Tối 13.3.2013, anh
chị em học viên khóa Thực hành Đối thoại liên tôn ở Trung tâm Mục vụ
Tổng giáo phận Tp. HCM, có vẻ bận rộn hơn các buổi học trước… Họ ráo
riết chuẩn bị cho buổi gặp gỡ với hai đôi vợ chồng Phật giáo – Công
giáo: ông bà Đ.T và anh chị V.P.
Ngay từ giây phút hội kiến đầu tiên,
thấy những cử chỉ không lời của họ chăm sóc cho nhau, tôi đoán đời sống
hôn nhân của họ hài hòa tốt đẹp. Và quả “đúng như vậy!”: những tâm tư họ
chia sẻ qua buổi chuyện trò đã xác nhận suy nghĩ của tôi.
Chia sẻ
* Anh Chị V.P tâm sự: “Cuộc hôn nhân của
chúng tôi bắt đầu từ tình yêu. Khi yêu anh ấy, tôi biết anh theo đạo
Công giáo, còn tôi theo đạo Phật. Anh ấy có niềm tin vào Thiên Chúa, còn
tôi sống theo niềm tin của người Phật tử, điều đó không sao cả. Tôn
giáo không là rào cản đối với tình yêu của chúng tôi. Khi tham khảo ý
kiến của một chư tăng, tôi đã được khích lệ bước vào đời sống gia đình
với người yêu khác niềm tin với mình. Và thật may mắn cho chúng tôi, là
cả gia đình hai bên cũng không xem cuộc hôn nhân “khác đạo” là một trở
ngại.
Chúng tôi đã sống với nhau 23 năm, tôi
giữ đạo của mình, vợ tôi giữ đạo của cô ấy. Ban đầu, “do” yêu nên có 100
chỗ lệch cũng kê cho bằng. Giai đoạn giữa, để đối phó với tình trạng
“gần chùa gọi bụt bằng anh” chúng tôi cố gắng sống hòa thuận. Đâu là
phương thế thực hiện? - Tôi thì qua sách Tin Mừng, các bài giảng tại nhà
thờ, những bài học tại các lớp học. Còn vợ tôi thì qua kinh sách, qua
các giờ tụng niệm, hành thiền…
Rồi đến khi có con, thì vấn đề giáo dục
con được đặt ra. Quan điểm của tôi về giáo dục chủ yếu là bằng tình
thương và làm gương. Vì thế, trước hết cần tránh việc nói một đàng mà
làm một nẻo. Nguyên tắc dạy con là “LÀM GƯƠNG”. Kế đến, cả hai vợ chồng
cùng cố gắng hoàn thiện chính mình để giáo dục con cái. Năm nay con
chúng tôi 17 tuổi, cháu rất ngoan. Giai đoạn hiện tại, mỗi người chúng
tôi cũng đang cố gắng hoàn thiện niềm tin của mình.
Cuộc sống vợ chồng chúng tôi được như
ngày hôm nay, là do cả hai đều Hiền và Tôn trọng nhau. Chúng tôi không
bao giờ tranh luận vấn đề đạo trong gia đình; không xem thường hay chỉ
trích đạo người kia. Có lẽ nhờ đó nên không có xung đột trong gia đình.
Chúng tôi quan niệm rằng tôn giáo là phương tiện giúp bản thân, gia đình
và xã hội rèn luyện con người nên tốt hơn. Luân lý tôn giáo hướng tín
đồ đến điều tốt lành và thiện hảo. Đó là cơ bản thì có nhiều điều trùng
hợp”.
* Còn ông bà Đ.T thì đã sống đời hôn
nhân trên 30 năm. Ông cho rằng đạo là phương tiện và biểu hiện ở bên
ngoài. Tuy chúng tôi khác đạo nhưng chung một niềm tin. Và niềm tin thì
bao la và tác động đến từng tâm hồn con người. Mỗi người, mỗi ngày hãy
làm sao sống và khuếch trương niềm tin, qua việc nghĩ đến người khác.
Trong suốt bao nhiêu năm, chúng tôi luôn
gắn bó với nhau: đi đâu làm gì, cũng có nhau. Khi tôi đi chùa, bà cũng
đi theo. Lúc bà đi lễ nhà thờ hay đi sinh hoạt ca đoàn, hội nhóm, tôi
cũng chở đi và tham gia luôn. Tôi là con trai trưởng, nên có bổn phận lo
giỗ kỵ cúng quảy, và bà đều cùng tôi tổ chức và làm tròn trách nhiệm
đối với gia đình chồng.
Khi nghe giảng trong Thánh lễ, điều quan
trọng là cần phải THỰC HÀNH. Có khi chỉ một điều, chẳng hạn như chữ
NHẪN trong đức mến, mà thực hành trong nhiều năm cũng chưa đạt; đang khi
một số người Công giáo dự lễ thường xuyên, nhưng còn “chấp” lời nói,
hành động… Trong đời sống có nhiều điều để học, kể cả từ những thất bại,
của mình hay của người khác.
* * *
Và tôi đã thật cảm kích khi nghe ông
nói: “Hôm nay vợ chồng tôi được như vậy là nhờ ơn trên, ÂN TÌNH NÀY
KHÔNG THỂ BÙ ĐẮP”. Không biết các bạn khác thì sao, phần tôi, khi nghe
hai gia đình liên tôn này nói chuyện đến đây, tôi thấy vui lắm… Thật ra,
trong thành phố này có rất nhiều gia đình, người vợ người chồng khác
tôn giáo… họ sống có hài hòa được như vậy không? Có sống điều cốt lõi
của Đạo? Đối với tín đồ, khi yêu, đâu có ai hoàn toàn lựa chọn người
mình yêu! “Duyên” đưa đến, “lỡ” yêu rồi, thì cố gắng thu xếp cách nào
cho ổn thỏa để hợp đạo đẹp đời? Phải chăng là NHỜ TÌNH YÊU ĐÍCH THẬT của
hai bên, mà họ có thể vượt qua các "chướng ngại".
Giải đáp thắc mắc
Đến phần trao đổi với các tham dự viên, bầu không khí trở nên sôi động hơn.
* Một câu hỏi được đặt ra: “Hai anh chị
là thế hệ thứ nhất, sống đời hôn nhân liên tôn hài hòa, vậy ở thế hệ
hai, liệu sự hài hòa đó có thể được chuyển tiếp? Và việc “đối thoại liên
tôn" nội tại của thế hệ thứ hai như thế nào?
- Anh chị V.P nói: khi yêu nhau, chúng
con đã thỏa thuận, con của chúng con sẽ được chịu bí tích Thánh tẩy. Bây
giờ mẹ đi chùa, cháu cũng đến chùa. Ba đi lễ cháu cũng theo đến nhà
thờ. Đợi đến khi cháu 18 tuổi, cháu có quyền quyết định đi theo đạo nào
cháu ưng...
* “Nhưng nếu cháu không muốn theo đạo
ba, hay đạo mẹ, mà chọn lối sống “vô thần” thì sao?” Câu hỏi của một học
viên trẻ gây ngạc nhiên cho không ít người trong buổi gặp gỡ liên tôn.
Tôi thầm nghĩ: Vâng! Có thể lắm chứ!
Vì môi trường sống trong xã hội hôm nay chịu ảnh hưởng không nhỏ của
chủ trương vô thần, chủ nghĩa hưởng thụ, và những yếu tố thế tục không
mang tính chất tôn giáo…
Ông T - “vị già làng” giàu kinh nghiệm cả đời lẫn đạo - đã nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, trả lời:
- “Nếu có kết quả như vậy là do cha mẹ không làm gương!”
Câu trả lời thật hay, đơn giản và
xác đáng! Người nhạc sỹ và thầy giáo dạy đàn này nói như một vị bác sỹ
lâu năm: bắt mạch, chẩn đoán và kê toa thuốc thật chính xác! Tuyệt vời
thiệt!
Cách giáo dục bằng gương sống này đã
được thực hành từ lâu đời trong dân gian và bàng bạc trong các trang
Kinh thánh hay kinh sách của các truyền thống tôn giáo. LÀM GƯƠNG! LÀM
GƯƠNG! Thật vậy, muốn con cháu thế hệ sau sống tốt và để người người
trong xã hội được hạnh phúc, mọi người hãy sống VÌ NGƯỜI KHÁC.
… Đến lượt người Phật tử thắc mắc: “chị
xin hỏi các em trẻ, nếu lỡ các em yêu một người khác đạo, các em tính
sao?” Vài nữ học viên đã đưa ra những giải đáp cá nhân thực chân thành…
* * *
Cảm nhận
Thật thú vị và ý nghĩa khi được tham dự
buổi mạn đàm về đời sống hôn nhân khác đạo hôm nay. Xin cảm ơn quý đạo
hữu đã chân thành chia sẻ những trải nghiệm quý báu như những chứng từ
của tình yêu. Cảm nghiệm và cung cách sống đời gia đình của ông bà và
anh chị đã củng cố trong tôi niềm xác tín, đồng thời nhóm lên những tia
hy vọng.
Tôi như chạm được chất “đạo” nơi cả hai
gia đình Phật tử-Kitô hữu này: đạo làm người, đạo Hiếu, đạo vợ chồng
được gắn kết với niềm tin vào Thiên Chúa hay vào Đức Phật.
Lý tưởng sống theo Đức Giêsu Kitô
hay giáo huấn của Đức Phật (Phật pháp), khi được thực hành cách thường
xuyên và triệt để, đều có thể đưa vợ chồng xích lại gần nhau trong tình
yêu và lòng tôn trọng, đồng thời xây dựng nền tảng cho việc giáo dục con
cái nên người.
Nguồn:
nhipcautamgiao.net
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét