo le. Trong cái thế giới rất thầm lặng, cẩn mật của Vatican đang lộ ra một thế cờ mới. Cuối cùng, khuynh hướng bảo thủ của các vị Vệ binh già đã loại trừ được một người bị coi là nguy hiểm, và hình như các vị đã phần nào thuyết phục được cả Đức Giáo Hoàng.
Từ đầu thập niên 50, bệnh tình của Đức Pio XII bắt đầu trầm trọng, có lúc thập tử nhất sinh. Năm 1954, Vatican đã chuẩn bị tang lễ, nhưng Đức Thánh Cha bất ngờ bình phục ( nghe nói là sau khi ngài đã nhìn thấy Chúa hiện ra bên mình ). Với tình hình sức khỏe của Đức Pio XII như vậy, hình như Đức Ông Montini đôi khi đã chậm trễ tâu trình một số vụ việc, nhất là những việc có thể làm phật ý Đức Thánh Cha, ví dụ như việc một số thủ lãnh trẻ của Công giáo tiến hành Ý muốn từ nhiệm vì bất đồng ý kiến với đường lối bị coi là quá bảo thủ của Đức Giáo Hoàng, hoặc những nguồn thông tin về những gì có khả năng xảy ra về mặt tôn giáo trong các nước Cộng sản. Từ đó, có những ý kiến là Đức Ông Montini thao túng quyền hành. Đằng sau những ý kiến tiêu cực đó là sự lo sợ Đức Ông Montini sẽ là người kế vị. Thậm chí Đức Giáo Hoàng Pio XII trong những năm cuối đời cũng đã lo lắng, nghi ngại nhiều về những đổi thay khả dĩ trong Giáo Hội.
Một người lương tâm luôn suy nghĩ đắn đo như Đức Pio XII không thể nào trao một Tổng Giáo phận như Milano vào tay Đức Cha Montini, nếu Đức Cha là một người sai trái về đức tin hoặc nguy hại cho Giáo Hội vì một lẽ gì đó. Nhưng mặt khác, trong sự điều hành công việc ở trung tâm Giáo Hội, đã có sự khác biệt trong nhận xét giữa Đức Thánh Cha và người cộng sự gần gũi nhất của ngài. Không chỉ là khác biệt ý kiến, có cả cái gì đó tổn thương đau đớn về tình cảm.
Người bạn rất thân của Đức Cha Montini, triết gia, văn sĩ Jean Guitton, thuộc Hàn Lâm Viện Pháp quốc, nói : “Có những điều tôi biết nhưng khó nói. Chắc chắn là những điều bi thảm. Vào một lúc nào đó, Đức Pio XII đã cảm thấy nghi kỵ ngài Montini. Đức Giáo Hoàng cho rằng bổn phận của mình là ngăn chặn không để ngài Montini thành Giáo Hoàng.” ( Yves Chéron, Paul VI, Le Pape écartelé, Đức Phaolô VI, Vị Giáo Hoàng bị xâu xé, 1973 ). Những ai đến thăm Đức Cha Montini trong những ngày ấy đều cảm thấy sự buồn bã. Người ta đoán có thể Đức Cha Montini đã cảm thấy sự nghi ngại của các giới bảo thủ ở Vatican, thậm chỉ cả ở nơi Đức Pio XII về “ Người kế vị”, và đó là lý do  khiến cho ngài khước từ bộ áo đỏ. Ngài muốn xa lánh những đầu mối tranh chấp sắp xảy ra về người kế vị Thánh Phêrô chăng ? Cũng có người nói phái bảo thủ đã khéo léo vận động người đồng sự với ngài Montini là ngài Tardini, để ngài Tardini xin khước từ tước vị Hồng Y, và do đó kéo theo sự khước từ của ngài Montini. Nếu vậy đây là một nước cờ cao để ngăn ngài Montini lên ngôi.
Ngày Đức Tổng Giám Mục Montini từ giã Vatican để đi Milano, cả Đức Thánh Cha lẫn Đức Tổng Giám Mục cùng khóc. Lòng quý trọng nhau vẫn cao dày, mà vẫn còn một cái gì lấn cấn không cảm thông được. Tài sản quý báu Đức Cha Montini chuyển đi theo mình là 90 thùng sách. Cùng với những giao tiếp của ngài với đủ hạng người trên thế giới, kho sách đó đã giúp ngài chắt lọc biết bao nhiêu suy tư cho Giáo Hội. Từ ngày đó, Đức Cha Montini không còn trở lại Vatican trong cương vị người có ảnh hưởng đặc biệt.
Bây giờ  Đức Pio XII đã nằm xuống. Trong Giáo Hội lại có nhiều người hướng về Đức Cha Montini. Ngài dẫn đầu đoàn Milano về Rôma chịu tang Đức Cố Giáo Hoàng. Trước thi hài Đức Pio XII đặt trên linh sàng cất cao giữa đền Thánh Phêrô, những người thân ở bên cạnh Đức Cha Montini nghe ngài thì thầm một câu ngậm ngùi: “ Tôi đã muốn đưa lại cho ngài biết bao kết quả tốt lành, vậy mà rồi chúng tôi không hiểu nhau.” ( Yves Cheron, Sđd ). Thế kỷ 19, ở Pháp có một vị linh mục danh tiếng, cha Gratry, sau một thời gian bị bầm dậpvì chính anh em mình trong Giáo Hội, đã nói với các đồ đệ trước khi qua đời: “ Thương yêu nhau thì cũng dễ thôi. Hiểu nhau mới khó.” Trong Hội Thánh Chúa, xưa nay không thiếu những uẩn khúc như vậy.
Xét cho cùng, có lẽ cũng chẳng phải vấn đề ai đúng ai sai. Việt Nam ta nói: Sông có khúc, người có lúc. Phải đứng đúng ở khúc, ở lúc của mình mới thấy một khía cạnh nào đó của nhân sinh. Và trong Hội Thánh mênh mông của Chúa, có đủ mọi thời, đủ mọi thế hệ, đủ mọi người. Tất cả mọi người không cùng một khúc, một lúc. Hội Thánh là một con đường, một dòng sông nước luôn chảy thao thiết, chứ không phải một trái núi bất động. Lịch sử là vậy. Nó tạo nên những con người thánh thiện mà không giống nhau.
Trước khi qua đời, Đức Pio XII đã tâm sự với Đức Hồng Y Siri: “ Tôi đã đi hết con đường của mình.” Nếu có người nào xứng đáng nhận được phiếu bầu của cánh bảo thủ, thì đó là Đức Hồng Y Siri, nhân vật trẻ xuất sắc trong hàng ngũ Vệ binh già. Khi nghe có người nhắc đến Đức Cha Montini như vị Giáo Hoàng sắp đến, Đức Hồng Y Siri đã nắm chặt tay đập mạnh một phát rung chuyển mặt bàn, khiến cho mặt nhẫn Giám Mục của ngài bị rạn. Xem như thế thì cũng chưa phải khúc, phải lúc cho Đức Cha Montini. Tình hình Giáo Hội chưa chín mùi để đón tiếp ngài.
Nhưng cũng không lâu nữa đâu. Chỉ 5 năm thôi, chiếc áo tím của Đức Cha Montini sẽ chuyển thành màu trắng. Năm năm nữa, ngài sẽ là Đức Giáo Hoàng Phaolô VI ( 1963 – 1978).Còn bây giờ thì chưa. Ngai Thánh Phêrô đang chờ một người khác…
Kết quả bất ngờ
Có những mật hội bầu Giáo Hoàng mà người ta có thể dự đoán kết quả. Năm 1939, mọi người đều hướng về Đức Hồng Y Pacelli. Và đúng như vậy, Hội Thánh đã có Đức Giáo Hoàng Pio XII ( 1939 – 1958). Mật hội 1963, biết bao người đã mong đợi Đức Hồng Y Montini lên ngôi, và đúng là đã có Đức Giáo Hoàng Phaolô VI ( 1963 – 1978). Nhưng mật hội 1958 này, dư luận dự đoán mông lung, không biết sẽ là ai, thiếu một gương mặt lớn cho lòng người quy về. Có thể nói đang thiếu lãnh tụ.
Nhưng chính trong khoảng trống đó, điều kỳ diệu đã xảy ra: trong Giáo Hội có một vị Thánh mà mọi người không biết. Bản thân vị Thánh cũng không biết, không ai biết gì. Sự thánh thiện ấy bất ngờ nở rộ trước mắt mọi người trong năm năm thôi.
Trong một khu vườn tĩnh mịch, một vị Hồng Y già 77 tuổi đang ký thác tâm sự với một người bạn:“ Tâm hồn tôi tìm được nguồn bồi dưỡng, vì tôi tin tưởng sẽ có một lễ Hiện Xuống mới, sẽ là ngọn gió lành tỏa vào Hội Thánh một sức mạnh mới cho chân lý, nhân ái và hòa bình cả sáng, qua sự đổi mới người đứng đầu và sự chấn chỉnh guồng máy Giáo Hội.”
Vị Hồng Y già đó là ngài Angelo Giuseppe Roncalli, người mà ngày 27 tháng 04 sắp tới, Hội Thánh sẽ tôn phong hiển Thánh: Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan XXIII ( 1958 – 1963). Ngài đến để khai sáng Công đồng Vatican II, mở đầu một giai đoạn rất mới trong lịch sử Hội Thánh…
( Còn nữa…)
Lm. Vũ Khởi Phụng CSsR

Không có nhận xét nào: